GIỜ KINH GIA ĐÌNH VỚI LỜI CHÚA

              

Tháng 05/2007

 

Để “tạo cơ hội tôn vinh và suy niệm Lời Chúa, riêng từng cá nhân, trong gia đình hoặc cộng đoàn” và giúp gia đình sống đạo hôm nay theo lời mời gọi trong thư mục vụ của HĐGM Việt Nam 2006, chúng con xin mạo muội được góp phần cổ võ việc công bố và suy niệm Lời Chúa từng ngày trong giờ kinh Gia đình qua tập suy niệm nhỏ nầy.

 

Chúng con xin đề nghị việc đọc “Giờ kinh Gia đình với Lời Chúa” như sau:

 

-  Hát kinh Chúa Thánh Thần

-  Đọc ba kinh: Tin, Cậy, Mến

-  Công bố Lời Chúa

-  Suy niệm

-  10 kính Kính Mừng kính Đức Trinh Nữ Maria

-  Kết thúc bằng bài hát về Đức Mẹ Maria.

 

Văn Phòng Tòa Giám Mục Phú Cường

 


 

MỤC LỤC

 

Ngaøy 01/05/2007, thöù ba sau CN IV Phuïc Sinh.

Ngaøy 02/05/2007, thöù tö sau CN IV Phuïc Sinh.

Ngaøy 03/05/2007, thöù naêm sau CN IV Phuïc Sinh.

Ngaøy 04/05/2007, thöù saùu sau CN IV Phuïc Sinh.

Ngaøy 05/05/2007, thöù baûy sau CN IV Phuïc Sinh.

Ngaøy 06/05/2007, Chuùa Nhaät V Phuïc Sinh C..

Ngaøy 07/05/2007, thöù hai sau CN V Phuïc Sinh.

Ngaøy 08/05/2007, thöù ba sau CN V Phuïc Sinh.

Ngaøy 09/05/2007, thöù tö sau CN V Phuïc Sinh.

Ngaøy 10/05/2007, thöù naêm sau CN V Phuïc Sinh.

Ngaøy 11/05/2007, thöù saùu sau CN V Phuïc Sinh.

Ngaøy 12/05/2007, thöù baûy sau CN V Phuïc Sinh.

Ngaøy 13/05/2007, Chuùa Nhaät VI Phuïc Sinh C..

Ngaøy 14/05/2007, thöù hai sau CN VI Phuïc Sinh.

Ngaøy 15/0/2007, thöù ba sau CN VI Phuïc Sinh.

Ngaøy 16/05/2007, thöù tö sau CN VI Phuïc Sinh.

Ngaøy 17/05/2007, thöù naêm sau CN VI Phuïc Sinh.

Ngaøy 18/05/2007, thöù saùu sau CN VI Phuïc Sinh.

Ngaøy 19/05/2007, thöù baûy sau CN VI Phuïc Sinh.

Ngaøy 20/05/2007, Chuùa Nhaät VII Phuïc Sinh C..

Ngaøy 21/05/2007, thöù hai sau CN VII Phuïc Sinh.

Ngaøy 22/05/2007, thöù ba sau CN VII Phuïc Sinh.

Ngaøy 23/05/2007, thöù tö sau CN VII Phuïc Sinh.

Ngaøy 24/05/2007, thöù naêm sau CN VII Phuïc Sinh.

Ngaøy 25/05/2007, thöù saùu sau CN VII Phuïc Sinh.

Ngaøy 26/05/2007, thöù baûy sau CN VII Phuïc Sinh.

Ngaøy 27/05/2007, Chuùa nhaät

Ngaøy 28/05/2007, thöù hai sau CN VIII Thöôøng Nieân.

Ngaøy 29/05/2007, Thöù ba sau CN VIII Thöôøng Nieân.

Ngaøy 30/05/2007, thöù tö sau CN VIII Thöôøng Nieân.

Ngaøy 31/05/2007, thöù naêm sau CN VIII Thöôøng Nieân.

 


 

Ngày 01/05/2007, thứ ba sau CN IV Phục Sinh

Lễ Thánh Giuse Thợ

Ø       Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêô (Mt 13,54-58) 

Khi ấy, Đức Giêsu về quê, giảng dạy dân chúng trong hội đường của họ, khiến họ sửng sốt và nói: "Bởi đâu ông ta được khôn ngoan và làm được những phép lạ như thế? Ông không phải là con bác thợ sao? Mẹ của ông không phải là bà Maria; anh em của ông không phải là các ông Giacôbê, Giôxếp, Simôn và Giuđa sao? Và chị em của ông không phải đều là bà con lối xóm với chúng ta sao? Vậy bởi đâu ông ta được như thế?" Và họ vấp ngã vì Người. Nhưng Đức Giêsu bảo họ: "Ngôn sứ có bị rẻ rúng, thì cũng chỉ là ở chính quê hương mình và trong gia đình mình mà thôi." Người không làm nhiều phép lạ tại đó, vì họ không tin.

Ø       Suy Niệm

Cha ông Việt Nam đã đưa ra nhận định:

“Con vua thì lại làm vua, con sãi giữa chùa thì quét lá đa”. để nói lên một quan niệm khá phổ biến trong dân gian về sự phát triển giai cấp. Sự cao sang chỉ có thể bắt nguồn từ vua chúa, còn dân quê, dân giã thì mãi mãi là thứ dân quê mùa. Quan niệm đó không chỉ có trong dân tộc Việt Nam, nhưng nó còn xuất hiện trong dân Israel thời Chúa Giêsu.

Thật vậy, người đương thời đã kinh ngạc khi nhìn thấy những công việc của Chúa: “Bởi đâu ông nầy được khôn ngoan và làm được phép lạ? Ông không phải là con bác thợ mộc đó sao?...” Vâng, người ta không thể chấp nhận con của một bác thợ mộc, nghèo hèn chất phác lại thông thái khôn ngoan được. Bởi vì xét cho cùng, Chúa Giêsu cũng là thứ dân như họ, có thể nghèo hơn họ. Giuse không có một chỗ đứng gì trong hội đường, thì làm sao có thể có người con như thế được. Họ không chấp nhận Chúa bởi vì nguồn gốc trần thế của Chúa, bởi vì lòng ghen tương đố kỵ, và nhất là họ không nhận ra giá trị của việc lao động tay chân. Dưới con mắt của họ, những người lao động tay chân như Giuse, như Đức Maria thì chẳng có gì cao quí. Đối với họ, thước đo giá trị con người không ở những cách cư xử nhân bản, nhưng là những sự cao sang bên ngoài.

Quan niệm đó vẫn mãi tồn tại đến ngày nay, nhất là trong thế giới chủ trương hưởng thụ hôm nay. Một lần nữa, người ta lại đề cao giá trị con người bằng sự của cải giàu sang bên ngoài. Giới trẻ hôm nay được dạy cho biết làm thế nào để kiếm được nhiều tiền hơn là dạy cách sống làm người, sống nhân bản. Từ đó đưa tới những hệ quả là: nhân phẩm bị coi thường và tiền bạc vật chất được đề cao. Người ta không ngần ngại lao vào chuyện kiếm tiền để thỏa mãn nhu cầu hưởng thụ. Nhưng oái oăm thay, phần nhiều người ta không thích kiếm tiền bằng những nghề lao động tay chân chân chính. Vì như thế người ta vẫn bị xếp vào hạng người tầm thường.

Giới trẻ hôm nay được dạy cho biết, để được kính nể thì phải có nhiều tiền để tiêu xài, và cách kiếm tiền cũng phải mang tính “quí phái”, chứ không phải là lao động tầm thường như những công nhân trong xưởng thợ. Do đó, bao nhiêu chuyện đau lòng đã xảy ra: giới trẻ rơi vào con đường cướp giật, lừa đảo, mại dâm….

Hôm nay, qua mẫu gương lao động của Giuse, một lần nữa Giáo hội đề cao giá trị của lao động. Chính qua việc lao động, con người được giáo dục ý thức về giá trị của cuộc sống. Sự sống được nẩy nở, phát triển từ những giọt mồ hôi được đổ ra do chính việc lao công. Lao động không chỉ giúp con người tư duy và khám phá, nhưng còn hướng đến sự tôn trọng các thành qủa do chính việc lao động mang tới. Từ sự tôn trọng đó, chúng ta ý thức xử dụng của cải một cách hợp lý, và biết nghĩ đến người khác. Có như thế chúng ta mới hiểu được giá trị tích cực của lao động chính là cộng tác với Thiên Chúa để làm đẹp bộ mặt trái đất nầy. Như Công đồng Vaticanô II đã dạy: “Lao động là việc tham dự vào công cuộc của Thiên Chúa. Bởi vì trong khi lao động để nuôi sống mình và gia đình, đồng thời cũng để phục vụ cho xã hội, tất cả mọi người nam nữ đều phải nhận thức rằng: lao động của họ là việc tiếp diễn công việc của Đấng Tạo Thành, là việc phục vụ cho anh em đồng loại, là sự đóng góp của cá nhân vào việc thực hiện chương trình kế hoạch của Thiên Chúa đối với lịch sử”(GS số 34).

Lạy Chúa, Chúa đã chọn cuộc sống lao động để thực hiện công cuộc cứu chuộc. Chúng con có thể quả quyết rằng, Chúa “âu yếm và thiết tha lao động và các hình thức lao động” (Đức Gioan Phaolô II). Xin cho chúng con yêu mến việc Chúa đã yêu mến và  thiết tha việc Chúa đã thiết tha. Xin đừng để chúng con lười biếng và sống ỷ lại, vì đó là nguồn gốc của tội lỗi. Amen.

 

 

Ngày 02/05/2007, thứ tư sau CN IV Phục Sinh

Lễ nhớ Thánh Athanasiô- Giám mục, tiến sĩ Hội Thánh

Ø       Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan (Ga 12,44-50)

Khi ấy, Đức Giêsu lớn tiếng nói rằng: "Ai tin vào tôi, thì không phải là tin vào tôi, nhưng là tin vào Đấng đã sai tôi; ai thấy tôi là thấy Đấng đã sai tôi. Tôi là ánh sáng đến thế gian, để bất cứ ai tin vào tôi, thì không ở lại trong bóng tối. Ai nghe những lời tôi nói mà không tuân giữ, thì không phải chính tôi xét xử người ấy, vì tôi đến không phải để xét xử thế gian, nhưng để cứu thế gian. Ai từ chối tôi và không đón nhận lời tôi, thì có quan toà xét xử người ấy: chính lời tôi đã nói sẽ xét xử người ấy trong ngày sau hết. Thật vậy, không phải tôi tự mình nói ra, nhưng là chính Chúa Cha, Đấng đã sai tôi, truyền lệnh cho tôi phải nói gì, tuyên bố gì. Và tôi biết: mệnh lệnh của Người là sự sống đời đời. Vậy, những gì tôi nói, thì tôi nói đúng như Chúa Cha đã nói với tôi."

Ø       Suy Niệm

Đức tin không là một chọn lựa tôn giáo nhưng là một thái độ đáp trả lời mời gọi yêu thương của Thiên Chúa. Thật vậy, Thiên Chúa yêu con người đến nỗi “chạy theo con người” và “quay lại chống đối chính mình” (Đức Bênêđictô XVI) qua việc trao ban Người Con duy nhất cho nhân loại để phục hồi sự sống cho nhân loại. Bởi vậy, tin chính là khám phá tình yêu của Thiên Chúa và đáp lại bằng một thái độ đón nhận Người Con qua việc lắng nghe và sống theo giáo huấn của Người.

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta đón nhận sứ điệp yêu thương của Thiên Chúa qua việc tin nhận Chúa Giêsu. Việc đón nhận nầy là hành trình đi vào sự hiệp thông Thiên Chúa Ba Ngôi: hiệp thông tình yêu. Thật vậy, như Thánh Gioan đã định nghĩa: “Thiên Chúa là Tình yêu”. Tình yêu được biểu lộ trong sự hiệp thông nên một giữa Cha và Con, để rồi: “ai tin vào Con tức là tin vào Cha, ai thấy Con là thấy Cha”.

Đức tin không chỉ là một hành vi tin nhận “có”, nhưng còn là lời đáp trả “sống” như Đấng mình tin. Có nghĩa là đức tin đòi hỏi một sự dấn thân sống yêu thương như Thiên Chúa. Đức tin dẫn đưa chúng ta vào sự hiệp thông với Thiên Chúa để yêu thương như Ngài. Tình yêu là một hành vi hướng tha, chủ thể của tình yêu không là qui hướng về mình, nhưng là về đối tượng của tình yêu.

Trong chiều hướng nầy, người tín hữu khi tuyên xưng niềm tin vào Chúa Giêsu, cũng chính là sống yêu thương như Người. Khi thực thi đức yêu thương, người kitô hữu chúng ta không nhằm thỏa mãn tính tự ái của mình, nhưng là nhằm làm chứng cho Tình Yêu Thiên Chúa. Do đó, như Chúa Giêsu luôn qui chiếu mọi hành vi về Chúa Cha, chúng ta cũng phải qui chiếu tất cả những thực hành đức tin về cho Thiên Chúa.

Chúng ta không lợi dụng Thiên Chúa để tìm vinh danh, lợi lộc cho chính mình, nhưng phải luôn nhớ chúng ta là con, cho nên trước tiên phải tìm vinh danh cho Cha ở trên trời. Bởi vậy trong khi thực thi đức ái, chúng ta luôn nhìn thấy sự hiện diện của Thiên Chúa, để chúng ta hành động với trọn “tim yêu” mà Đức Bênêđictô gọi là trọn “cái tâm”. Đó chính là chứng tá hùng hồn nhất để người ta có thể nhìn thấy Thiên Chúa qua chúng ta, như Chúa Giêsu đã khẳng quyết: “ai thấy Thầy là thấy Cha”.

Lạy Chúa, hơn bao giờ hết, nhân loại hôm nay đang khao khát sự thiện cách mãnh liệt. Xin cho chúng con ý thức ơn gọi kitô hữu của chúng con, chính là mang “sự thiện” đến cho nhân loại để đáp ứng cơn khát của họ. Đó chính là chúng con sống đức tin một cách tích cực hữu hiệu qua đời sống yêu thương. Cuộc sống hôm nay, người ta chỉ nhìn thấy đầy dẫy sự ích kỷ, và coi thường mạng sống người khác. Xin cho chúng con mang lại một ánh lửa yêu thương để xua đi những thái độ ích kỷ, hẹp hòi và vô cảm. Lạy Chúa xin cho chúng con cam đảm dấn thân sống yêu thương như Chúa yêu chúng con.

 

Ngày 03/05/2007, thứ năm sau CN IV Phục Sinh

Lễ Kính Thánh Philipphê và Giacôbê – Tông Đồ

Ø       Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan (Ga 14,6-14) 

Khi đến giờ lìa bỏ thế gian mà về với Chúa Cha, Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng: "Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến với Chúa Cha mà không qua Thầy. Nếu anh em biết Thầy, anh em cũng biết Cha Thầy. Ngay từ bây giờ, anh em biết Người và đã thấy Người." Ông Philípphê nói: "Thưa Thầy, xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha, như thế là chúng con mãn nguyện." Đức Giêsu trả lời: "Thầy ở với anh em bấy lâu, thế mà anh Philípphê, anh chưa biết Thầy ư? Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha. Sao anh lại nói: `Xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha'? Anh không tin rằng Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy sao? Các lời Thầy nói với anh em, Thầy không tự mình nói ra. Nhưng Chúa Cha, Đấng luôn ở trong Thầy, chính Người làm những việc của mình. Anh em hãy tin Thầy: Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy; bằng không thì hãy tin vì công việc Thầy làm. Thật, Thầy bảo thật anh em, ai tin vào Thầy, thì người đó cũng sẽ làm được những việc Thầy làm. Người đó còn làm những việc lớn hơn nữa, bởi vì Thầy đến cùng Chúa Cha. Và bất cứ điều gì anh em nhân danh Thầy mà xin, thì Thầy sẽ làm, để Chúa Cha được tôn vinh nơi người Con. Nếu anh em nhân danh Thầy mà xin Thầy điều gì, thì chính Thầy sẽ làm điều đó”.

Ø       Suy Niệm

Ai Thấy Thầy Là Thấy Cha

Philipphê hôm nay xin Chúa Giêsu một điều rất chân thành: "Thưa Thầy, xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha”. Có lẽ không chỉ một mình ông đâu, vì cái thắc mắc muốn biết rõ nguồn gốc của Thầy mình, nhằm để tạo một tương quan đã nằm trong tiềm thức của các ông xét về mặt con người, còn về mặt tâm linh thì cái thao thức được thấy Cha là một ao ước trọn lành đến độ Philipphê cho là: “đã đủ cho chúng con rồi”. Thế nhưng, sự trao đổi giữa Chúa Giêsu và các môn đệ không đơn thuần giải đáp nhằm thỏa mãn tính tò mò, mà là một bài thần học mà Chúa Giêsu muốn tỏ rõ về sự liên quan giữa Ngài và Cha chỉ là một. Chúa Giêsu không muốn lý giải cao siêu như các thần học gia sau này lý giải, mà đơn giản chỉ muốn nói cho các ông hiểu Ngài đã đi xuống trần gian cũng là để dẫn chúng ta đi lên với Cha. Ngài là con đường để về với Cha, và Ngài là hiện thân tình yêu của Cha. vậy tất cả cái gì mà Ngài đang có, đang hiện diện, đang hành động là làm trong hiệp nhất với Cha, cho nên, có Ngài đang ở cùng là quá đủ rồi. Cái thấy Cha ở đây được Chúa diễn tả như là hạnh phúc viên mãn tột cùng. Có nhiều người đã thấy Chúa Giêsu rao giảng, làm việc, chữa lành, nhưng họ không thấy Cha, bởi cái nhìn hạn hẹp đóng kín họ vào trong cái nhìn thuần trần gian. Thế nhưng, với các tông đồ, Chúa muốn cái nhìn đó không giới hạn, mà xuyên thấu vào cốt lõi chân lý mà Chúa Giêsu luôn tỏ lộ cho các ông. Vì thế, câu hỏi có vẻ ngờ nghệch đó của Philípphê không làm Chúa buồn, Chúa như thấu cảm được nỗi lòng của các môn đệ, Ngài mời gọi các ông củng cố đức tin, một đức tin không do lý luận mà do yêu mến, sẽ làm cho các ông hiểu, biết và thực thi lời của Đấng là hiện thân của Cha.

Chúng ta cũng thế, trong một cách nhìn nào đó về Thiên Chúa, chúng ta cũng khao khát muốn biết, nhưng khổ cái là chúng ta chỉ muốn biết do thỏa mãn tò mò nhiều hơn. Thật thế, dân ta mà nghe nơi nào có phép lạ chẳng hạn, chẳng gì ngăn nổi bước chân họ, có người quanh năm ngày tháng nhà thờ bên cạnh chẳng ngó ngàng gì tới, thế mà chỉ cần đâu có phép lạ thì y như rằng có mặt để khấn nài xin ơn. Cũng có nhiều người chúng ta chỉ biết mình đã được rửa tội, còn chuyện sống đặc ân đó ra sao thì miễn bàn. Điều đó chứng tỏ rằng, cái biết của chúng ta rất giới hạn. Tuy nhiên, để biết và đi đến yêu mến đòi chúng ta nhiều điều, từ cầu nguyện, học hỏi, lắng nghe giáo huấn, đến cố gắng, chuyên cần đọc Kinh Thánh. Thế nhưng, người Kitô hữu chưa có thói quen đọc Kinh thánh nói chi chuyện nghiềm ngẫm. Người ta sợ mất thì giờ khi tham dư Thánh lễ, tĩnh tâm, vv nhưng sẵn sàng phung phí vào những chuyện vui chơi mà lại không cảm thấy mất thời giờ chút nào. Như vậy, chuyện thấy Chúa Giêsu với chúng ta thật lơ mơ và thấy Chúa Cha thì quả lờ mờ. Câu chuyện tin yêu, mến Chúa và thực hành lời Chúa chính là cốt lõi để chúng ta thấy Chúa. Điều này là chuyện dễ làm nhưng vẫn còn thiếu nơi đời sống đạo của chúng ta. Phải chăng hôm nay Chuá đang nhắc nhớ chúng ta ý thức  hơn,

Lạy Chúa, xin cho chúng con biết Chúa, để rồi chúng con biết chúng con, xin đừng để chúng con hời hợt và quên lãng tình Chúa, nhưng luôn khao khát và say mê tìm Chúa. Amen.

 

 

Ngày 04/05/2007, thứ sáu sau CN IV Phục Sinh

Ø        Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan (Ga 14,1-6)

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Lòng các con đừng xao xuyến. Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy. Trong nhà Cha Thầy có nhiều chỗ ở, nếu không thì Thầy đã nói với các con rồi. Thầy đi để dọn chỗ cho các con. Và khi Thầy đã ra đi và dọn chỗ cho các con rồi, Thầy sẽ trở lại đem các con đi với Thầy, để Thầy ở đâu, thì các con cũng ở đó với Thầy. Thầy đi đâu, các con đã biết đường rồi”. Ông Tôma thưa Người rằng: “Lạy thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết đường đi?” Chúa Giêsu đáp: “Thầy là đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến được với Cha mà không qua Thầy”.

Ø       Suy Niệm

Thầy Là Đường, Là Sự Thật Và Là Sự Sống

Khi tìm hiểu về các tôn giáo, chắc ai cũng nghe về một số giáo lý dạy ăn ngay ở lành, nhưng hôm nay, ngoài việc kính mến Thiên Chúa và yêu thương người, chúng ta lại còn bắt gặp một giáo lý tuyệt vời của Chúa Giêsu: “Thầy là đường, là sự thật và là sự sống”. Quả thật, chưa thấy vị lập đạo nào dám khẳng định như Đức Kitô. Đức Kitô là đường dẫn chúng ta đến với Thiên Chúa thật. Chính vì thế, Ngài đã đến trong thế gian, để nối kết trời và đất, để thiết lập một chính lộ mà chính Ngài đã trải thảm đỏ để đưa chúng ta là tội nhân về với phẩm vị là con Chúa. Con đường đó Chúa đã đi qua và được nhuộm bằng máu đào khổ giá, và chúng ta phải đi trên con đường đó mới đến đựơc với Cha. Không phải Chúa muốn chúng ta đau khổ Ngài mới vui, nhưng vinh quang chỉ dạt được sau khi đã cố gắng.

Trong suy nghĩ của chúng ta vẫn  quan niệm sự thật thì mất lòng, cho nên một cách nào đó trong ứng xử ít muốn nói sự thật. Còn Chúa Giêsu, Ngài khẳng định một cách rạch ròi rằng, Ngài là sự thật. Ngài khẳng định Ngài là sự thật không có ý làm mất lòng, nhưng xác định Ngài là chân lý, một chân lý tối thượng, là lẽ phải để mọi người dõi theo. Vì Ngài là sự thật, nên Ngài đã chẳng ngần ngại nói lên sự dối trá của thế gian, đi vào mọi ngõ ngách của bóng tối để làm bùng sáng chân lý tình yêu của Ngài. Ngài là sự thật của cứu độ, của lòng thương xót, của bao dung, của từ tâm. Đi trong sự thật của Ngài, chúng ta không bị mất lòng mà đi đến sự sống thật, sự sống của Đức Kitô Phục Sinh. Thế nhưng, đi trong sự thật quả là không dễ chút nào. chúng ta thử dừng lại ở những con số mà ngẫm nghĩ thử xem có đúng không: cứ coi cái xe Honda trong nhiều gia đình sử dụng, có mấy cái là đồ chính hãng của Nhật; đồ dùng cũng thế, nhiều đồ giả lắm; trong khu xóm cũng thế nhiều Kitô hữu lắm,… thế nhưng có bao nhiêu người kính mến Chúa yêu thương người, có bao nhiêu người đi tham dự thánh lễ thật…

Ngày nay dường như văn hóa sự chết đang là vấn đề nhức nhối của xã hội và của chính chúng ta. Nhiều nước đang muốn hợp pháp hóa vấn đề này, hoặc là rất trái ngược khi bỏ án tử hình nhưng lại cho phép hủy thai, và an tử. Ngày nay việc tìm đến sự chết qua hưởng thụ lại tăng cao. Vài ngày, báo chí lại đưa tin phá được động lắc, hoặc là một siêu thị đen về ma túy, bắt phá nhiều nhưng chẳng thấy giảm, nghe mà cứ rợn cả người. Chúa Giêsu đã khẳng định rất chắc chắn Thầy là sự sống, một sự sống trường tồn chứ không lây lất, và là sự sống thật dồi dào và phong phú. Chính vì vậy, suốt cuộc đời rao giảng, Ngài đem sự sống đến cho người nghèo, cô đơn, người bệnh tật, người tội lỗi, người đã chết, và nhất là chính Ngài đã tự sống lại để hủy diệt nọc độc sự chết và minh chứng Ngài chính là sự sống đời đời, và ai cũng phải đi qua Ngài mới có sự sống thật. Tuy nhiên, Chúa Giêsu đã chết đi là để cho chúng ta có sự sống đời đời, nhưng chúng ta lại dửng dưng hoặc lại xem thường. Người ta rất dễ liên minh với văn hóa sự chết và chẳng mặn mà gì với lời giáo huấn của Chúa. Lý do vì sức đề kháng của chúng ta đang bị tiêu hao bởi nhiều loại virus hưởng thụ, lười biếng và như là sự lờn thuốc do mất cảm thức về tội và sự nguy hiểm đem tới là: sống để rồi chết. Một sự chọn lựa chẳng khôn ngoan, thế mà người ta lại hí hững lao vào và sống như chẳng có Chúa, hay Chúa đã chết rồi.

Lạy Chúa Giêsu, con đường sự thật Chúa đã đi là để mong chúng con bước theo, vì đó là chính lộ đem đến cho chúng con sự sống. Quả thật, ai trong chúng con cũng ước mong và khao khát, nhưng sao chúng con lại ngần ngại và lừng khừng, xin cho chúng con hôm nay nhận ra chân lý “Thầy là đường là sự thật và là sự sống” và hăm hở bước theo và biết khước từ những cám dỗ trên đường đi. Amen.

 

 

Ngày 05/05/2007, thứ bảy sau CN IV Phục Sinh

Ø        Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan (Ga 14,7-14)

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Nếu các con biết Thầy, thì cũng biết Cha Thầy. Ngay từ bây giờ các con biết và đã xem thấy Người”. Philipphê thưa: “Lạy Thầy, xin tỏ cho chúng con xem thấy Cha và như thế là đủ cho chúng con”.

Chúa Giêsu nói cùng ông rằng: “Ai thấy Thầy là xem thấy Cha. Sao con lại nói: Xin tỏ cho chúng con xem thấy Cha? Con không tin rằng Thầy ở trong Cha và Cha ở trong Thầy ư ? Những điều Thầy nói với các con, không phải tự mình mà nói, nhưng chính Cha ở trong Thầy, Ngài làm mọi việc. Các con hãy tin rằng Thầy ở trong Cha và Cha ở trong Thầy. Ít ra các con hãy tin vì các việc Thầy đã làm. Thật, Thầy bảo thật các con: Ai tin vào Thầy, người ấy sẽ làm được các việc Thầy đã làm. Người ấy còn làm được những việc lớn lao hơn, vì Thầy về với Cha. Và điều gì các con nhân danh Thầy mà xin Cha, Thầy sẽ làm, để Cha được vinh hiển trong Con. Nếu điều gì các con nhân danh Thầy mà xin cùng Thầy, Thầy sẽ làm cho”.

Ø       Suy Niệm

Nhìn Thấy Chúa Trong Cuộc Sống

Trong Tin Mừng hôm nay, Philip, một trong nhóm mười hai đã xin Chúa Giêsu tỏ cho thấy Thiên Chúa Cha. Chắc hẳn khi nói điều đó, Philip đã liên tưởng đến hình ảnh một Thiên Chúa quyền năng đã tỏ vinh quang Ngài trên núi Sinai, một Thiên Chúa mà Môsê chỉ được thấy phía sau lưng Ngài. Tâm trạng của Philip cũng là tâm trạng của rất nhiều người trong chúng ta, đó là một niềm tin đòi hỏi sự lạ. Bởi thế, không ít người sẵn sàng hao tốn tiền bạc và thời giờ để để tìm đến những nơi xẩy ra sự lạ, đối với họ, một lần hành hương có ý nghĩa và giá trị cho cả cuộc đời.

Đáp lại yêu cầu Philip, Chúa Giêsu đã đưa ra một khẳng định và một câu hỏi: trước hết Ngài nêu lên một chân lý: "Ai thấy Thầy là thấy Cha Thầy". Đó là một thực tại đã quá hiển nhiên. Câu hỏi tiếp sau đó như một nhắc nhở cho Philip: Hãy nhìn lại cuộc sống thân tình giữa Thầy và các môn đệ. Những lời Thầy nói, những việc Thầy làm, không phải là của Thầy, mà là của Thiên Chúa Cha ở trong Thầy.

Sự thân tình quen thuộc đã khiến cho các môn đệ không nhận ra Ngài là Thiên Chúa. Lời nhắc nhở của Chúa Giêsu đối với Philip cũng là lời nhắc nhở chúng ta: đừng để những nét quen thuộc bên ngoài che mất thực tại bên trong.

Tìm kiếm Thiên Chúa là điều tốt, nhưng thật đáng trách khi đứng trước mặt Ngài mà chẳng nhận ra Ngài. Chúng ta nôn nao tìm dấu lạ, nhưng dấu lạ xẩy ra trước mắt mà chẳng nhìn thấy: hàng ngày qua lời truyền phép, Chúa Giêsu hiện diện trên bàn thờ, nhưng đã thấy khi chúng ta tỏ thái độ cung kính tin nhận Ngài hay chưa? Trong cuộc sống biết bao lời cầu xin được dâng lên Thiên Chúa nhưng đã mấy lần chúng ta phản tỉnh để nhận ra ơn lành Ngài ban?

Ước gì chúng ta giữ mài thái độ tìm kiếm, một sự tìm kiếm không ở đâu xa, nhưng trong chính cuộc sống quen thuộc hàng ngày. Đập vỡ chiếc vỏ quen thuộc bằng cách ngạc nhiên đặt câu hỏi, chắc chắn chúng ta sẽ nhận ra khuôn mặt của Thiên Chúa.

Lạy Cha,  xin ban cho chúng con có được con mắt đức tin, để chúng con luôn nhận ra sự hiện diện và hoạt động của Chúa qua mọi biến cố của cuộc sống thường ngày. Amen.

 

 

Ngày 06/05/2007, Chúa Nhật V Phục Sinh C

Ø        Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan (Ga 13,31-33a.34-35)

Khi Giuđa ra khỏi phòng tiệc ly, Đức Giêsu nói: "Giờ đây, Con Người được tôn vinh, và Thiên Chúa cũng được tôn vinh nơi Người. Nếu Thiên Chúa được tôn vinh nơi Người, thì Thiên Chúa cũng sẽ tôn vinh Người nơi chính mình, và Thiên Chúa sắp tôn vinh Người. Hỡi anh em là những người con bé nhỏ của Thầy, Thầy còn ở với anh em một ít lâu nữa thôi. Thầy ban cho anh em một điều răn mới là anh em hãy yêu thương nhau; anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em. Mọi người sẽ nhận biết anh em là môn đệ của Thầy ở điểm này: là anh em có lòng yêu thương nhau."

Ø       Suy Niệm

Bài Tin Mừng hơm nay nói về những lời trăn trối tha thiết của Chúa Giêsu trước khi Ngài lìa bỏ trần gian này một cách hữu hình qua bản tính nhân loại của Ngài.

Chúa Giêsu nhắc cho chúng ta không phải chờ đến ngày nào đó, tự nhiên thành thánh Giêrusalem mới từ trời rơi xuống, nhưng mỗi người phải làm một viên đá sống động xây dựng thành thánh đó. Câu chứng minh hùng hồn nhất cho điều Người dạy chính là: “Ai yêu mến Thầy sẽ giữ lời thầy và Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy và chúng ta sẽ đên và ở trong người ấy". Vậy ta hãy yêu mến Chúa và giữ lời Chúa dạy, để nhờ đó ta trở thành đền thờ sống động của Thiên Chúa Ba Ngôi ngự.

Chúa Giêsu dầu có ra đi một cách hữu hình, nhưng Người hứa ban bình yên cho chúng ta: "Thầy để lại bình an cho các con. Thầy ban bình an của Thầy cho các con". Bao lâu có Chúa ở cùng chúng ta, bấy lâu chúng ta có sự bình an, bình an trong tâm hồn và bình an hoà thuận với nhau nữa. Dầu vậy, Chúa Giêsu vẫn biết, sức con người chúng ta yếu đuối, giới hạn và Thiên Chúa cũng không đòi hỏi sự hoàn hảo nơi chúng ta, loài thụ tạo bất toàn. Nhưng điều quan trọng là Người hứa ban Chúa Thánh Thần, Đấng phù trợ. Chính Chúa Thánh Thần sẽ dạy chúng ta mọi điều và sẽ nhắc nhở chúng ta những gì Chúa Giêsu đã dạy. Vậy sức mạnh của con người, niềm tự hào của con người là nơi Chúa Thánh Thần, như thánh Phaolô nói: Nếu có ai tự hào, hãy tự hào trong Chúa và Chúa Thánh Thần chính là nguồn gốc ơn hiệp nhất nên một.

Với tinh thần Tin Mừng hôm nay, chúng ta hãy cầu nguyện cho nhân loại biết sống chung hoà bình với nhau, biến thế giới này thành một vương quốc duy nhất. Nơi đó con người sống biết nghĩ đến nhau, biết yêu thương nhau trong bình an và trật tự, sẵn sàng biết ơn của Chúa Thánh Thần luôn luôn tác động để đi đến hoàn hảo. Lúc đó lời hứa của Chúa được thực hiện, và con người sống nên một với sự hướng dẫn của Chúa và Con Chiên.

Để có việc làm cụ thể trong việc xây dựng thành thánh Giêrusalem mới, trong tuần này mỗi người chúng ta hãy cố gắng ý thức rằng, tôi là người tin Chúa, tôi có bổn phận tìm mọi cách truyền bá việc lành và tiêu diệt sự xấu, sự dữ trong bất cứ hoàn cảnh nào tôi đang sống. Và luôn ý thức rằng cái gì tốt là tốt, cái gì xấu là xấu chứ không có việc hoà giải với sự xấu, đối thoại với sự xấu.

Lạy Chúa xin ban ơn trợ giúp cho chúng con, và giúp chúng con luôn sống xứng đáng là người con của Chúa. Xin cho mỗi người chúng con biết nỗ lực xây dựng Nước Chúa mỗi ngày bằng chính đời sống chứng tá yêu thương. Amen.

 

 

Ngày 07/05/2007, thứ hai sau CN V Phục Sinh

Ø        Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan (Ga 14, 21-26)

Khi ấy, Chúa Giêsu phán bảo các môn đệ rằng: “Ai nghe các giới răn Thầy truyền và tuân giữ, người ấy là kẻ yêu mến Thầy. ai yêu mến Thầy, sẽ được Cha Thầy yêu mến, và Thầy cũng yêu mến và tỏ mình ra cho người ấy”. Ông Giuđa, không phải Giuđa Iscariô, thưa với Người rằng: “Lạy Thầy, tại sao Thầy sẽ tỏ mình ra cho chúng con, mà không tỏ ra cho thế gian?” Chúa Giêsu trả lời: “Ai yêu mến Thầy, sẽ giữ Lời thầy, và Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy, và chúng ta sẽ đến và ở trong người ấy. Kẻ không yêu mến Thầy, thì không giữ lời Thầy. Lời mà các con nghe, không phải là của Thầy, nhưng là của Cha, Đấng đã sai Thầy. Thầy đã nói với các con những điều này khi còn ở với các con. Nhưng Đấng phù trợ là Thánh Thần, mà Cha sẽ sai đến nhân danh Thầy, chính Người sẽ dạy các con mọi điều, và sẽ nhắc nhở cho các con tất cả những gì Thầy đã nói với các con”.

Ø       Suy Niệm

Để Được Ơû Với Chúa

Để được ở trong tay Chúa, để được ở với Chúa, để được Chúa cư ngụ trong tâm hồn, đó là mục đích của cuộc sống đức tin mà người kitô hữu phải không ngừng theo đuổi. Đó cũng là một trong những ý tưởng nổi bật trong Tin Mừng Gioan. Những môn đệ đầu tiên đã đến xem nơi Chúa Giêsu cư ngụ và đã ở lại với Ngài. Chúa Giêsu đã kêu gọi trước tiên là đến và ở với Ngài.

Bài Tin mừng hôm nay cũng muốn đào tạo ý tưởng ấy. "Ai yêu mến Ta, Ta sẽ yêu mến nó và sẽ tỏ mình ra cho nó". Trong Cựu ước, Đền Thờ vốn được quan niệm như nơi cư ngụ của Thiên Chúa, nhưng với Chúa Giêsu, Đền thờ Thiên Chúa từ nay sẽ là tâm hồn con người; từ nay nhờ phép rửa, người kitô hữu trở thành đền thờ của Chúa. Nhưng sự hiện diện ấy của Thiên Chúa, người kitô hữu chỉ cảm nhận được khi họ yêu mến Chúa Giêsu và tuân giữ giới răn của Ngài. Sự hiện diện ấy, người kitô hữu chỉ có thể làm lan toả chung quanh bằng việc tuân giữ giới răn của Chúa Giêsu, nghĩa là sống theo Ngài, sống với Ngài, sống bằng chính sức sống của Ngài.

Lời Chúa hôm nay nhắc nhở người kitô hữu về sứ mệnh làm chứng cho sự hiện diện của Chúa trong trần thế. Người ta không thể cho đi điều mình không có. Nguyên tắc này càng đúng hơn trong đời sống đức tin: người kitô hữu sẽ không là chứng nhân sự hiện diện của Chúa, nếu cuộc sống của họ không có sức toả lan sự hiện diện ấy. Chúa Giêsu đã chỉ cho chúng ta cách làm chứng cho sự hiện diện ấy, đó là tuân giữ các giới răn của Ngài. Khi những người ngoài nhìn vào cộng đoàn kitô tiên khởi, họ đã phải thốt lên: "Kìa xem họ yêu thương nhau dường nào!” Đó cũng là thách đố đang được đặt ra cho người tín hữu chúng ta: chúng ta phải sống thế nào để sự hiện diện của Chúa không chỉ giới hạn trong nơi thờ phượng hay trong những sinh hoạt tôn giáo, mà phải được thể hiện bằng cả cuộc sống chúng ta nữa.

Lạy Chúa, xin cho chúng con luôn được ở với Chúa và luôn được ở trong tay Chúa. Ước gì, qua cuộc sống mỗi ngày, chúng con luôn cảm nhận được sự hiện diện yêu thương của Chúa, và đáp trả tình yêu ấy bằng những cố gắng sống yêu thương, quảng đại, để sự hiện diện và tình yêu của Chúa cũng được người khác cảm nhận. Amen.

 

 

Ngày 08/05/2007, thứ ba sau CN V Phục Sinh

Ø        Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan (Ga 14,27-31a)

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Thầy để lại bình an cho các con, Thầy ban bình an của Thầy cho các con. Thầy ban cho các con không như thế gian ban tặng. Lòng các con đừng xao xuyến và đừng sợ hãi. Các con đã nghe Thầy nói với các con rằng: Thầy đi rồi Thầy sẽ trở lại với các con. Nếu các con yêu mến Thầy, thì các con hãy vui mừng vì Thầy về với Cha, bởi lẽ Cha trọng hơn Thầy. Giờ đây, Thầy nói với các con trước khi việc xảy ra, để khi việc xảy ra thì các con tin. Thầy không còn nói nhiều với các con nữa, vì thủ lãnh thế gian đã đến. Nó không có quyền lực gì đối với Thầy. Nhưng để cho thế gian biết rằng, Thầy yêu mến Cha, thì Thầy làm như Cha đã truyền dạy”.

Ø       Suy Niệm

Sứ Giả Bình An

Trong cuộc sống, ai trong chúng ta cũng mong muốn điều lành hơn điều dữ, mong muốn bình an hơn là hỗn loạn. Vì Chúa biết sự cần thiết của ơn bình an, nên Chúa sẵn sàng ban ơn bình an cho con người: “Thầy để lại bình an cho các con, Thầy ban bình an của Thầy cho các con”.

Gia đình và cộng đoàn chúng ta chỉ có ơn bình an của Chúa Kitô Phục Sinh thật sự, khi chúng ta biết sống khiêm nhường bằng lòng với những gì mình có như: Khả năng, ơn gọi trong cuộc sống, ngay cả tiền của … Sở dĩ cộng đoàn chúng ta thường mất bình an cũng do nguyên nhân tham lam quá độ của bản thân.

Thứ đến, chúng ta phải liên kết mật thiết với Chúa Giêsu. Vì Chúa là Bình An cũng như là Ơn Bình An mà Chúa Cha ban cho nhân loại. Sống liên kết với Chúa, chúng ta sẽ múc lấy tinh thần và cách sống như Chúa. Nhờ đó trong cuộc sống, chúng ta luôn hành động như Chúa, là biết xây dựng sự bình an, xây dựng sự hiệp thông trong cộng đoàn chúng ta đang sống.

Lạy chúa Giêsu Kitô Phục Sinh, xin cho chúng con luôn sống khiêm nhường và gắn bó với Chúa. Để đời sống chúng con cũng trở thành món quà bình an trao cho những anh chị em chúng con. Amen.

 

 

Ngày 09/05/2007, thứ tư sau CN V Phục Sinh

Ø       Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan (Ga 15,1-8)

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Thầy là cây nho thật và Cha Thầy là người trồng nho. Cành nào trong Thầy không sinh trái thì Người chặt đi, còn cành nào sinh trái thì Người tỉa sạch để nó sinh nhiều trái hơn. Các con đã được tỉa sạch nhờ Lời Thầy nói với các con. Các con ở trong Thầy, và Thầy ở trong các con. Cũng như cành nho, tự nó không thể sinh trái được, nếu không gắn liền với cây nho. Các con cũng vậy, nếu không ở trong Thầy. Thầy là cây nho, các con là cành. Ai ở trong Thầy và Thầy ở trong người ấy, thì kẻ ấy sẽ sinh trái. Vì không có Thầy, các con không thể làm được gì. ai không ở trong Thầy, thì bị vứt ra ngoài như cành nho, và sẽ khô héo, người ta sẽ thu lại và quăng vào lửa cho nó cháy đi. Nếu các con ở trong Thầy và Lời Thầy ở trong các con, thì các con muốn gì, cứ xin thì sẽ được. Đây là điều làm Cha Thầy được vinh hiển, là các con sinh nhiều trái, và như thế, các con trở nên môn đệ của Thầy”.

Ø       Suy Niệm

Sống Hiệp Thông

“Thiên Chúa là Tình Yêu, Ngài đến trần gian để mặc khải Tình Yêu, nhờ đó chúng sẽ được sống và sống dồi dào”. Sự sống dồi dào mà chúng ta đón nhận từ nơi Chúa khi chúng ta hiệp thông vào sự sống của Thiên Chúa, phải liên kết mật thiết với Ngài như cành nho và cây nho. Chúng ta sẽ cảm nhận điều này rõ nét nhất nơi Bí Tích Thánh Thể. Vì Bí Tích Thánh Thể là Bí Tích của sự sống, của Tình Yêu, của hiệp thông…

Nhưng Chúa không chỉ muốn chúng ta dừng lại ở sự hiệp thông trong tương quan hàng dọc với Thiên Chúa để tìm sự sống cho mình, Chúa còn muốn chúng ta phải trao ban sự sống của Chúa cho những anh chị em đau khổ ở gần ta. Anh chị em đau khổ cũng là những cành nho như chúng ta và có chung một thân thể chính là Đức Kitô, là Giáo Hội. Chúng ta gắn liền với những anh chị em đau khổ này khi chúng ta cùng đồng hành, quan tâm, nâng đỡ bằng những hành động bác ái cụ thể. Khi lên kết với những cành khác, và với thân thể của Đức Kitô, thì sự sống của chúng ta sẽ dồi dào và vững bền.

Lạy Chúa, xin cho đời sống chúng con cũng trở thành chứng nhân hiệp thông với Chúa và anh chị em nghèo khổ. Amen.

 

 

Ngày 10/05/2007, thứ năm sau CN V Phục Sinh

Ø       Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan (Ga 15,9-11)

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Như Cha đã yêu mến Thầy, Thầy cũng yêu mến các con. Hãy ở lại trong tình yêu của Thầy. Nếu các con tuân giữ lệnh Thầy truyền, thì các con sẽ ở lại trong tình yêu của Thầy. Cũng như thầy đã tuân giữ lệnh truyền của Cha Thầy, nên Thầy ở lại trong tình yêu của Người. Thầy nói vậy với các con điều đó, để niềm vui của Thầy ở trong các con, và niềm vui của các con được trọn vẹn”.

Ø       Suy Niệm

Tình Yêu

“Không ai sống được nếu không yêu,

Không thương, không nhớ một người nào”

Nói về tình yêu thì rất dễ, nhưng để sống yêu thương thì không phải là chuyện dễ dàng, đành rằng ai cũng yêu cho dù phần trăm yêu rất nhỏ bé, yêu cái duyên, cái thùy mỵ, cái tế nhị… thì ai yêu chả được; còn yêu cái sần sùi, cái gai góc, cái chua ngoa… mới là chuyện làm cho chúng ta nhúc đầu; bởi vì người ta nói “xa thơm, gần thối” mà !

Nhưng dù sao đi nữa, thì tình yêu cũng là chất xúc tác của cuộc sống, nhờ có tình yêu mà cuộc đời này đẹp hơn, thế giới này đáng sống hơn và con người cảm thấy gần gũi nhau hơn. Tình yêu làm cho cuộc sống phong phú, tuy cũng có những lúc tình yêu làm cho con người đau khổ, nhưng cũng chính tình yêu làm cho con người hiểu được giá trị và ý nghĩa của đau khổ! “Sống không có tình yêu là chết mà biết thở”.

Thiên Chúa đã yêu thương con người nên Ngài đã bày tỏ tình yêu thương của Ngài qua sự đau khổ của Người Con Chí Ái là Đức Giêsu; do đó, Đức Giêsu chính là hiện thân của tình yêu Thiên Chúa cho con người. Cũng chính vì thế, mà trước khi giã từ các môn đệ, Đức Giêsu đã căn dặn các ngài là “Các con hãy ở lại trong tình yêu của Thầy”. Như vậy, đối với Đức Giêsu, tình yêu là một gia sản mà chính Ngài đã nhận lãnh nơi Đức Chúa Cha thì nay Ngài cũng muốn các môn đệ yêu dấu của Ngài thừa hưởng gia sản ấy để các ông được yêu, “được sống và sống dồi dào”.

Vì yêu mà con người được sống, thì “Ở lại trong tình yêu” , con người sẽ được tình yêu tắm gội và biến đổi. Nhưng để ở lại trong tình yêu, thì con người phải tuân giữ lệnh truyền yêu thương của Đức Giêsu, một tình yêu luôn hướng về tha nhân và mong muốn điều tốt lành cho tha nhân; cũng như chính vì yêu mà Thiên Chúa làm cho mọi sự tốt đẹp và cho con người chung hưởng tình yêu của Ngài.

Một tình yêu đích thực là một tình yêu luôn hướng về người khác, “Thiên Chúa đã yêu thương thế gian nên đã ban Con Một của Mình, để cho thế gian được sống”. Vì thế, thế gian muốn sống thì phải ở lại trong tình yêu của Thiên Chúa, mà ở lại trong tình yêu thì chính tình yêu làm cho cuộc sống có ý nghĩa cũng như đem lại bình an cho tâm hồn; vì “Tình yêu chính là Thiên Chúa”.

Lạy Chúa, xin cho chúng con biết yêu Chúa và yêu người, xin cho chúng con biết ở lại trong tình yêu của Thiên Chúa và sống làm sao cho mọi người nhận ra Chúa chính là tình yêu, để không chỉ chúng con được sống mà mọi người chúng con gặp cũng đượ sống nhờ tình yêu của Chúa. Amen.

 

 

 

 

Ngày 11/05/2007, thứ sáu sau CN V Phục Sinh

Ø        Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan (Ga 15, 12-17)

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Đây là lệnh truyền của Thầy: Các con hãy yêu mến nhau, như Thầy đã yêu mến các con. Không có tình yêu nào lớn hơn tình yêu của người thí mạng vì bạn hữu mình. Các con là bạn hữu của Thầy, nếu các con thi hành những điều Thầy truyền. Thầy không còn gọi các con là tôi tớ, vì tôi tớ không biết việc chủ làm; Thầy gọi các con là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy đã nghe biết nơi Cha Thầy, thì Thầy đã cho các con biết. Không phải các con đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn các con, và đã cắt đặt, để các con đi, và mang lại hoa trái, và để hoa trái các con tồn tại, để những gì các con xin Cha nhân danh Thầy, Người sẽ ban cho các con. Thầy truyền cho các con điều này là: các con hãy yêu mến nhau”.

Ø       Suy Niệm

Tình Yêu Và Lòng Người

Cuộc đời mỗi người luôn trải qua những bước thăng trầm, lúc vui lúc buồn, khi sướng khi khổ, yêu thì yêu cho đến cuồng dại, ghét thì ghét đến tím ruột tím gan… tất cả như quyện vào nhau để rồi chỉ còn một cách giải thích : đời là thế !

Còn cuộc sống là do con người. Con người làm nên cuộc sống. Nó tốt, nó xấu cũng do con người. Con người đang yêu thì cuộc sống đẹp. Con người bất mãn thì cuộc sống như đi vào ngõ cụt. Hơn nữa, lòng con người cũng dễ thay đổi theo cuộc sống. Chúng ta thường nghe nói: “Khi vui thì vỗ tay vào, còn khi túng quẫn thì nào có ai”. Cho nên các cụ thuở xưa thì bảo rằng : “Sông sâu biển rộng khôn dò, có ai lấy thước mà đo lòng người”. Vì thế, chuyện sáng tung hô, chiều đả đảo là chuyện thường tình, thời gian thay đổi thì con người cũng có thể thay đổi (!) .

Nói lên những chuyện trên đây, chúng ta cùng muốn nói lên nhân tình thế thái, nói lên lòng người đối với nhau như là gợi ý để cùng nhau suy nghĩ một chút về câu đầu và câu cuối trong đoạn Tin Mừng hôm nay. Cả hai câu cùng có một ý nghĩa. Đó là mệnh lệnh cuối cùng và cũng là lời trăn trối, lời di chúc của Đức Giêsu cho các môn đệ trước cuộc khổ nạn của Ngài: “Đây là điều răn của Thầy: anh em hãy yêu thương nhau”, “Điều Thầy truyền dạy anh em là hãy yêu thương nhau”.

Mới ngày nào, dân chúng hồ hởi tung hô Đức Giêsu là vua và cùng Ngài tiến vào thành thánh Giêrusalem nhưng liền sau đó lại lên án xử tử Ngài. Phêrô mới thề sống thề chết với Ngài đã hèn nhát chối Thầy. Giuda, kẻ đã đồng bàn với Thầy đã tham lam phản bội bán Thầy với giá 30 đồng bạc. Còn với Tôma, dù biết bao lần chứng kiến những phép lạ, những dấu chỉ Đức Giêsu đã thực hiện, thêm vào đó là lời chứng của các bạn đồng nghiệp, vẫn khăng khăng: “nếu tôi không nhìn thấy, không đụng đến Ngài thì tôi không tin”, đúng là một kẻ cứng lòng! Và khi chứng kiến những thay đổi đó của dân riêng (Người Dothái), của những người được tuyển chọn (các môn đệ), chúng ta cũng chỉ có thể nói lên : đời là thế !

Đời là thế vì đời hay thay đổi. Còn Thiên Chúa thì không như thế, vì Thiên Chúa không thay đổi. Ngài luôn yêu thương, “Yêu thương cho đến nỗi bằng lòng chịu chết” cũng chỉ vì yêu. Biết nhân tình thế thái hay thay đổi, lòng người dễ đổi thay, chỉ với tình yêu mới làm cho con người trung thành, mới có sức cải tạo xã hội, nên Ngài đã truyền cho ác môn đệ: “Các con hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương các con” và “Điều Thầy truyền dạy cho các con là các con hãy yêu thương nhau”.

Lạy Chúa, xin cho chúng con biết thay đổi cuộc sống, biết trung tín với Chúa và với anh em bằng một tình yêu mà chúng con đã lãnh nhận từ Chúa, để qua cách nói, cách cư xử chúng con luôn sống theo lệnh truyền yêu thương của Chúa. Amen.

 

Ngày 12/05/2007, thứ bảy sau CN V Phục Sinh

Ø        Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan (Ga 15, 18-21)

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Nếu thế gian ghét các con, các con hãy biết rằng họ đã ghét Thầy trước. Nếu các con thuộc về thế gian, thế gian sẽ yêu những gì thuộc về nó, nhưng các con không thuộc về thế gian, vì chính Thầy đã chọn các con khỏi thế gian, nên thế gian ghét các con. Các con hãy nhớ lại lời Thầy đã nói với cacù con: Tôi tớ không trọng hơn chủ. Nếu họ đã bắt Thầy, thì họ cũng sẽ bắt bớ các con; nếu họ tuân giữ lời Thầy, thì họ cũng tuân giữ lời các con. Tại vì danh Thầy mà họ sẽ làm cho các con tất cả những điều đó, bởi vì họ không biết Đấng đã sai Thầy”.

Ø       Suy Niệm

Lễ Nhớ Thánh Nêrêô, Akilêô,Và  Thánh Păngraxiô – Tử Đạo

Môn Đệ Không Hơn Thầy

Cái gì cũng có giá của nó. Theo Chúa cũng không ngoại lệ, như Đức Giêsu đã nói: “Nếu thế gian ghét các con, các con hãy biết rằng nó đã ghét Thầy trước”.

Đức Giêsu đã bị bao người khinh bỉ, hiểu lầm: bị nhà cầm quyền nghi ngờ, bị pharisiêu, kinh sư và tư tế chống đối, bị đồng hương coi thường, không tin… và cuối cùng là bị hành hạ và giết chết trên thập giá. Tất cả như chứng tỏ: thế gian đã ghét Đức Giêsu.

“Môn đệ không hơn Thầy”. Những người tin theo Đức Giêsu, các tông đồ, các môn đệ cũng đồng một số phận như thế. Nhìn vào thời Giáo hội sơ khai, ngay từ khi bắt đầu thi hành sứ mạng, Giáo hội đã gặp rất nhiều khó khăn và chống đối. Dù giảng đạo ở bất cứ nơi đâu, 12 tông đồ và các môn đệ khác cũng gặp những thử thách lớn lao: cấm đoán, bắt bớ, hành hạ bằng đủ mọi thứ cực hình… và cuối cùng hầu hết các ngài cũng chịu tử đạo như người Thầy yêu quí của mình.

Nối tiếp các Tông đồ, Giáo hội ngày nay cũng đang bị bách hại một cách gay gắt, tuy rằng sự bách hại ngày nay đã mang một hình thức khác, nhưng tựu chung, tất cả cũng là “Môn đệ không hơn Thầy”. Cụ thể là các thánh Nêrêô, Akilêô, và Păngraxiô là những điển hình cho Giáo hội bị bách hại.

Nhờ máu của các thánh tử đạo mà Giáo hội ngày càng lớn mạnh, và trải qua nhiều thế kỷ đã có hằng trăm ngàn người sẵn sàng hiến mạng sống mình để làm chứng cho đức tin. Và trong đau thương, thử thách họ đã cảm nghiệm sâu xa lời Đức Giêsu nói thật là một lời tiên tri : “Nếu thế gian đã ghét các con, các con hãy biết rằng họ đã ghét Thầy trước”. Ngày nay, khi đứng trước cái chết của các thánh tử đạo, nhiều người đã thắc mắc: “Nếu đạo Công Giáo là đạo chân chính, thì tại sao khi rao giảng đến đâu Giáo hội cũng đều bị bách hại?”

Đó là một câu hỏi không dễ trả lời, nhưng với Lời Chúa soi sáng: “Sự thật sẽ giải thoát các con”, chúng ta tin tưởng rằng: dù có khó khăn đến đâu, dù có chịu bao cực hình gian khổ, cuối cùng thì “Máu của các thánh Tử Đạo là hạt giống nảy sinh các Kitô hữu”.

Là người ai cũng sợ chết, lại đứng trước lời tiên báo của Đức Giêsu về những khó khăn, những thử thách, những gian khổ, những hiểm nguy… mà chúng ta có thể gặp khi tin theo Chúa, khiến chúng ta không khỏi lo lắng, băn khoăn, sợ hãi… nhưng chúng ta luôn tin tưởng vào tình yêu thương và quan phòng của Thiên Chúa.

Lạy Chúa, xin cho chúng con luôn được bình an, để dù gặp những gian nan, thử thách, chúng con vẫn xác tín vào sự phù trợ nâng đỡ của Chúa. Amen.

 

 

 

Ngày 13/05/2007, Chúa Nhật VI Phục Sinh C

Ø        Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan (Ga 14,23-29)

Khi ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng: "Ai yêu mến Thầy, thì sẽ giữ lời Thầy. Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy. Cha Thầy và Thầy sẽ đến và ở lại với người ấy. Ai không yêu mến Thầy, thì không giữ lời Thầy. Và lời anh em nghe đây không phải là của Thầy, nhưng là của Chúa Cha, Đấng đã sai Thầy. Các điều đó, Thầy đã nói với anh em, đang khi còn ở với anh em. Nhưng Đấng Bảo Trợ là Thánh Thần Chúa Cha sẽ sai đến nhân danh Thầy, Đấng đó sẽ dạy anh em mọi điều và sẽ làm cho anh em nhớ lại mọi điều Thầy đã nói với anh em. Thầy để lại bình an cho anh em, Thầy ban cho anh em bình an của Thầy. Thầy ban cho anh em không theo kiểu thế gian. Anh em đừng xao xuyến cũng đừng sợ hãi. Anh em đã nghe Thầy bảo: `Thầy ra đi và đến cùng anh em'. Nếu anh em yêu mến Thầy, thì hẳn anh em đã vui mừng vì Thầy đi về cùng Chúa Cha, bởi vì Chúa Cha cao trọng hơn Thầy. Bây giờ, Thầy nói với anh em trước khi sự việc xảy ra, để khi xảy ra, anh em tin”.

Ø       Suy Niệm

Bình An Của Đấng Phục Sinh

Con người sống trong thế giới hôm nay thực sự có hưởng được bình an đích thực không? Một câu hỏi gai góc đặt ra như muốn giúp mỗi người tự suy sét mình có được bình an thật sự chưa. Nhưng bình an thật sự là bình an như thế nào? Để phân biệt được đâu là bình an thật sự, chúng ta cần biết được bình an mà chúng ta đang hưởng là của ai ban cho, và nó được đặt trên nền tảng nào.

Chúa Giêsu phân biệt hai thứ bình an hoàn toàn khác nhau: Bình an của Chúa ban tặng và bình an của thế gian.

Bình an của Chúa Giêsu Phục Sinh ban tặng là bình an của Đấng là sự sống, Đấng đã chiến thắng sự chết. Chúa Giêsu ban tặng bình an cho chúng ta vì Ngài yêu thương chúng ta. Đây mới là bình an thật sự vì được đặt trên nền tảng là tình yêu của Đấng Bất Tử. Do đó, bình an của Chúa Giêsu ban tặng là bình an không bị giới hạn vào thời gian và không gian, không bị phai tàn theo thăng trầm trong cuộc sống của chúng ta. Bình an đó có giá trị vượt thời gian, mang tính đời đời. Bình an đó có sức mạnh vô hình, có khả năng biến lành dữ ra lành, giúp vượt qua mọi đau khổ thử thách trong cuộc sống.

Ngược lại, bình an của thế gian ban tặng là bình an được đặt trên nền tảng là sức mạnh của quyền lực, sức mạnh của kinh tế, của tiến tài. Người ta chỉ có được bình an này khi dùng quyền, dùng sức mạnh, dùng kinh tế để loại bỏ đối thủ, những người có nguy cơ đe dọa cuộc sống của chúng ta. Vì được đặt trên nền tảng là những thứ chỉ có giá trị ở trần gian, nên thứ bình an của thế gian là bình an chóng qua, và nếu có tồn tại lâu chăng nữa thì cũng chỉ dừng lại trên trần gian này mà thôi.

Để cho bình an của Chúa Giêsu Phục Sinh được ở lại mãi trong cuộc đời của mỗi chúng ta, đòi hỏi chúng ta phải luôn hướng về Chúa, đặt mình dưới tình yêu của Chúa, ở lại trong tình yêu của Chúa. Nó một cách khác là phải để cho Đức Kitô phục sinh đồng hành và ở với chúng ta. Bài học từ buổi đầu sơ khai của đất trời chúng ta vẫn còn nhớ: Ađam và Eva đã không muốn đặt mình dưới quyền Thiên Chúa tình yêu, nghe lời xúi giục của satan, nên hậu quả là đời sống họ bị mất bình an, phải chịu nhiều đau khổ.

Để có được Chúa Phục Sinh ở cùng, để có được sự bình an của Chúa Phục Sinh, đòi hỏi trước hết là phải yêu mến Chúa. Dấu chỉ cụ thể cho thấy ta yêu Chúa là tuân giữ lời của Chúa. Hoa quả của việc tuân giữ lời Chúa là không những được Chúa Phục Sinh ở cùng, mà cả Ba Ngôi Thiên Chúa cùng ở và đồng hành với chúng ta trong suốt cuộc đời.

Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh, bình an mà chúng con đi tìm bấy lâu nay là bình an của thế gian, chóng qua, nhanh phai tàn với thời gian. Chỉ có bình an của Chúa mới thỏa mãn được cơn khát an bình của chúng con. Xin cho chúng con biết siêng năng lắng nghe và thực hành lời Chúa, để Chúa mãi ở trong chúng con, để rồi chúng con sẽ cảm nếm được bình an thật sự của Chúa. Amen.

 

 

Ngày 14/05/2007, thứ hai sau CN VI Phục Sinh 

Lễ Kính Thánh Mát – Thi – A, Tông Đồ

Ø        Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan (Ga 15, 9-17)

Khi ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Chúa Cha đã yêu mến Thầy thế nào, Thầy cũng yêu mến anh em như vậy. Anh em hãy ở lại trong tình thương của Thầy. Nếu anh em giữ các điều răn của Thầy, anh em sẽ ở lại trong tình thương của Thầy, như Thầy đã giữ các điều răn của Cha Thầy và ở lại trong tình thương của Người. Các điều ấy, Thầy đã nói với anh em để anh em được hưởng niềm vui của Thầy, và niềm vui của anh em được nên trọn vẹn. Đây là điều răn của Thầy: anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em. Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình. Anh em là bạn hữu của Thầy, nếu anh em thực hiện những điều Thầy truyền dạy. Thầy không còn gọi anh em là tôi tớ nữa, vì tôi tớ không biết việc chủ làm. Nhưng Thầy gọi anh em là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy nghe được nơi Cha Thầy, Thầy đã cho anh em biết. Không phải anh em đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn anh em, và cắt cử anh em để anh em ra đi, sinh được hoa trái, và hoa trái của anh em tồn tại, hầu tất cả những gì anh em xin cùng Chúa Cha nhân danh Thầy, thì Người ban cho anh em. Điều Thầy truyền dạy anh em là hãy yêu thương nhau”.

Ø       Suy Niệm

Chúng ta không được biết nhiều về cuộc đời của thánh Mathia tông đồ, chỉ biết ngài qua cuộc tuyển chọn để nên tông đồ của Chúa thay thế Giuđa được sách Công vụ Tông đồ (1, 15-25) tường thuật mà thôi. Theo lời của thánh Phêrô, thì thánh Mathia đã là môn đệ của Chúa từ lâu. Thánh Phêrô nói: “Vậy, trong những người cùng chúng ta theo Chúa Giêsu, kể từ ngày Gioan làm phép rửa cho đến ngày Ngài được rước lên khỏi chúng ta, cần phải có một người cùng chúng ta làm chứng về sự sống lại của Người” (Cv 1, 21-22).

Tuy sách Thánh cho biết, người đưa ra ý kiến là thánh Phêrô, nhưng thánh nhân không đơn phương quyết định ai sẽ là người thay thế Giuđa. Thánh nhân đưa ý kiến, nhưng tông đồ đoàn và các môn đệ của Chúa cùng nhau tuyển chọn bằng cách đưa ra người xứng đáng là Giuse và Mathia, để mọi người quyết định bằng rút thăm sau khi đã cầu nguyện. “Lạy Chúa, Chúa biết lòng mọi người, xin tỏ ra trong hai người này Chúa chọn ai để được dự phần chức vụ vào nhiệm vụ tông đồ mà Giuđa đã lìa bỏ”. Chính Thiên Chúa, chứ không phải con người, đã tuyển chọn Mathia, khi những lá thăm của tông đồ đoàn và các môn đệ dồn cho người tên là Mathia. Từ đó, Mathia là tông đồ của Chúa, thay thế Giuđa. Tông đồ đoàn trở lại con số mười hai như ý Chúa muốn.

Việc tôn kính thánh Mathia tông đồ chỉ xuất hiện tại Rôma vào thế kỷ thứ IX. Lễ kính ngài được cử hành trong mùa Phục Sinh, phù hợp với thời gian mà ngày xưa, tông đồ đoàn đã cầu nguyện để tuyển chọn ngài.

Theo một truyền thuyết có từ lâu trong Hội Thánh, thánh Mathia tông đồ đã đi truyền giáo tại Êtiôpi và lãnh phúc tử đạo tại đây. Theo lệnh của hoàng hậu Hêlêna, di hài của thánh Mathia được tôn kính trong một đan viện mang tên của ngài tại Tria. Đan viện này là nơi hành hương nổi tiếng thời Trung cổ.

Mừng lễ thánh Mathia tông đồ, nhắc ta nhớ đến chính ơn gọi làm Kitô hữu của mình: Giống như thánh Mathia, ơn gọi làm Kitô hữu và làm tông đồ của chúng ta, theo từng vai trò của mỗi người, dù phát xuất trong Hội Thánh, vẫn do chính Thiên Chúa, bắt nguồn nơi Thiên Chúa. Bởi chỉ có một mình Người mới là nguồn gốc của mọi ơn gọi. chính Người mời gọi và tuyển chọn chúng ta. Chúa Giêsu đã từng nói: “Không phải anh em đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn anh em, và cắt cử anh em, để anh em ra đi, sinh được hoa trái và hoa trái của anh em tồn tại”.

Lạy Chúa, xin cho mỗi chúng con hôm nay, cũng được tiếp bước các thánh tông đồ và các môn đệ của Chúa xưa, mà làm chứng cho Chúa bằng cả cuộc đời chúng con. Amen.

 

 

Ngày 15/0/2007, thứ ba sau CN VI Phục Sinh

Ø       Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan (Ga 16, 5-11)

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Bây giờ, Thầy về với Đấng đã sai Thầy, mà các con không ai hỏi Thầy: Thầy đi đâu? Nhưng vì Thầy đã nói với các con điều đó, nên lòng các con tràn ngập u sầu. thầy đi thì ích lợi cho các con, vì nếu Thầy không đi, thì Đấng Phù Trợ sẽ không đến với các con. Khi Người đến, Người sẽ tố cáo thế gian về tội lỗi, về sự công chính và về án phạt. Về tội lỗi: vì họ đã không tin vào Thầy. Về sự công chính: vì Thầy về cùng Cha, và các con sẽ không còn thấy Thầy. Về án phạt: vì thủ lãnh thế gian này đã bị xét xử”.

Ø       Suy Niệm

“Thầy nói sự thật cho các con: Thầy đi thì có lợi cho các con. Vì nếu Thầy không đi, thì Đấng Bào Chữa sẽ không đến với các con; nhưng nếu Thầy đi, Thầy sẽ sai Ngài đến với các con”.

Ta phải hiểu làm sao về những lời này? Chúng ta cùng nhau tìm hiểu cách vắn gọn: Thời gian Chúa Giêsu hiện diện ở trần gian, được coi là sự hiện diện hữu hình của Thiên Chúa. Nhưng sự hiện diện hữu hình này không phải là sự hiện diện hoàn hảo nhất, tròn đầy nhất. Thân xác và nhân tính của Chúa Giêsu chỉ có thể hiện diện trong một thời gian và bị giới hạn trong một không gian. Nó như một bức màn che chắn, khiến loài người khó nhận ra cái toàn hảo, cái tuyệt đối của một Thiên Chúa toàn năng nơi con người Giêsu ấy. Chính vì thế, trong một giới hạn của kiếp người, Chúa Giêsu không thể làm tất cả những gì Người muốn. Cần phải có một sự hiện diện khác, một sự hiện diện toàn thể, sự hiện diện bao trùm và tròn đầy. Đó là sự hiện diện thuộc về Thần Khí: Sự hiện diện của Chúa Thánh Thần thay cho sự hiện diện hữu hình của Chúa Giêsu nơi trần gian. Sự hiện diện linh thánh ấy chỉ có thể thực hiện sau khi xác phàm qua đi mà thôi. Chính vì thế, Chúa Giêsu khẳng định: “Thầy ra đi thì có lợi cho các con. Vì nếu Thầy không ra đi, thì Đấng bào Chữa sẽ không đến”. Mà nếu Chúa Thánh Thần không đến, sẽ không bao giờ thực hiện được sự hiện diện toàn thể nhưng vô hình ấy.

Chúa Thánh Thần mà Chúa Giêsu gọi là “Đấng Bào Chữa” chính là sự hiện diện mới của Chúa Giêsu. Từ nay, Chúa Giêsu hiện diện giữa lòng thế giới bằng chính Thánh Thần của Người. Chúa Thánh Thần không bị ảnh hưởng bởi một giới hạn nào. Chúa Thánh Thần sẽ thánh hóa chúng ta. Người làm cho chúng ta yêu mến, lắng nghe và sống lời của Chúa Giêsu.

Lạy Chúa Thánh Thần, xin đổ tràn ơn thánh vào tâm hồn của từng người Kitô hữu chúng con, để chúng con cũng biết thánh hóa mọi môi trường chúng con sống và hiện diện. Xin cho chúng con biết sống vì tình yêu của Thiên Chúa, để chúng con biết hy sinh vì cuộc sống của mọi anh em xung quanh chúng con. Amen.

 

 

Ngày 16/05/2007, thứ tư sau CN VI Phục Sinh

Ø        Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan (Ga 16, 12-15

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Thầy còn nhiều điều phải nói với các con, nhưng bây giờ các con không thể lĩnh hội được. Khi Thần Chân Lý đến, Người sẽ dạy các con biết tất cả sự thật. Vì Người không tự mình mà nói, nhưng Người nghe gì thì sẽ nói vậy, và Người sẽ bảo cho các con biết những việc tương lai. Người sẽ làm vinh danh Thầy, vì Người sẽ lãnh nhận từ nơi Thầy mà truyền cho các con. Tất cả những gì Cha có, đều là của Thầy, vì thế Thầy đã nói: “Người sẽ lãnh nhận từ nơi Thầy mà loan truyền cho các con”.

Ø       Suy Niệm

Chúa Thánh Thần là nhà sư phạm rất cần thiết cho đời sống đức tin của ta. Bởi không phải Chúa Kitô đã dạy ta hết mọi chân lý đức tin. Chính Chúa Kitô khẳng định: “Thầy còn nhiều điều phải nói với các con, nhưng bây giờ các con không thể chịu đựng nổi”. Vì thế, cần phải có nhà sư phạm Thánh Thần. Người là Thần Khí Sự Thật. “Khi Thần Khí Sự Thật đến, Người sẽ dẫn đưa chúng con đến sự thật toàn vẹn”.

Lòng yêu thương của Thiên Chúa quá đỗi lớn lao. Chính vì tình yêu, Thiên Chúa đã không bao giờ là một vị thần câm nín. Bởi tình yêu, Người cũng không bao giờ là một vị thần ích kỷ, chỉ muốn chiếm giữ hạnh phúc cho riêng mình. Người muốn san sẻ tất cả cho thế giới thụ tạo nói chung và thế giới con người nói riêng. Nhưng loài người thật giới hạn. Sự lãnh nhận đức tin của chúng ta cũng đầy khiếm khuyết. Không thể nào cùng một lúc chúng ta có thể lãnh hội hết mọi chân lý thuộc về Thiên Chúa. Vì thế, để biểu lộ một tình yêu cứu độ lớn vô cùng của mình, Thiên Chúa chỉ có thể nói với chúng ta dần dà, qua từng giai đoạn. Người đã dùng mọi cách thức để diễn tả tình yêu và mọi chân lý thuộc về mình cho loài người như: mạc khải qua các tổ phụ, các tiên tri; mạc khải nơi chính Chúa Kitô; cuối cùng, dùng chính Thánh Thần của mình, Thiên Chúa đưa chúng ta đạt đến sự thật toàn vẹn về Người, nhằm cứu độ chúng ta.

Lạy Chúa Thánh Thần, Chúa là Thầy dạy chúng con về tình yêu của Thiên Chúa. Xin hãy tiếp tục soi sáng và dẫn đưa chúng con đi vào sự thật toàn vẹn của Thiên Chúa, để chúng con hiểu biết Thiên Chúa hơn. Nhờ hiểu biết hơn, chúng con sẽ yêu mến Người và ra sức sống xứng đáng với tình thương hải hà mà Người luôn ấp ủ và trao ban cho chúng con. Amen.

 

 

Ngày 17/05/2007, thứ năm sau CN VI Phục Sinh

Ø        Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan (Ga 16, 16-20)

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Một ít nữa các con sẽ không thấy Thầy, rồi một ít nữa các con lại thấy Thầy, vì Thầy về cùng Cha”. Bấy giờ các môn đệ hỏi nhau: “Điều Người nói với chúng ta: Một ít nữa các con sẽ không thấy Thầy, rồi một ít nữa các con lại thấy Thầy, vì Thầy về cùng Cha như thế có ý nghĩa gì? Chúng tôi không biết Người muốn nói gì?” Chúa Giêsu nhận thầy họ muốn hỏi Người, nên Người bảo họ: “Các con hỏi nhau vì Thầy đã nói: Một ít nữa các con sẽ không thấy Thầy, rồi một ít nữa các con lại thấy Thầy, Thầy bảo thật với các con “các con sẽ than van khóc lóc, còn thế gian sẽ vui mừng. Các con sẽ buồn sầu, nhưng nỗi buồn của các con sẽ trở thành niềm vui”.

Ø       Suy Niệm

Có sinh, chắc chắn có tử. Đó là lẽ tất nhiên của mỗi kiếp người. Dù là Con Thiên Chúa, một khi đã nhập thể làm người, Chúa Kitô vẫn không đi ngoài con đường ấy. Chúa Kitô cũng đã chết thực sự. Nhưng trước khi nhận lấy cái chết như bao nhiêu người trong cuộc đời, Chúa Kitô có đến ba lần thông báo trước cho các môn đệ. Nhưng hình như các môn đệ không hiểu và cũng không muốn chấp nhận việc Thầy phải chết.

Và hôm nay, giờ phút cuối trong nhà tiệc ly, ngay trước lúc thật sự từ giã các ông, Chúa lại nhắc các ông về cái chết của Người. Lần này, Chúa nói đến cuộc tử nạn mà Người phải chịu, chỉ như là một cuộc ra đi: “Một ít nữa, các con sẽ không thấy Thầy, rồi một ít nữa, các con sẽ thấy Thầy”. Đó là một chuyến đi xa, nhưng không vĩnh biệt. Đúng hơn, hàm chứa trong lời của mình, Chúa Giêsu vừa loan báo cuộc tử nạn, vừa loan báo sự phục sinh của Người. Chúa còn cho biết rõ hơn: Các môn đệ của Chúa sẽ buồn. Nhưng rồi sau đó, niềm vui của họ sẽ gấp bội khi Chúa sống lại.

Mạc khải cho các môn đệ về cuộc tử nạn và phục sinh của mình, Chúa Giêsu không dừng lại như một thông báo. Nhưng Người muốn các môn đệ hãy nhập cuộc với Người. Họ cũng hãy chấp nhận thánh giá như Người đã chấp nhận. Bởi sự tham dự của các môn đệ trong đau khổ, sẽ đưa họ tới vinh quang phục sinh cùng Chúa Giêsu. Các môn đệ của Chúa hôm nay chính là chúng ta. Như vậy, sự chết và phục sinh của Chúa chiếu dọi ánh sáng vào mầu nhiệm đau khổ của mỗi chúng ta: Chúng ta cùng chấp nhận vác thánh giá đời mình để cùng được sống lại với Chúa.

Lạy Chúa Giêsu, Chúa là hoa quả đầu mùa, rồi đến chúng con là những người thuộc về Chúa. Xin cho chúng con bước theo Chúa trên con đường tử nạn thương đau, để như Chúa, chúng con mãi mãi hưởng nhờ ơn phục sinh vinh hiển mà Chúa ban cho chúng con. Amen.

 

 

Ngày 18/05/2007, thứ sáu sau CN VI Phục Sinh

Ø       Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan (Ga 16,20-23a)

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Thầy bảo thật các con: các con sẽ than van, khóc lóc, còn thế gian sẽ vui mừng. Các con sẽ buồn sầu, nhưng nỗi buồn của các con sẽ trở thành niềm vui. Người đàn bà khi sinh con thì lo buồn, vì giờ đã đến, nhưng khi đã sinh con rồi, thì bà mừng rỡ, không còn nhớ đến cơn đau, bởi vì đã có một người sinh ra trên đời. Các con cũng vậy, bây giờ các con buồn phiền, nhưng Thầy gặp lại các con, và lòng các con sẽ vui mừng, và niềm vui của các con sẽ không có ai lấy mất được. Và trong ngày đó, các con sẽ không còn hỏi Thầy điều gì nữa”.

Ø       Suy Niệm

Bán nguyệt san Công giáo Italia số tháng 3.1993, có đăng tải bài viết vế tấm gương hy sinh của một người mẹ trẻ tên là Carla Levati. Khi mang thai đứa con thứ hai, chị Carla được bác sĩ cho biết chị bị viêm cột sống. Nếu chữa trị chứng viêm cột sống này mà không bỏ bào thai, có thể nguy hại đến tính mạng của chị. Với sự đồng ý của chồng, chị Carla chấp nhận chịu đau khổ, nếu cần chị cũng chấp nhận hy sinh mạng sống, nếu con chị được ra đời. Sau cùng, con chị được sinh ra. Còn chị, vì quá đau đớn và đuối sức, đã qua đời tám giờ đồng hồ sau khi con chị ra đời ngày 26.1.1993.

Chị Carla đã không ích kỷ, không tham sống sợ chết đến nỗi giết con để bảo toàn mạng sống của mình. Chị đã không đòi con chị phải chết để chị được sống. chị không đòi con phải đền thay mạng sống cho chị, nhưng là chính chị đền mạng sống cho con. Chị đã không làm điều mà y khoa sẵn sàng làm một cách độc ác, đó là giết chết thai nhi, giết chết chính dòng máu thiêng liêng bắt nguồn từ dòng máu của chị. Chị đã không để người ta giết chết một sinh linh bé nhỏ, vô phương tự vệ là con của chị. Chị đã hy sinh mạng sống mình vì con mà chị chưa bao giờ thấy mặt. Sự hy sinh của chị quá cao đẹp mà tất cả báo chí Công giáo đều ca ngợi.

Nghĩa cử hy sinh cao đẹp của chị Carla bởi đâu mà có, nếu không do chính đức tin mà chị đã cưu mang mấy chục năm trời. Bởi chỉ trong đức tin, người ta mới tìm thấy ý nghĩa cao đẹp của sự hy sinh. Chỉ trong đức tin, đau khổ mới bày tỏ hết ý nghĩa của tình yêu, của sự hiến dâng.

Chúa Kitô đã hiến dâng đời mình cho trần gian. Bằng khổ hình thập giá, Chúa dạy chúng ta đến tận cùng của bài học yêu thương. Bằng khổ hình thập giá, sự hy sinh cao cả của Đấng Thiên Chúa làm người dạy chúng ta cũng hãy kết hợp với thập giá của Người mà hy sinh cho nhau. Chỉ trong sự hy sinh và hiến dâng như Chúa, đau khổ mới trở thành niềm vui. Và niềm vui ấy mới hóa nên vĩnh cửu, không ai lấy mất được: “Anh em sẽ khóc lóc và than van, còn thế gian sẽ vui mừng. anh em sẽ lo buồn nhưng nỗi buồn của anh em sẽ trở thành niềm vui…Bây giờ anh em lo buồn, nhưng Thầy sẽ gặp lại anh em, lòng anh em sẽ vui mừng; và niềm vui của anh em không ai lấy mất được”.

Chúa Kitô hiến dâng chính mình cho chúng ta. Ý nghĩa cao đẹp của sự hiến dâng ấy đã được không biết bao nhiêu anh chị em trong Hội Thánh noi theo. Sự hy sinh của chị Carla bên trên chỉ là một tấm gương trong vô vàn những tấm gương hy sinh trong nhân loại, qua mọi thời đại. Tấm gương hiến dâng chính mình của Chúa, của chị Carla và của nhiều anh chị em là bài học cho chúng ta, để chúng ta cũng biết hy sinh cho nhau, cho tất cả những ai cần đến sự hy sinh của chúng ta. Ta có thể hy sinh thời gian, hy sinh sức khỏe, hy sinh cả con người của mình vì lợi ích chung và vì anh chị em của mình.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con biết nhìn lên thánh giá Chúa để chúng con sống cho tất cả những ai cần đến chúng con. Xin cho chúng con thấy Chúa giữa đời, nơi môi trường chúng con đang sống, để chúng con biết rằng, phục vụ anh chị em là phục vu chính Chúa. Amen.

 

 

Ngày 19/05/2007, thứ bảy sau CN VI Phục Sinh

Ø        Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan (Ga 16, 23b-28)

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Thầy bảo thật các con: điều gì các con nhân danh Thầy mà xin Cha, thì Người sẽ ban cho các con. Cho đến bây giờ, các con chưa nhân danh Thầy mà xin điều gì. Hãy xin thì sẽ được, để các con được niềm vui trọn vẹn. Tất cả những điều đó, Thầy đã dùng dụ ngôn mà nói với các con. Đã đến giờ thầy sẽ không còn dùng dụ ngôn mà nói nữa. Thầy sẽ loan truyền rõ ràng cho các con về Cha. Ngày đó, các con sẽ nhân danh Thầy mà xin, và Thầy không bảo là chính Thầy sẽ xin cho các con đâu. Chính Cha yêu mến các con, vì các con yêu mến Thầy, và tin rằng, Thầy bởi Thiên Chúa mà ra. Thầy bởi Cha mà ra, và đã đến trong thế gian, rồi bây giờ Thầy bỏ thế gian mà về cùng Cha”.

Ø       Suy Niệm

Chúa Giêsu luôn dạy chúng ta hãy cầu nguyện. Chính Chúa đã nhiều lần cầu nguyện cùng Chúa Cha để noi gương cho chúng ta cũng hãy cầu nguyện liên lỉ như Chúa. Hôm nay, trong bài Tin Mừng này, là đoạn kết của diễn từ tại nhà tiệc ly, ngay trước lúc Chúa ra đi để chịu khổ nạn, Chúa cũng nhắc lại bài học hãy cầu nguyện. Nhưng Chúa không chỉ dừng lại ở chỗ dạy hãy cầu nguyện, mà còn dạy hãy cầu nguyện nhân danh chính Chúa: “Anh em mà xin Chúa Cha điều gì, thì Người sẽ ban cho anh em NHÂN DANH THẦY. Cho đến nay, anh em đã chẳng xin gì nhân danh Thầy. Cứ xin đi, anh em sẽ được, để niềm vui của anh em nên trọn vẹn…”.

Cầu nguyện nhân danh Chúa Giêsu như chính Chúa đã dạy, đó là điều mà Hội Thánh vẫn luôn luôn làm. Trong phụng vụ, Hội Thánh nhờ Chúa Giêsu dâng lên Chúa Cha chính hy tế mà Chúa Giêsu đã thực hiện. Trong mỗi lời cầu nguyện của mình, Hội Thánh vẫn kêu nài rằng: “Chúng con cầu xin, nhờ Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng con”.

Vâng, lời Chúa Giêsu và noi gương Chúa Giêsu, chúng ta hãy cầu nguyện và cầu nguyện không ngừng, cầu nguyện liên lỉ. Chúng ta hãy cầu nguyện nhân danh Chúa Giêsu, để nhờ công nghiệp, nhờ sự sống, sự chết và sự sống lại hồng phúc của Chúa Giêsu, xin Thiên Chúa ban cho chúng ta muôn vàn ơn thánh, nhất là những ơn cần thiêt cho linh hồn, cho đức tin, cho lòng yêu mến Chúa và cho sự sống đời đời của chúng ta.

Lạy Cha là Thiên Chúa tình yêu, chúng con cậy nhờ danh Chúa Giêsu Kitô, Con Cha mà van nài Cha tuôn đổ trên chúng con muôn ơn lành. Xin cho chúng con, nhờ cuộc khổ nạn và phục sinh của Con Cha, mà được muôn đời sống hạnh phúc trong nhà Cha trên quê hương vĩnh cửu, nơi mà Chúa Giêsu đã chuẩn bị cho chúng con. Amen.

 

Ngày 20/05/2007, Chúa Nhật VII Phục Sinh C

LỄ CHÚA THĂNG THIÊN – LỄ TRỌNG

Ø        Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca (Lc 24, 46-53)

Khi ấy, Đức Giêsu hiện ra với các môn đệ và nói: “Có lới Kinh Thánh chép rằng: Đấng Kitô phải chịu khổ hình, rồi ngày thứ ba, từ cõi chết sống lại; phải nhân danh Người mà rao giảng cho muôn dân, bắt đầu từ Giêrusalem, kêu gọi họ sám hối để được ơn tha tội. Chính anh em là những chứng nhân về những điều này. Phần Thầy, Thầy sẽ gởi cho anh em điều Cha Thầy đã hứa. Còn anh em hãy ở lại trong thành, cho đến khi nhân được quyền năng từ trời cao ban xuống”. Sau đó, Người dẫn các ông tới gần Bêtania, rồi giơ tay chúc lành cho các ông. Và đang khi chúc lành, thì Người rời khỏi các ông và được đem lên trời. Bấy giờ các ông bái lạy Người, rồi trở lại Giêrusalem, lòng đầy hoan hỷ, và hằng ở trong đền thờ mà chúc tụng Thiên Chúa.

Ø       Suy Niệm

Thiên thần đã nói với các môn đệ đừng đăm đăm nhìn lên trời nữa. Ngài chỉ cho các ông nơi mà Chúa Giêsu đang cần các ông, đó là ra đi loan báo Tin Mừng cho mọi người. Sứ vụ này vẫn tiếp tục, và đó là sứ vụ của chính chúng ta. Một Kitô hữu đích thực không phải là người cứ nhìn lên trời, chờ Chúa Kitô xuất hiện trên đám mây. Nhưng một Kitô hữu đích thực là người đầy lòng nhiệt thành mang Tin Mừng của Chúa đến cho mọi người.

Thế giới ngày nay đang khao khát Tin Mừng của Chúa. Qua chúng ta, Chúa Giêsu muốn đem niềm vui và sự bình an vào trong một thế giới đầy những tai ương, chiến tranh và bất công. Qua chúng ta, Chúa Giêsu muốn đem sự hiểu biết, tình yêu và sự cảm thông vào trong một thế giới đầy tranh chấp, cãi cọ và thù hận. Qua chúng ta, Chúa Giêsu muốn biến đổi thế giới này trở nên một nơi chốn tốt lành hơn.

Ngày hôm nay, chúng ta cần thức tỉnh về nhiệm vụ của mình. Chúng ta cần nhìn vào thế giới này với những vấn đề rắc rối của nó, và chúng ta hãy thực hiện công việc các tông đồ đã làm sau khi Chúa lên trời, đó là chia sẻ Chúa Kitô cho mọi người.

Lạy Chúa, chúng con tin Chúa vẫn tiếp tục hiện diện trong thế giới này. Xin Chúa ban tràn đầy Thần Khí Chúa xuống trên chúng con, để con có thể thi hành nhiệm vụ loan báo Tin Mừng mà Chúa đã ủy thác cho chúng con. Amen.

 

Ngày 21/05/2007, thứ hai sau CN VII Phục Sinh

Ø        Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan (Ga 16,29-33)

Khi ấy, các môn đệ thưa cùng Chúa Giêsu rằng: “Đúng thế, bây giờ Thầy nói rõ ràng, và không dùng dụ ngôn nữa. Bây giờ chúng con biết rằng, Thầy biết mọi sự, không cần có ai hỏi Thầy nữa. Bởi đó chúng con tin Thầy bởi Thiên Chúa mà ra”. Chúa Giêsu đáp lại các ông: “Bây giờ các con mới tin ư? Này đến giờ và đã đến giờ rồi, các con sẽ tản mác mỗi người một ngả, bỏ mặc Thầy một mình. Nhưng Thầy không ở một mình đâu, vì có Cha hằng ở với Thầy. Thầy nói với các con những điều đó để các con được bình an trong Thầy. Giữa thế gian, các con sẽ phải đau khổ, nhưng hãy can đảm lên, Thầy đã thắng thế gian”.

Ø       Suy Niệm

Các Tông đồ đã tỏ ra nhiệt tình với Chúa Giêsu, nhưng lòng nhiệt tình đó còn hời hợt bên ngoài. Lòng nhiệt tình đó chưa đủ để giúp các ông đồng hành với Chúa khi Ngài bị bắt. Các ông đã vấp ngã khi đau khổ và thử thách xảy đến.

Lòng nhiệt thành với Chúa phải dựa trên một nền tảng vững vàng là sự hiểu biết sâu xa về Chúa Giêsu, và đặc biệt là dựa trên một tình yêu sâu đậm dành cho Ngài. Bởi lẽ, một đức tin nếu chỉ dựa trên một số kiến thức mơ hồ thì dễ gặp nguy hiểm khi bị thử thách đe dọa. Là một Kitô hữu đích thực thì không bao giờ ngừng việc học hỏi, tìm hiểu về Chúa Kitô và những điều liên quan đến Ngài.

Chúa đã hứa và đã ban Thánh Thần tình yêu cho mọi người bước theo Chúa. Chính Chúa Thánh Thần sẽ dẫn dắt chúng ta đi sâu vào mầu nhiệm của Thiên Chúa và về đức tin Kitô giáo.Vậy, trong những ngày chuẩn bị mừng lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống, chúng ta hãy cầu nguyện tha thiết để xin cho mình có được một lòng yêu mến sâu đậm đối với Chúa Giêsu Kitô và tha nhân, một tình yêu có sức đưa chúng ta vượt qua mọi thử thách trong cuộc sống hằng ngày.

Lạy Chúa Giêsu, xin cử Chúa Thánh Thần đến dẫn dắt con, để con càng ngày càng hiểu biết và yêu mến Chúa nhiều hơn. Amen.

 

Ngày 22/05/2007, thứ ba sau CN VII Phục Sinh

Ø        Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan (Ga 17,1-11a)

Khi ấy, Chúa Giêsu ngước mắt lên trời và nói: “Lạy Cha, giờ đã đến, xin hãy làm vinh hiển Con Cha, để Con Cha làm vinh hiển Cha. Vì Cha đã ban cho Con quyền trên mọi huyết nhục, để Con cũng ban sự sống đời đời cho mọi kẻ Cha đã giao phó cho Con. Sự sống đời đời chính là chúng nhận biết Cha là Thiên Chúa duy nhất chân thật, và nhận biết Đấng Cha đã sai đến, là Giêsu Kitô. Con làm vinh hiển Cha dưới đất, con đã chu toàn công việc mà Cha đã giao phó cho Con. giờ đây, lạy Cha, xin hãy làm cho Con được vinh hiển nơi Cha, với sự vinh hiển mà Con đã có nơi Cha, trước khi có thế gian. Con đả tỏ danh Cha cho mọi kẻ Cha đã đưa ra khỏi thế gian mà ban cho Con. Chúng thuộc về Cha, và Cha đã ban chúng cho Con, và chúng đã tuân giữ Lời Cha. Bây giờ chúng biết rằng những gì Cha ban cho Con, đều bởi Cha mà ra. Vì những lời Cha ban cho Con thì Con đã ban cho chúng và chúng đã lãnh nhận, và biết đích thực rằng Con bởi Cha mà ra, và chúng tin rằng Cha đã sai Con. Con cầu xin cho chúng, Con không cầu xin cho thế gian, nhưng cho những kẻ Cha đã ban cho Con, bởi vì chúng là của Cha. Và mọi sự của Con là của Cha, và mọi sự của Cha là của Con, và Con đã được vinh hiển nơi chúng. Con không còn ở thế gian nữa, nhưng chúng vẫn còn ở thế gian, phần Con, Con về cùng Cha”.

Ø       Suy Niệm

Nhiệm vụ hàng đầu của Hội Thánh phải là nhận biết Thiên Chúa. Từ “nhận biết” được lặp lại bảy lần, cho thấy rõ việc nhận biết là tâm điểm trong ý nguyện của Chúa Giêsu. Kitô giáo sẽ nghèo nàn biết bao nếu chỉ biết nói suông: yêu thương, yêu thương! Cho dù Hội Thánh ở vào tình huống nào, sứ mạng đặc biệt và không thay thế được của Hội Thánh vẫn là giữ gìn và rao truyền sự hiểu biết chân chính về Chúa Cha và điều răn mà Con của Người đã để lại.

Chúa Giêsu cũng muốn hễ ai thuộc về Ngài thì nhận biết Thiên Chúa. Điều này đòi hỏi phải hiểu sâu Lời Chúa, kiên trì trong cầu nguyện và tham dự các buổi phụng tự của cộng đoàn tín hữu. Khi thực hành những việc này, chúng ta sẽ nhận được ơn trợ giúp của Thánh Thần, Đấng trao ban các ơn hiểu biết và khôn ngoan. Từ ơn hiểu biết sẽ phát sinh những việc thiện và tình yêu: đây là khởi điểm của sự sống đời đời, khi mà chúng ta sẽ được nhìn thấy tỏ tường dung nhan Thiên Chúa.

Lạy Chúa, xin cho con biết Chúa, xin cho con biết con; biết Chúa đã yêu thương con thật nhiều và biết con đã quá đỗi hững hờ đối với tình yêu nồng nàn của Chúa. Xin Thần Khí Chúa ngự xuống trên con để con được dẫn vào sự hiểu biết Chúa mỗi ngày một hơn và giúp con tận tình đáp trả tình yêu của Ngài. Amen.

 

Ngày 23/05/2007, thứ tư sau CN VII Phục Sinh

Ø        Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan (Ga 17,11b-19)

Khi ấy, Đức Giêsu ngước mắt lên trời và cầu nguyện rằng: “Lạy Cha chí thánh, xin gìn giữ các môn đệ trong danh Cha mà Cha đã ban cho con, để họ nên một như chúng ta. Khi còn ở với họ, con đã gìn giữ họ trong danh Cha mà Cha đã ban cho con. Con đã canh giữ, và không một ai trong họ phải hư mất, trừ đứa con hư hỏng, để ứng nghiệm lời Kinh Thánh. Bây giờ, con đến cùng Cha, và con nói những điều này lúc còn ở thế gian, để họ được hưởng trọn vẹn niềm vui của con. Con đã truyền lại cho họ lời của Cha, và thế gian đã ghét họ, vì họ không thuộc về thế gian. Con không xin Cha cất họ khỏi thế gian, nhưng xin Cha gìn giữ họ khỏi ác thần. Họ không thuộc về thế gian, cũng như con đây không thuộc về thế gian. Xin Cha lấy sự thật mà thánh hiến họ. Lời Cha là sự thật. Như Cha đã sai con đến thế gian, thì con cũng sai họ đến thế gian. Vì họ, con xin thánh hiến chính mình con, để nhờ sự thật, họ cũng được thánh hiến”.

Ø       Suy Niệm

Bài Tin Mừng hôm nay ghi lại cho chúng ta thấy. Chúa Giêsu đã cầu nguyện cho các môn đệ của Ngài. Chúa Giêsu đã cầu nguyện cùng Chúa Cha cho các môn đệ với các ý nguyện: gìn giữ các môn đệ trong đức tin, che chở các ông khỏi bị thế gian hư đốn, Thánh hiến các ông trong sự thật (thánh hiến các ông cho Thiên Chúa Cha, cụ thể qua Bí Tích Truyền Chức).

Lời Chúa ngày hôm nay quả thật có một sức khích lệ an ủi chúng ta rất nhiều. Khó có một trang Phúc Aâm nào cho chúng ta dể cảm nếm được mối tình nồng thắm của Chúa bằng Lời Chúa hôm nay. Chúa về với Chúa Cha, nhưng Chúa không bỏ mặc chúng ta, Chúa không quên chúng ta, trái lại Chúa còn lo cho tương lai của các tông đồ và lo cho số phận của chúng ta còn ở lại trần gian.

Thân phận của người môn đệ Chúa ở giữa thế gian quả là một nghịch lý. Chúng ta ở trong thế gian nhưng không thuộc về thế gian, sống ở giữa đời nhưng không được sống hoàn toàn như người đời. Không giống thế gian nên chúng ta bị thế gian ghét bỏ. Không theo hùa với thế gian nên chúng ta bị thế gian bách hại. Không để bị lây nhiễm tinh thần thế gian nên chúng ta phải can đảm chiến đấu chống lại cám dỗ của thế gian.

Trong cuộc sống hằng ngày, dù chúng ta gặp gian nan đau khổ chúng ta hãy tin tưởng phó thác nơi Chúa và trung thành bước theo Chúa. Trái tim chúng ta đã thuộc về Chúa, chúng ta hãy tin rằng, tình yêu và ơn thánh của Chúa sẽ giữ gìn chúng ta và giúp chúng ta chiến thắng.

Chính vì thế mà chúng ta không chạy trốn thế gian. Chúa đã muốn chúng ta ở lại thế gian và sai Con một của Ngài vào thế gian. Ơn gọi của chúng ta là sống giữa đời, thấm nhậm vào thế gian, để phục vụ nhân lọai và làm chứng cho Chúa.

Lạy Chúa Giêsu, xin giúp chúng con đưa tinh thần Phúc Âm vào mọi sinh họat của cuộc sống, xin Chúa giữ gìn con trong chân lý của Chúa, xin Chúa giúp cho chúng con cũng biết sống Lời Chúa để được thánh hóa nên giống Chúa. Amen.

 

Ngày 24/05/2007, thứ năm sau CN VII Phục Sinh

Ø        Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan (Ga 17,20-26)

Khi ấy, Chúa Giêsu ngước mắt lên trời cầu nguyện rằng: “Con không cầu xin cho chúng mà thôi, nhưng còn cho tất cả những kẻ nhờ lời chúng mà tin vào Con, để mọi người nên một, cũng như Cha ở trong Con và Con ở trong Cha, để cả chúng cũng nên một trong Ta, để thế gian tin rằng Cha đã sai Con. Con ban cho chúng vinh hiển mà Cha đã ban cho con, để chúng nên một như Chúng Ta là một. Con ở trong chúng, và Cha ở trong Con, để chúng được hoàn toàn nên một, và để thế gian biết rằng Cha đã sai Con, và Con đã yêu mến chúng như Cha đã yêu mến Con. “Lạy Cha, những kẻ Cha ban cho Con, thì Con muốn rằng, Con ở đâu, chúng cũng ở đấy với Con, để chúng chiêm ngưỡng vinh quang mà Cha đã ban cho Con, vì Cha yêu mến Con trước khi tạo thành thế gian. Lạy Cha Công chính, thế gian đã không biết Cha, nhưng con biết Cha, và những người này cũng biết rằng Cha đã sai Con. Con đã tỏ cho chúng biết danh Cha, và Con sẽ còn tỏ cho chúng nữa, để tình Cha yêu Con ở trong chúng, và Con cũng ở trong chúng nữa”.

Ø       Suy Niệm

Bài Tin Mừng hôm nay là chóp đỉnh của lời cầu nguyện của Chúa Giêsu cho các môn đệ cũng như cho chúng ta. Đó là tất cả nên một trong Thiên Chúa “Con ở trong họ và Cha ở trong Con để họ được hòan tòan nên một”. Chúa Giêsu tha thiết cầu nguyện cho sự hiệp nhất giữa những người tin vào Thiên Chúa.

Chúng ta hãy tiếp nối lời Chúa Giêsu, để dâng lên Chúa Cha lời cầu nguyện cho thế giới, cho Giáo Hội, cho gia đình và cho tất cả chúng ta được hiệp nhất. Cha đã tác tạo chúng ta trong tình yêu, mãi mãi Cha vẫn hằng yêu thương chúng ta và mong muốn chúng ta sống yêu thương nhau, hiệp nhất trong tình yêu của Cha. Nhưng vì tội lỗi chúng ta đã xa cách Cha và xa cách nhau. Dù vậy Cha vẫn không bỏ mặc chúng ta, vẫn kêu gọi chúng ta trở về với tình yêu của Cha.

Qua dòng lịch sử, từng bước từng bước một, Cha đã hằng gắn sự đỗ vỡ và kêu gọi chúng ta sống tinh thần hiệp nhất. Sau cùng, chính Chúa Giêsu Con Cha đã xuống thế gian để trở thành mối dây liên kết chúng ta với Cha và với nhau. Và hôm nay, Giáo Hội vẫn đang nỗ lực duy trì và phát triển sự hiệp nhất ấy.

Thế nhưng, công việc của Giáo Hội còn rất nhiều bề bộn. Trong lòng Giáo Hội còn nhiều khó khăn làm cản trở sự hiệp nhất. Chính trong Giáo xứ, trong gia đình chúng ta vẫn còn nhiều nỗi bất hòa. Để các thành viên sống hiệp nhất với nhau trong gia đình, thiết nghĩ mỗi người cần đón nhận tình thương của Chúa Cha và Chúa Giêsu trong lòng mình. Nhưng mỗi thành viên gia đình cố gắng sống như Chúa Giêsu phục sinh, gia đình sẽ được hiệp nhất trong yêu thương và bình an.

Lạy Chúa, xin cho mỗi người chúng con biết nỗ lực thông cảm với nhau, tha thứ cho nhau, biết gạt bỏ ra bên ngòai những ý riêng để đi tới hiệp nhất. Xin Cha giúp mỗi người chúng con biết quên mình, biết hãm dẹp tự ái và kiêu ngạo, để cùng nhau sống hiệp nhất trong tình yêu Cha. Và qua dấu chỉ đó, chúng con làm chứng cho tình yêu của Cha. Amen.

 

 

Ngày 25/05/2007, thứ sáu sau CN VII Phục Sinh

Ø        Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan (Ga 21, 15-19)

Khi Chúa Giêsu đã tỏ mình ra cho các môn đệ, Người dùng bữa với các ông và hỏi Simon Phêrô rằng: “Simon, con ông Gioan, con có yêu mến Thầy hơn những người này không?” Ông đáp: “Thưa Thầy, có, Thầy biết con yêu mến Thầy”. Người bảo ông: “Con hãy chăn dắt các chiên của Thầy”. Người lại hỏi: “Simon, con ông Gioan, con có yêu mến Thầy không?” Ông đáp: “Thưa Thầy, có, Thầy biết con yêu mến Thầy”. Người bảo ông: “Con hãy chăn dắt các chiên con của Thầy”. Người hỏi ông lần thứ ba: “Simon, con ông Gioan, con có yêu mến Thầy không?” Phêrô buồn phiền, vì thấy Thầy hỏi lần thứ ba: “Con có yêu mến Thầy không?” Ông đáp: “Thưa Thầy, Thầy biết mọi sự, Thầy biết con yêu mến Thầy.” Người bảo ông: “Con hãy chăn dắt các chiên mẹ của Thầy. Thầy bảo thật cho con biết: khi con còn trẻ, con tự thắt lưng cho mình và đi đâu tùy ý. Nhưng khi con về già, con sẽ giang tay ra, người khác sẽ thắt lưng cho con và dẫn con đến nơi con không muốn đến.” Chúa nói thế có ý ám chỉ Phêrô sẽ chết cách nào để làm sáng danh Thiên Chúa. Phán những lời đó xong, Người bảo ông: “Con hãy theo Thầy”.

Ø       Suy Niệm

Hãy Chăn Dắt Chiên Của Thầy

Thánh Phêrô, ba lần chối Chúa, được sửa sai lại bằng ba lần xác định “Con Yêu Mến Thầy”. Mọi lỗi lầm chúng ta phạm, đều có nguyên nhân là do tình yêu của chúng ta không còn chính xác và mạnh mẽ. Để sửa lại những lầm lỗi, phải tìm lại điều nền tảng, đó là chúng ta còn yêu mến nữa không!

Trong dân gian có câu “giao trứng cho ác”, để nói lên một lầm lẫn của người nào đó không biết “chọn mặt gởi vàng”. Chúa thì không lầm lẫn, nhưng con người thì dễ đổi lòng. Chúa yêu thương tín nhiệm ta, nhưng ta lại thường thất tín bất trung.

Bao giờ cũng vậy, một người thiếu lòng yêu mến chẳng làm gì ra hồn. Thiếu nhiệt thành trong việc tông đồ, thiếu sáng tạo trong việc bổn phận, vô tâm với tha nhân, luôn là biểu lộ sự thiếu vắng TÌNH YÊU. Khi không có lòng yêu mến thì người ta thường đưa ra nhiều lý lẽ để biện minh cho lỗi lầm thiếu sót của mình. Căn bệnh phát xuất từ sự thiếu vắng tình yêu được che đậy bằng những lý do “khách quan hoặc chủ quan”, mà ít khi người ta dám đi vào tận cõi sâu xa tâm hồn, để chẩn đóan chính xác: DO THIẾU YÊU MẾN.

Một người hỏi nhà tư vấn, “có nên nói cho người sai lỗi biết tội của họ không?” Vị tư vấn trả lời: “Con hỏi lại lòng con có yêu mến người đó không? Nếu con nói vì tức giận thì đừng nên nói. Nếu con cảm thấy thương người đó mà góp ý thì hãy nói.”

Trước khi trao trọng trách cho Thánh Phêrô chăm sóc Hội Thánh, Chúa Giêsu đòi hỏi một điều duy nhất: “Con có mến Ta hơn các anh em này không?” Hôm nay Chúa cũng hỏi mỗi người chúng ta như vậy. Chúng ta thường bị cám dỗ đòi hỏi những người khác phải thế này, phải thế kia. Khi không được vừa ý, tọai lòng thì chúng ta kết án, gây sự. Con cái đòi hỏi cha mẹ. Học sinh đòi hỏi thầy cô. Tín hữu đòi hỏi chủ chăn, mà có bao giờ chúng ta tự hỏi lòng mình: tôi có yêu mến những người đó không?

Lạy Chúa Giêsu, xin cho con lòng yêu mến Chúa, để con có thể yêu thương anh em mà dấn thân cho những công việc phục vụ và yêu thương. Amen.

 

 

Ngày 26/05/2007, thứ bảy sau CN VII Phục Sinh

Lễ Nhớ Thánh Philípphê Nêri – Linh Mục

Ø        Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan (Ga 21,20-25)

Khi ấy, ông Phêrô quay lại, thì thấy môn đệ Đức Giêsu thương mến đi theo sau; ông này là người đã nghiêng mình vào ngực Đức Giêsu trong bửa ăn tối và hỏi: “Thưa Thầy, ai là kẻ nộp Thầy?” Vậy khi thấy người đó, ông Phêrô nói với Đức Giêsu: “Thưa Thầy, còn ông này thì sao?” Đức Giêsu đáp: “Giả như Thầy muốn anh ấy còn ở lại cho tới khi Thầy đến, thì việc gì đến anh? Phần anh, Hãy theo thầy”. Do đó, mới có tiếng đồn giữa anh em là môn đệ ấy sẽ không chết. Nhưng Đức Giêsu đã không nói với ông Phêrô là: “Anh ấy sẽ không chết”, mà chỉ nói: “Giả như Thầy muốn anh ấy còn ở lại cho tới khi Thầy đến, thì việc gì đến anh?”

Chính môn đệ này làm chứng về những điều đó và đã viết ra. Chúng tôi biết rằng lời chứng của người ấy là xác thực. Còn có nhiều điều khác Đức Giêsu đã làm. Nếu viết lại từng điều một, thì tôi thiết nghĩ: cả thế giới cũng không đủ chỗ chứa các sách được viết ra.

Ø       Suy Niệm

“Phần Con, Hãy Theo Thầy”

Thánh Philiphê Nêri được mệnh danh là “Vị thánh cười”. Vì Ngài chọn cách sống đơn sơ, vui vẻ, luôn nở nụ cười trên môi mà đến với mọi người. Ngài sinh năm 1515. Học tại tu viện dòng Đaminh San Marco. Ngài thích thơ văn, âm nhạc. 21 tuổi, Ngài lên Rôma học. 37 tuổi thụ phong linh mục, trở thành nhà giảng thuyết và giải tội nổi tiếng ở Rôma. Cuộc đời của ngài là cầu nguyện, yêu thương, mục vụ và đền tội, Ngài qua đời ngày 26-05-1595 tại Roma.

Mỗi người là một tuyệt tác của Chúa mà ta phải trân trọng. Không ai là cái bóng của ai. Thánh Philiphê Nêri không ngồi bàn chuyện người ta, mà chuyên chăm lo việc bổn phận theo ơn gọi của mình. Mỗi người hãy biết đóng góp phần của mình cho sự nghiệp chung. Không ỷ lại người khác, cũng không kiêu căng cho mình là trung tâm vũ trụ, nhưng khiêm tốn để sống sứ mạng là một người quản lý trung thành và tận tụy.

Thánh Phêrô thắc mắc về sứ mạng và ơn gọi của thánh Gioan. Chúa Giêsu không trả lời cho thánh Phêrô, mà Ngài muốn dạy Thánh Phêrô và mỗi người chúng ta, điều nào đáng quan tâm, việc nào đáng để ý.

Cuộc sống mỗi người và mỗi gia đình, nhiều khi bị phí phạm vô ích, chỉ vì chúng ta cứ xem vào chuyện của người này, việc của người nọ, rồi phê bình, chỉ trích, tranh chấp. Mỗi người có những khả năng khác nhau, hãy phát triển khả năng đó cho lợi ích của cộng đòan, gia đình. Hãy tôn trọng khả năng, công việc của người khác. “Giả như Thầy muốn anh ấy ở lại cho tới khi Thầy đến thì việc gì đến anh?” Phần anh, hãy theo Thầy”. Đó cũng là mệnh lệnh Chúa truyền cho mỗi người chúng ta.

Ngồi bàn việc người. Đặt việc cho người này, vẽ đường cho người khác, phí phạm thời giờ khi xen vào chuyện ngòai chuyên môn, khả năng, bổn phận của mình. Chúa nói với chúng ta: “Việc đó có liên quan gì đến con. Đó là chuyện của họ với Chúa, còn con, hãy chu toàn trách nhiệm con”.

   Lạy Chúa, xin giúp mỗi người trong gia đình chúng con biết mỗi ngày chu toàn trách nhiệm của mình. Tránh tò mò, xét nét chuyện người khác. Biết trân trọng những khả năng của anh em. Amen.

 

 

 

Ngày 27/05/2007, Chúa nhật

LỄ CHÚA THÁNH THẦN HIỆN XUỐNG – LỄ TRỌNG

Ø        Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan (Ga 20,19-23)

Vào chiều ngày ấy, ngày thứ nhất trong tuần, nơi các môn đệ ở, các cửa đều đóng kín, vì các ông sợ người Do-thái. Đức Giêsu hiện đến, đứng giữa các ông và nói: "Bình an cho anh em!" Nói xong, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn. Các môn đệ vui mừng vì được thấy Chúa. Người lại nói với các ông: "Bình an cho anh em! Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em." Nói xong, Người thổi hơi vào các ông và bảo: "Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần. Anh em tha tội cho ai, thì người ấy được tha; anh em cầm giữ ai, thì người ấy bị cầm giữ."

Ø       Suy Niệm

Hãy Nhận Lấy Thánh Thần

   “Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai anh em. Nói xong Người thổi hơi vào các ông…”. Khi tạo dựng con người thuở ban đầu, Chúa thổi hơi vào Adam vừa được nắn thành từ đất, Adam mới có sinh khí, có sự sống.

Trong công trình Cứu Chuộc, hôm nay, Chúa Giêsu cũng thổi hơi trên các tông đồ để ban Thần Khí cho các ngài. Các tông đồ được đổi mới để trở thành những cộng tác viên với Chúa Giêsu: “Như Cha sai Thầy, Thầy cũng sai anh em”..

Hôm nay, chúng ta không cần phải đợi Chúa Thánh Thần  hiện xuống, nhưng cần phải họp nhau cầu nguyện nhiều và đợi chờ lâu, mới loại bỏ được những chướng ngại ngăn cản Ngài ngự vào lòng chúng ta. Chúa Thánh Thần sẵn sàng ngự vào lòng những ai mở cửa tiếp đón Ngài. Cầu nguyện là lúc chúng ta mở lòng mình để đón nhận ơn Thánh Thần, để ơn Chúa biến đổi chúng ta nên người mới. Thiếu bầu khí họp nhau cầu nguyện, là chúng ta sẽ mất cơ hội được nhận lãnh ơn Chúa Thánh Thần.

Chúa Thánh Thần soi sáng chúng ta. Không có ơn Chúa Thánh Thần, chúng ta sẽ mãi ở trong tối tăm, lầm lạc. Các tông đồ, dù đã ở bên Thầy, được Thầy dạy dỗ, giải thích mọi điều, nhưng lòng trí cứ luẩn quẩn trong quan niệm thế gian.

Những ai được nhận lãnh Thần Khí của Đức Giêsu, cũng là để chia sẻ sứ mạng của Người. “Thần Khí Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu cho tôi, sai tôi đi loan báo Tin mừng cho người nghèo khó, công bố năm hồng ân trả lại tự do cho người bị áp bức”. Mỗi người chúng ta có mang Thần Khí của Chúa Kitô chưa? Thần Khí giải phóng, Thần Khí ban sự sống, Thần Khi yêu thương và tha thứ nhân danh Đức Kitô. Tha thứ là ân huệ của Đấng Phục Sinh, được thực hiện nhờ Thánh Thần. Không biết tha thứ là dấu chỉ thiếu vắng ơn Thánh Thần.

Lạy Chúa Giêsu, chúng con cảm tạ Chúa đã yêu thương chăm sóc chúng con hết tình. Chúa về Trời, không để chúng con mồ côi, nhưng đã ban Chúa Thánh Thần, để chúng con đủ sức mạnh chiến thắng ma quỉ. Xin cho chúng con biết siêng năng họp nhau cầu nguyện để nhận lãnh được ơn Chúa Thánh Thần. Amen.

 

Ngày 28/05/2007, thứ hai sau CN VIII Thường Niên

Ø        Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Maccô (Mc 10,17-27)

Đức Giêsu vừa lên đường, thì có một người chạy đến, quỳ xuống trước mặt Người và hỏi: "Thưa Thầy nhân lành, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp?" Đức Giêsu đáp: "Sao anh nói tôi là nhân lành? Không có ai nhân lành cả, trừ một mình Thiên Chúa. Hẳn anh biết các điều răn: Chớ giết người, chớ ngoại tình, chớ trộm cắp, chớ làm chứng gian, chớ làm hại ai, hãy thờ cha kính mẹ." Anh ta nói: "Thưa Thầy, tất cả những điều đó, tôi đã tuân giữ từ thuở nhỏ." Đức Giêsu đưa mắt nhìn anh ta và đem lòng yêu mến. Người bảo anh ta: "Anh chỉ thiếu có một điều, là hãy đi bán những gì anh có mà cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi." Nghe lời đó, anh ta sa sầm nét mặt và buồn rầu bỏ đi, vì anh ta có nhiều của cải. Đức Giêsu rảo mắt nhìn chung quanh, rồi nói với các môn đệ: "Những người có của thì khó vào Nước Thiên Chúa biết bao!" Nghe Người nói thế, các môn đệ sững sờ. Nhưng Người lại tiếp: "Các con ơi, vào được Nước Thiên Chúa thật khó biết bao! Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào Nước Thiên Chúa." Các ông lại càng sửng sốt hơn nữa và nói với nhau: "Thế thì ai có thể được cứu?" Đức Giêsu nhìn thẳng vào các ông và nói: "Đối với loài người thì không thể được, nhưng đối với Thiên Chúa thì không phải thế, vì đối với Thiên Chúa mọi sự đều có thể được."

Ø       Suy Niệm

Hãy Cho Người Nghèo Tất Cả  Mà Theo Ta

Có những việc chúng ta làm, những phút chúng ta sống, vì thiếu ý thức, nên không có ý nghĩa, không đạt mục đích.

Ăn để sống, để bồi dưỡng sức khỏe, để chia sẻ tình yêu. Tuy nhiên trong thực tế, có nhiều lúc chúng ta ăn uống để chết, để tàn phá sức khỏe, để giết tình người. Ăn uống mất  ý nghĩa.

Trong đời sống tâm linh cũng thế. Tôi dự lễ, đọc kinh là để gặp được Chúa. Nhờ gặp Chúa mà cuộc sống của tôi được nên tốt lành, thánh thiện. Nhờ tiếp xúc với Chúa mà tôi yêu mến anh em. Nhờ ơn Chúa mà tôi sống an hòa, bao dung với mọi người. Nhưng thử hỏi chúng ta thực sự có được sự đổi mới nhờ những giờ phút chúng ta trung thành giữ lề luật Chúa? Chúng ta có thực sự gặp gỡ Chúa khi chúng ta làm việc lành không?

“Tất cả các điều răn tôi đã tuân giữ từ thuở nhỏ”. Thật tuyệt vời, thật đáng ngưỡng mộ. Có lẽ mỗi người chúng ta khó mà hơn anh thanh niên trong Tin Mừng. Vậy mà khi Chúa đưa mắt nhìn anh và đem lòng yêu mến bảo anh: “Anh chỉ thiếu một điều, là hãy bán đi những gì anh có mà cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi”. Anh ta đã bỏ cuộc.

   Vậy ra từ thuở nhỏ, anh giữ nghiêm chỉnh lề luật Chúa là để yên lương tâm. Đọc kinh, dự lễ không còn để gặp Chúa, để theo Chúa, mà để trang điểm cho mình những “vòng hoa nhân đức”, rồi ngủ yên trong tình trạng hoang tưởng. Tưởng rằng mình đã tin Chúa, đã chiếm hữu được Chúa. Đời sống đạo không phải là ta chiếm hữu Chúa, mà để Chúa chiếm hữu ta. Chúa làm chủ đời ta. Ta chiếm hữu Chúa là ta tìm cách lái hướng ý Chúa theo ý mình. Chúa chiếm hữu ta là ta theo ý Chúa. Mọi việc, dù tốt lành đến đâu mà không đưa ta đến gặp Chúa để đi theo Chúa là thất bại, là không đạt ý nghĩa tối cùng.

Lạy Chúa Giêsu, chúng con thường căn cứ vào những việc lành, những luật lệ mà chúng con tuân giữ để an tâm, để tự hào. Chúa lại mời gọi chúng con đừng cậy dựa vào bất cứ “sự giàu có” nào , dù là vật chất, dù là tinh thần. Điều quan trọng là chúng con dám bỏ mọi sự mà theo Chúa, để được kho tàng trên trời. Xin giúp chúng con biết khôn ngoan cân nhắc điều gì là cao trọng và cần thiết cho sự sống đời đời mà can đảm chọn lựa. Amen.

 

Ngày 29/05/2007, Thứ ba sau CN VIII Thường Niên

Ø        Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Maccô (Mc 10, 28-31)

Khi ấy, ông Phêrô lên tiếng thưa Người: "Thầy coi, phần chúng con, chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy!" Đức Giêsu đáp: "Thầy bảo thật anh em: Chẳng hề có ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, mẹ cha, con cái hay ruộng đất, vì Thầy và vì Tin Mừng, mà ngay bây giờ, ở đời này, lại không nhận được nhà cửa, anh em, chị em, mẹ, con hay ruộng đất, gấp trăm, cùng với sự ngược đãi, và sự sống vĩnh cửu ở đời sau. Quả thật, nhiều kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót, còn những kẻ đứng chót sẽ được lên hàng đầu."

Ø       Suy Niệm

Theo Thầy Để Được Sự Sống Vĩnh Cửu

   Mỗi giây phút sống, chúng ta đều phải chọn lựa. Từ những điều quan trọng cho cả đời, cho đến những việc nhỏ nhặt thoáng qua. Tất cả đều  phải trải qua “bàn sàng” chọn lựa.

Khi chọn lựa, mỗi người đều cho điều mình chọn là giá trị hơn những điều khác. Giá trị hơn hay kém, lại thường tùy thuộc vào nhận thức, vào khả năng của mỗi người. Điều người này cho là quan trọng, người kia lại cho là không. Con người không là chân lý, nên cũng dễ chọn lựa sai lầm. Con người giới hạn, nên những điều chúng ta chọn lựa cũng không có gí trị trường tồn. Vậy phải làm sao để chúng ta biết lựa chọn những điều giúp chúng ta đạt được giá trị vĩnh cửu?

“Phải từ bỏ, coi nhẹ những điều gắn chặt với con người chúng ta, nhưng có thể cản ngăn chúng ta theo Chúa và Tin Mừng Chúa Giêsu, như: nhà cửa, cha mẹ, anh chị em, ruộng đất”. Những điều này, chúng ta cần, nhưng chỉ có giá trị cho đời trăm năm. Để được sự sống vĩnh cửu, chúng ta phải chọn lựa Chúa Giêsu và Tin Mừng thôi. Dù đau đớn, nhưng thật đáng giá. Mất cái chóng qua để được gia tài vĩnh cửu, được sống đời đời, ai lại không đổi! Tuy nhiên chúng ta lại là những người không chịu đổi. Chúng ta cứ khư khư giữ lấy những gì thuộc đời này.

Cơn cám dỗ của thời nay là người ta mất ý thức về giá trị linh thánh, chỉ còn là “duy vật”. Duy vật trong lý thuyết không nguy hại bằng “vô thần” trong thực hành. Người Kitô hữu tin vào sự sống đời đời, nhưng lại sống “duy vật” trong từng ngày. Khi chúng ta lấy lý do: bận quá, không dự lễ được, phải lo chuyện này chuyện khác, nên không tham dự các sinh hoạt của giáo xứ được. Vậy những người sinh hoạt là thừa giờ, dư của sao? Cha mẹ bận rộn với công việc lo cơm áo cho con cái. Không còn giờ lưu tâm đến đời sống đức tin của con, không còn giờ thực hành việc lành đạo đức, chẳng phải là những người cha mẹ nêu gương “duy vật” cho con cái noi theo đó sao?

Lạy Chúa Giêsu, Chúa vì sự sống đời đời của chúng con mà hy sinh mạng sống. Chúng con lại thường vì sự sống đời này mà hy sinh “sự sống đời sau”. Thật sai lầm. Xin cho chúng con biết vì Chúa và vì Tin Mừng mà từ bỏ những gì không cần thiết. Amen.

 

 

Ngày 30/05/2007, thứ tư sau CN VIII Thường Niên

Ø        Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Maccô (Mc 10,32-45)

Khi ấy, Đức Giêsu và các môn đệ đang trên đường lên Giêrusalem, Người dẫn đầu các ông. Các ông kinh hoàng, còn những kẻ theo sau cũng sợ hãi. Người lại kéo riêng Nhóm Mười Hai ra, và bắt đầu nói với các ông về những điều sắp xảy đến cho mình: "Này chúng ta lên Giêrusalem và Con Người sẽ bị nộp cho các thượng tế và kinh sư. Họ sẽ lên án xử tử Người và sẽ nộp Người cho dân ngoại. Họ sẽ nhạo báng Người, khạc nhổ vào Người, họ sẽ đánh đòn và giết chết Người. Ba ngày sau, Người sẽ sống lại." Hai người con ông Dêbêđê là Giacôbê và Gioan đến gần Đức Giêsu và nói: "Thưa Thầy, chúng con muốn Thầy thực hiện cho chúng con điều chúng con sắp xin đây." Người hỏi: "Các anh muốn Thầy thực hiện cho các anh điều gì?" Các ông thưa: "Xin cho hai anh em chúng con, một người được ngồi bên hữu, một người được ngồi bên tả Thầy, khi Thầy được vinh quang." Đức Giêsu bảo: "Các anh không biết các anh xin gì! Các anh có uống nổi chén Thầy sắp uống, hay chịu được phép rửa Thầy sắp chịu không?" Các ông đáp: "Thưa được." Đức Giêsu bảo: "Chén Thầy sắp uống, anh em cũng sẽ uống; phép rửa Thầy sắp chịu, anh em cũng sẽ chịu. Còn việc ngồi bên hữu hay bên tả Thầy, thì Thầy không có quyền cho, nhưng Thiên Chúa đã chuẩn bị cho ai thì kẻ ấy mới được." Nghe vậy, mười môn đệ kia đâm ra tức tối với ông Giacôbê và ông Gioan. Đức Giêsu gọi các ông lại và nói: "Anh em biết: những người được coi là thủ lãnh các dân thì dùng uy mà thống trị dân, những người làm lớn thì lấy quyền mà cai quản dân. Nhưng giữa anh em thì không được như vậy: ai muốn làm lớn giữa anh em thì phải làm người phục vụ anh em; ai muốn làm đầu anh em thì phải làm đầy tớ mọi người. Vì Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ, và hiến mạng sống làm giá chuộc muôn người."

Ø       Suy Niệm

Lên Giêrusalem, Con Người Sẽ Bị Nộp

   Biết mình đi đến một nơi sẽ bị nộp, bị giết mà vẫn “dẫn đầu” bước đi, chắc chắn phải là một điều cực kỳ giá trị và lòng yêu mến mãnh liệt mới giúp chúng ta bước vào chỗ nguy hiểm đó.

Chúa Giêsu đi lên Giêrusalem, “các môn đệ kinh hoàng, còn những kẻ theo sau cũng sợ hãi”. Ai cũng quí sự sống, chẳng ai muốn chết. Chính Chúa Giêsu trong nhân tính cũng xin với Chúa Cha: “Lạy Cha, xin cất chén đắng này khỏi Con, nhưng đừng theo ý Con, một xin theo Ý Cha”. Cuộc sống chúng ta cần phải định giá theo tiêu chuẩn của Nước Trời. Cứ sống theo kiểu cho đời này là tất cả, có nguy cơ chúng ta mất đời sau. “Ai yêu sự sống mình ở đời này thì sẽ mất sự sống đời đời”, Chúa đã bảo thế.

Mỗi người chúng ta đều có những giây phút “đi lên Giêrusalem, để chịu đau khổ, bị nộp cho dân ngoại”, chúng ta có tỉnh táo mà bước đi theo gương Chúa Giêsu không? Trung thành với nhiêm vụ, bị người đời, bạn bè loại trừ. Sống tinh thần là người Công Giáo giữa những tranh chấp, giành giật sẽ bị cho là kẻ giở hơi, hèn nhát. Từng ngày, chúng ta cũng đang được Chúa mời đi lên Giêrusalem với Ngài. Liệu chúng ta có can đảm bước đi, hay như các tông đồ, khi Thầy nói về chuyện Trời, thì đầu óc cứ mãi nặng chĩu chuyện đất!

Khi Chúa nói về cuộc hiến tế mạng sống cho nhân loại, hai con ông Dêbêdê lại mạnh dạn xin được “ngồi trên, ăn trước”. Các tông đồ khác thì “tức tối”, sợ hai người kia phỗng tay trên! Có bao giờ chúng ta cự cãi nhau vì những lợi lộc, làm Chúa phải nhẫn nại chịu đựng, giải thích lại Tin Mừng lần nữa không? Tin Mừng Chúa đã dạy chúng ta, chúng ta cần dành thời giờ mà nghe Ngài giải thích áp dụng cho từng người, để bớt đi những tranh chấp, đố kỵ.

Một cách để chúng ta thành người lớn, có thế giá trước mặt Chúa là “phải đi phục vụ và hầu hạ anh em”. Sợ làm người hầu hạ anh em, chúng ta mất cơ hội được làm người lớn trước mặt Chúa khi chúng ta vào trong vương quốc Ngài.

Lạy Chúa Giêsu, xin giúp chúng con theo gương Chúa, không quản ngại đau khổ. Không sợ làm người bé nhỏ trước mặt mọi người để sẵn sàng phục vụ và dám “uống chén của Thầy”. Amen.

 

Ngày 31/05/2007, thứ năm sau CN VIII Thường Niên

ĐỨC MARIA THĂM VIẾNG BÀ ÊLISABÉT

Ø        Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca (Lc 1,39-56)

Khi ấy, bà Maria vội vã lên đường, đến miền núi, vào một thành thuộc chi tộc Giuđa. Bà vào nhà ông Dacaria và chào hỏi bà Êlisabét. Bà Êlisabét vừa nghe tiếng bà Maria chào, thì đứa con trong bụng nhảy lên, và bà được đầy tràn Thánh Thần, liền kêu lớn tiếng và nói rằng: "Em được chúc phúc hơn mọi người phụ nữ, và người con em đang cưu mang cũng được chúc phúc. Bởi đâu tôi được Thân Mẫu Chúa tôi đến với tôi thế này? Vì này đây, tai tôi vừa nghe tiếng em chào, thì đứa con trong bụng đã nhảy lên vui sướng. Em thật có phúc, vì đã tin rằng Chúa sẽ thực hiện những gì Người đã nói với em." Bấy giờ bà Maria nói: "Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa, thần trí tôi hớn hở vui mừng vì Thiên Chúa, Đấng cứu độ tôi. Phận nữ tỳ hèn mọn, Người đoái thương nhìn tới; từ nay, hết mọi đời sẽ khen tôi diễm phúc. Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả, danh Người thật chí thánh chí tôn! Đời nọ tới đời kia, Chúa hằng thương xót những ai kính sợ Người. Chúa giơ tay biểu dương sức mạnh, dẹp tan phường lòng trí kiêu căng. Chúa ha bệ những ai quyền thế, Người nâng cao mọi kẻ khiêm nhường. Kẻ đói nghèo, Chúa ban của đầy dư, người giàu có, lại đuổi về tay trắng. Chúa độ trì Ítraen, tôi tớ của Người, như đã hứa cùng cha ông chúng ta, vì Người nhớ lại lòng thương xót dành cho tổ phụ Ápraham và cho con cháu đến muôn đời." Bà Maria ở lại với bà Êlisabét độ ba tháng, rồi trở về nhà.

Ø       Suy Niệm

Maria Vội Vã Đi Lên Miền Núi…

Đời ta có nhiều lần vội vã. Vội vã phản ứng khi trái ý. Vội vã xét đoán khi thiếu hiểu biết. Vội vã chạy theo lợi lộc khi cám dỗ gọi mời. Hôm nay, chúng ta hãy theo gương Mẹ, vội vã ra đi phục vụ và yêu thương.

Người được phúc cưu mang Chúa, có Chúa ở cùng là người có trái tim nhạy cảm trước nhu cầu của người khác. Người có Chúa ở cùng, còn là người có đôi chân nhanh nhẹn bước ra khỏi chính mình, mà lên đường phục vụ tha nhân. Mẹ nêu gương cho chúng ta, khi vừa được Truyền Tin Cưu Mang Con Chúa, Mẹ đã sinh ra hoa trái là phục vụ.

Không có hoa yêu thương và trái phục vụ, người ta có quyền nghi ngờ sự hiện diện của Chúa trong chúng ta. Không ai có Chúa trong lòng mà sống co cụm, chỉ biết đến mình mà thôi. Chúa là tình thương, Ngài đã yêu thương chúng ta đến độ cho ta ngay cả Người Con Một. Người Con Một ấy lại yêu thương ta đến độ cho ta cả mạng sống khi chịu chết để chuộc tội chúng ta. Và đến lượt chúng ta, dòng chảy tình yêu ấy, nếu không tiếp tục chảy đến cho anh em qua đời sống yêu thương phục vụ, là chúng ta làm ách tắc, làm ngưng dòng sông tình Trời tuôn đổ cho con người.

Người có Chúa trong lòng thì nhanh nhẹn ra đi phục vụ, vì biết rằng những gì mình có là do ơn Chúa ban, và trong mọi sự, họ luôn qui hướng về Chúa. Nhờ luôn qui hướng về Chúa, họ càng có khả năng yêu thương và cho đi. Nhờ hướng về Chúa mà khi thành công, họ không kiêu căng, khi thất bại, họ không nản lòng.

Lời kinh “Linh hồn tôi ngợi khen Chúa” mà Mẹ Maria đã thốt lên khi bà Isave ca tụng: “Bởi đâu tôi được Mẹ Thiên Chúa đến viếng thăm”, là phản ứng của người luôn qui hướng về Thiên Chúa trong mọi sự. Đó cũng là mẫu mực cho mỗi người chúng ta. Không có tâm tình này, chúng ta sẽ dễ lệch lạc khi gặp gỡ anh em. Lời nói, hành vi của chúng ta thay vì làm cho lòng dạ người khác nhảy mừng, lại làm họ đớn đau, muộn phiền.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho mỗi người trong gia đình chúng con biết theo gương Mẹ Chúa. Sẵn sàng ra đi phục vụ, đem tình yêu Chúa đến cho mọi người, đặc biệt những người cô thế, cô thân. Amen.

 

 

MỤC LỤC GIỜ KINH GIA ĐÌNH