|
Niềm vui trong Chúa là sức mạnh con
Có làm là có thất bại. Con chỉ không thất bại, khi không bao giờ làm cái gì mà thôi. Thường thường khi làm việc (việc tư cũng như việc công, việc nhà cũng như việc cộng đoàn), thành công nhiều hơn thất bại. Nhưng nếu thành công, con coi đó là tự nhiên. Tự nhiên nên mau quên. Nhưng nếu thất bại, con coi đó là bất thường. Bất thường nên ám ảnh. Tuy biết « thất bại là mẹ thành công », nhưng khi thất bại, bị ám ảnh lâu dài, con sẽ thôi không làm nữa. Do đó, thất bại thường có nghĩa là đã bắt đầu khai tử thành công. Con họat động là để đi tìm niềm vui. Niềm vui phục vụ. Phụng sự Chúa và phục vụ tha nhân. Con chỉ vui khi thành công, mà hoạt động nào cũng có thất bại, nên trong khi đi tìm vui, có thể con sẽ gặp buồn. Thấy buồn, vì con đánh gía mình bằng thành công. Thấy buồn, vì không đựợc người đời kính phục. Ðời chỉ kính phục những người thành công. Nhưng Chúa đánh gía con không phải do thành công hay thất bại, mà do con có chịu làm hay không làm : làm cho Chúa và làm cho tha nhân. Chân lý ấy làm cho con vui, dù việc con đang làm có thể mang lại thất bại hoặc chẳng bao giờ gặt hái được thành công. Gía trị của con do Chúa đánh gía thì khác với gía trị của con do người hoặc do chính con đánh gía con. Niềm vui của con là hoa trái Thánh linh (Gal. 5,22), bắt nguồn nơi Chúa, không bắt nguồn nơi người hoặc bắt nguồn nơi con. Niềm vui đó thúc đẩy con làm việc và vẫn có thể ca hát trong thất bại cay đắng. Thi hào R. Tagore cho rằng : « Thượng Ðế kính phục tôi, khi tôi làm việc, nhưng Ngài yêu mến tôi, khi tôi ca hát ». Lạy Chúa ! Con cố gắng làm cả hai. Con vẫn không ngừng ca hát khi làm việc, bất kể thất bại hay thành công. Vì con biết có Chúa kính phục con và yêu thương con là đủ rồi.
Lm. Giuse Vũ xuân Huyên +
|