17.12.2006

MỖI NGÀY CHỌN MỘT NIỀM VUI

(Lc 3:10-18)

Nhìn thẳng vào sự thật cuộc sống, Ðức Phật nói : “Ðời là bể khổ.”  Chúa Giêsu cũng đồng ý khi thấy cuộc đời ngổn ngang những gánh nặng nề[1] và cây thập giá.[2]   Ai cũng đồng ý bể khổ và thập giá đều là những hình ảnh cực tả về sự thật cuộc sống.  Thế nhưng, giữa thực tại đau thương đó, tại sao thánh Phaolô lại kêu lên : “Vui lên anh em !”[3]  Phải chăng đó là một tiếng kêu lạc lõng của một con người hoang tưởng ?

Thực tế, tiếng kêu đó phát xuất từ một con người đang sống giữa vùng cay đắng nhất của bể khổ.  Suốt đời thánh Phaolô đã trải qua cảnh “ba chìm, bảy nổi, chín lênh đênh.”  Cuối cùng ông đã phải máu đổ đầu rơi.  Ông đã viết lời kêu gọi đầy lạc quan đó lúc ngồi tù ở Êphêsô giữa bao xiềng xích, gông cùm, đòn vọt.  Vậy tại sao ông có thể có cái nhìn tích cực như thế về cuộc đời ?

Giữa bể khổ cuộc đời, niềm vui vẫn là một điều hiếm hoi và kỳ diệu.  Nhưng đối với những người tin tưởng nơi Chúa, cuộc đời là một Tin Mừng.  Dù cả cuộc đời đầy đau thương và khổ giá, Chúa Giêsu đã luôn sống và hoạt động để đem lại niềm vui và hy vọng cho người nghèo khổ, bệnh tật và chết chóc.  Bởi thế, thánh Phaolô thấy không có lý do gì phải buồn nản khi được chia sẻ thân phận và sứ mệnh với Chúa Kitô. 

Sứ mệnh đó nhằm xây dựng Nước Thiên Chúa, tức là “sự công chính, bình an  và hoan lạc trong Thánh Thần.”[4]  Người môn đệ Chúa Kitô hy sinh cả đời xây dựng Nước Thiên Chúa.  Khổ đau trở thành phương tiện cần thiết cho nhân loại ngày càng sống công chính, bình an, vui tươi và hạnh phúc hơn.  Có khi phải hy sinh cả tính mạng cũng chưa đạt kết quả.  Nhưng người môn đệ vẫn tin vào cuộc chiến thắng cuối cùng của Triều Ðại Thiên Chúa nơi trần gian.  Nước Chúa sẽ đến mang theo hòa bình, ân sủng, sự sống cho toàn thể nhân loại.  Vì thế, chỉ những ai  tin Chúa sẽ đến, mới có thể hưởng được tất cả niềm vui cứu độ trong Nước Chúa, vì họ đã quan tâm tới Thiên Chúa và tha nhân đúng mức.  Triều Ðại Thiên Chúa đã, đang và sẽ đến với nhân loại. 

Ngày xưa, Ítraen đã vui mừng biết bao khi nghiệm thấy Thiên Chúa hiện diện giữa dân tộc.[5]  Sự hiện diện đầy ắp sức mạnh và tình thương sẽ là một bảo đảm vững chắc cho toàn dân sống an bình và hạnh phúc.  Khi hiện diện giữa dân tộc, “Chúa sẽ vui mừng hoan hỷ, sẽ lấy tình thương của Người mà đổi mới”[6] họ nên công chính.  Niềm vui quá lớn đến nỗi “Chúa sẽ nhảy múa tưng bừng như trong ngày lễ hội.”[7]  Niềm vui của Chúa trở thành sức mạnh cho dân Người.[8]   Ðó là cách diễn tả niềm “hoan lạc trong Thánh Thần.”  Ðó cũng là dấu chỉ những ai thuộc về Nước Thiên Chúa.   Nắm vững động lực đó, thánh Phaolô mạnh dạn nói : “Anh em hãy vui luôn trong niềm vui của Chúa.”[9]  

Trong lịch sử dân Chúa, những nhân vật nổi tiếng về sự công chính đều tràn ngập niềm vui, mặc dù sống giữa trăm ngàn thử thách.  Họ hết tâm tuân giữ Luật Thiên Chúa để trở nên công chính.  Sống công chính là sống đúng ý Thiên Chúa, nghĩa là sống trong Giao ước của Người.  Giao ước mở ra những mối liên hệ thâm sâu với Thiên Chúa và tha nhân.  Những cuộc gặp gỡ hàng ngày phơi bày đủ thứ, từ những cái rất tầm thường đến những điều quan trọng, từ những điều êm xuôi đến những trắc trở.  Mỗi lần gặp gỡ như thế, chúng ta đều phải nhận ra tha nhân và quyền lợi của họ.  Ðúng hơn, chúng ta nhìn nhận nhau là anh chị em, vì tất cả đều được Chúa sinh ra theo hình ảnh và họa ảnh Người.  Có như thế, chúng ta mới có thể lựa chọn niềm vui đích thực cho chính mình và tha nhân. 

Giữa bao nhiêu cám dỗ thời đại, họ phải luôn lựa chọn giữa cái tốt và xấu, giữa công bình và bất công, giữa niềm vui và nỗi buồn.  Nhiều người đã có những lựa chọn sai lầm vì đã không sống theo những đòi hỏi của sự sống và tình yêu đích thực.  Sự sống và tình yêu là những giá trị vượt trên quyền lực, khoái lạc, tiền của.  Chỉ những giá trị đích thực đó mới đem lại niềm vui cho con người. Sống trong một xã hôi ồn ào hôm  nay, con người vẫn có thể nghe thấy tiếng mời gọi lựa chọn niềm vui đích thực.[10]    Nhưng muốn nghe rõ tiếng mời gọi đó, con người phải hồi tâm và khiêm tốn thú nhận mình yếu đuối.  Chỉ trong thinh lặng, con người mới có thấy rõ nguồn gốc phát xuất niềm vui đích thật là chính Thiên Chúa.  Nhờ đó, tương quan với tha nhân mới có giá trị và ý nghĩa.  Nếu không, chỉ còn những quay cuồng vô nghĩa. 

Tương quan giữa con người không dừng lại ở những đòi hỏi công bình tối thiểu. Không đếm xỉa tới lòng quảng đại, công bình sẽ không đạt tới mức toàn hảo.  Công bình không còn phải là công bình nữa.  Công bình đòi phải có nền tảng vững chắc để phát triển tới mức trưởng thành thực sự. Công lý chỉ đạt được tới mức trưởng thành khi đi với tình yêu.  Công lý là một bước đi cần thiết trước khi tới mức trưởng thành trong tình yêu.  Nhờ đó, công chính mới có thể dẫn tới “hoan lạc trong Thánh Thần,” và là nền tảng vững chắc cho niềm vui.

Sống trong ân sủng và tình yêu Thiên Chúa, thánh Phaolô vô cùng vui sướng, đến nỗi ông cảm thấy không gì có thể tách ông khỏi tình yêu của Ðức Kitô.[11]  Nếu tình yêu con người đã tạo nên bao nhiêu niềm vui, làm sao tình yêu Thiên Chúa thua tình yêu con người được ?  Trái lại, vượt xa con người, tình yêu Thiên Chúa vô cùng mãnh liệt, vững chắc, nồng nàn, sâu thẳm và bao la.  Chỉ trong tình yêu vô cùng sung mãn đó, con người mới có thể kiếm thấy niềm vui bất tận.  Vì thế, thánh Augustinô đã phải kêu lên : lạy Chúa, Chúa đã dựng nên con cho Chúa.  Con tim con chỉ hoàn toàn vui thỏa  khi nào được nghỉ yên trong Chúa mà thôi.”  Niềm vui là bầu khí trong Nước Trời và là hơi thở của những môn đệ Chúa Kitô.  Không vui không thể có sức mạnh xây dựng Nước Trời.  

Niềm vui bắt nguồn từ niềm tin.  Có niềm tin, con người mới tìm được hứng khởi và sức mạnh tuân giữ những đòi buộc luân lý như ông Gioan Tẩy Giả đã kêu gọi để chuẩn bị đón chào Nước Chúa.  Hơn nữa, niềm tin không chỉ giới hạn trong những đòi hỏi luân lý, nhưng quyết liệt hơn.  Con người còn có thể vượt lên trên những đòi hỏi thường tình để thực hiện những điều lớn lao hơn.  Ðúng thế, Chúa Giêsu đã mở ra một chân trời mới cho những ai muốn hy sinh tất cả vì Nước Trời.  Dầu sao, càng nghe Gioan Tẩy Giả, càng thấy rõ sự khác biệt và trổi vượt của Chúa Giêsu, Ðấng Cứu độ muôn dân.

Trên bước đường cứu độ, Chúa đã đi sát từng người.  Khi nhìn đến dân chúng, Chúa Giêsu đã cho mọi người thấy rõ sự quan tâm đầy trìu mến của Người.  Cái nhìn đó đã nâng đỡ, đồng hành, tiếp nhận và nâng cao những ai đang vác thập giá theo Người.  Bởi vậy, Người đã trở thành người anh em của mọi người.  Dân chúng đã tuốn đến với Người để hưởng tất cả tình yêu thương và kính trọng của Người.  Người gặp gỡ và đối thoại với mọi hạng người.  Chúa tha thứ và cứu mọi người khỏi thói quen khinh thường và vô tâm trước tha nhân.  Không ai có thể hiểu nổi Thiên Chúa khi Người sai Con Chúa đến trần gian mạc khải tình yêu vô cùng quảng đại của Người. 

Ðối với những người có quyền trong đạo hay ngoài đời, Chúa Giêsu không sợ làm chứng cho sự thật, dù phải mất mạng.  Ðối với những người yếu thế, Người không coi thường hay tảng lờ trước những yêu cầu hay nguyện vọng của họ.  Người biết trả về cho Xêda những gì của Xêda, cho Thiên Chúa những gì của Thiên Chúa, cho anh em những gì của anh em.  Cũng như các ngôn sứ, Người mời gọi chúng ta đi vào cuộc hiệp thông với Thiên Chúa và anh em.  Thánh Gioan Tẩy Giả kêu gọi mọi người chú ý tới phẩm chất của những tương quan đó, những tương quan đòi chúng ta phải hy sinh cả một cuộc đời.  Tất cả giá trị cuộc đời đều tùy thuộc vào đó !

Tóm lại, khi ơn cứu độ đến với muôn dân, niềm vui tràn ngập.  Niềm vui đó phát xuất từ niềm tin.  Nước Trời và tình yêu Thiên Chúa nơi Ðức Kitô Giêsu là nguồn gốc và nền tảng vững chắc bảo đảm niềm vui cứu độ đã đến với toàn thể nhân loại.  Mỗi ngày cố gắng sống công chính và yêu thương anh em hơn là chọn một niềm vui đích thực cho mình và cho người.

Lạy Chúa, xin cho con  mỗi ngày chọn một niềm vui để đón chờ Con Chúa sắp đến viếng thăm chúng con.  Amen.

 

đỗ lực, 17.12.2006

dzuize@gmail.com


[1] Mt 11:28.

[2] x. Lc  9:23.

[3] Pl 4:4.

[4] Rm 14:17.

[5] Xp 3:14-16.

[6] ibid., 3:17.

[7] ibid.

[8] x. Nkm 8:10.

[9] Pl 4:4.

[10] Ðnl 3:19.

[11] x. Rm 8:35.39.

 

TRANG CHỦ

  PHÚC ÂM NHẬT KÝ