Ngày 21/03/2006

TƯƠNG QUAN HAI CHIỀU

Mt 18:21-35

Năm đó, đúng vào đêm Giáng sinh, vừa mới dâng lễ xong, cha sở chạy thẳng về phòng nhỏ.  Cha mở tủ xem lại bó tiền bổn đạo mới dâng cúng để xây tượng đài Đức Mẹ.  Tay cha  quờ quạng lục soát hết ngăn này tới ngăn khác.  Nhưng bó tiền không cánh mà bay.  Tâm trí cha hốt hoảng.  An làm sao nói làm sao với các ân nhân bây giờ ?!

Câu truyện bắt đầu với trăm ngàn mối nghi ngờ.  Cha suy nghĩ về mồ hôi nước mắt của giáo dân qua món tiền dâng cúng đó.  Nhưng lòng tham con người đã biến tiền của thành ông chủ độc ác.   Thực tế, tiền chỉ ghép với hai chữ “tệ” và “bạc” mà thôi.  Cha sở cũng không hề nghi ngờ đích danh ai, mặc dù ai cũng nghi cho anh giúp việc trong nhà.  Từ đó, tai anh chỉ còn nghe những gì muốn nghe.  Dưới con mắt anh, tòa giảng chỉ là nơi cha sở lợi dụng để  “chửi xéo” giáo dân.  Anh bắt đầu tỏ thái độ.  Anh lập kế hoạch đưa cha sở lên tòa giám mục và ra tòa án ngoài đời.

Mấy năm sau, cơn giận vẫn chưa nguôi . . . 

Nhưng sau khi đọc đoạn Tin mừng hôm nay, cha sở muốn nhờ trung gian hòa giải và sẵn sàng xin anh một lời tha thứ.  Anh nhất định không tha thứ, mặc dù cha sở đã hạ mình hết mức. Chưa phạm tới bảy lần, nhưng một lần tha thứ cũng không có. Thế mới biết tha thứ khó biết chừng nào !  Cuộc hòa giải bị tắc nghẽn.  Mỗi lần gặp nhau hai bên đều cảm thấy “mắc nghẹn.”  Những năm tháng còn lại trên cõi đời chỉ là những khoảng cách vô tận.  Mỗi bên theo đuổi một ý nghĩ khác nhau. 

Cha suy nghĩ rất nhiều về tương quan giữa anh em với mình.  Cha bắt đầu đọc ngược dụ ngôn hôm nay.  Nếu chỉ có tương quan với người đồng bạn mà thôi, người đầy tớ không có gì đáng trách.  Anh đã không đối xử với đồng bạn cách bất công và phi lý.  Nợ thì phải trả !  Món nợ của người đồng bạn quá lớn đối với anh.  Anh không muốn mất đi một cách vô lý. 

Nhưng hành động của anh bỗng trở nên kệch cỡm khi đặt trong tương quan với ông chủ.  Anh chỉ thấy cái trước mắt và không còn nhớ những gì mới xảy ra.  Tương quan bao giờ cũng phải có hai chiều.  Chiều ngang chỉ có ý nghĩa khi liên hệ với chiều dọc.  Giả sử người đầy tớ tha thứ cho người đồng bạn, chắc chắn anh đã giữ được mối tương giao tốt đẹp với chủ và sống hạnh phúc.  Hạnh phúc vì được tha món nợ kếch sù và bắt đầu một cuộc đời mới trong tình thương của chủ. Nhờ chủ thương, anh sẽ tiến rất xa.  Tiến xa trong tương quan với chủ và với những người đồng bạn.  Cuộc đời sẽ hoàn toàn đổi mới.

Sở dĩ  chúng ta không thể tha thứ chỉ vì mình không tin vào Thiên Chúa tình thương và không biết mình là ai.  Mình chỉ là một tên đầy tớ vô dụng.  Vô dụng vì đã mắc nợ quá nhiều.  Nhiều đến nỗi có mất hết tự do, vợ con, tài sản, chúng ta cũng không trả nổi món nợ kếch sù đó.  Bởi thế, có tha thứ cho anh em hằng triệu lần cũng không thể so sánh với một lần Thiên Chúa tha thứ cho ta. 

Lạy Chúa, xin cho con tin Chúa đã tha thứ cho con tới mức nào để con có thể hòa giải với anh em.  Càng tin Chúa, con càng sống hạnh phúc với anh em, Chúa ơi!

 

TRANG CHỦ

  PHÚC ÂM NHẬT KÝ