Ngày 06.08.2006

TỪ TRÊN ÐỈNH NÚI

Mc 9:2-10

Cách đây hơn mười năm, một người bạn linh mục ở Úc lâm trọng bệnh.  Những ngày tháng cuối cùng, anh đã tìm được nguồn an ủi nơi bạn bè và giáo dân.  Một ngày đẹp trời nọ, chúng tôi đã mời anh tới Canberra, thủ đô Úc để tham quan lần chót.   Chúng tôi đã đưa anh lên ngọn tháp cao nhất nước Úc : tháp Telecom xây trên đỉnh núi.  Anh có dịp quên cơn bệnh trong vài giờ và chia sẻ về những năm tháng hoạt động bên nhau.  Anh đã thấy rõ thân phận con người trước Ðấng Tạo Hóa và hồng ân lớn lao của Thiên Chúa là Cha.  Anh thầm cảm tạ vì Chúa  đã kêu gọi anh làm linh mục và trao cho anh sứ mệnh cao cả.  Mặc dù cuộc đời và sứ mạng dở dang, nhưng anh đã tìm được sự bình an trong vòng tay đầy ắp tình thương của Chúa.

Ngày xưa, trước cảnh chia lìa với bao thử thách sắp tới, Chúa Giêsu cũng rủ các môn đệ thân tín lên núi với mình.  Nhưng thay vì ngắm nhìn cảnh vật ngoài trời, các ông được chiêm ngắm tự bên trong mạc khải sự thật về Con Thiên Chúa (x. Mc 9:7).  Nhờ đó, niềm tin vững mạnh và hy vọng tràn trề.  Nếu Chúa Giêsu cứ mải mê với công cuộc giảng dạy và làm phép lạ dưới chân núi, chắc chắn cũng không thể thay đổi nhiều nơi các môn đệ.  Bằng chứng các người pharisêu cũng nghe lời giảng và chứng kiến tận mắt các phép lạ, nhưng họ có tiến được bước nào đâu ? 

Chúa đã chọn đúng thời điểm để làm một việc vô cùng cần thiết cho các môn đệ.  Tại sao Chúa không hoãn lại sau khi phục sinh mới cho các tông đồ thấy tất cả sự thật về mình ?  Phải chăng Chúa thiếu kiên nhẫn hay các môn đệ không đủ lòng tin ?  Nếu đợi tới ngày phục sinh Chúa mới mạc khải tất cả căn tính của mình, e rằng quá trễ.  Cuộc thương khó quá lớn, đến nỗi các môn đệ không thể vượt qua.  Dù đã lên núi chứng kiến những cảnh lạ lùng như thế, Phêrô vẫn thẳng thừng chối Chúa tới ba lần. Nhưng có lẽ ánh sáng Chúa hiển dung hôm nay vẫn chưa biến mất hoàn toàn trong tâm trí, nên ông mới có ngày bị giật ngược lại.  Nếu không, số phận Phêrô chắc chẳng hơn Giuđa ! 

Mạc khải đã diễn ra trong một khung cảnh thật hoành tráng.  Ngọn núi cao tỏa sáng.  Chúa Giêsu đã xuất hiện giữa các nhân vật cực kỳ quan trọng trong Cựu ước và Tân ước.  Hội Ðường và Hội Thánh đều vây quanh Chúa.  Trước cảnh tượng vô cùng lớn lao đó, các môn đệ đều kinh hoàng (x. Mc 9:6).  Nhưng lên tới núi cao vẫn chưa phải là cao.  Phải lên tới mây xanh, các ông mới có thể được mạc khải về bản chất con người của Chúa Giêsu và vị thế của Người (x. Mc 9:7; 2 Pr 1:17).  Từ đó, các ông mới biết mình đang theo ai và đi tới đâu.  Nếu không trải qua kinh nghiệm tuyệt vời này, các ông sẽ không biết tại sao mình phải vâng nghe những lời chói tai và phải từ bỏ mình mà vác thập giá theo Chúa Kitô.

Chúa Giêsu xuất hiện ở trung tâm mạc khải.  Ðịa vị độc tôn của Chúa không ai có thể so sánh được.  Người là Con chí ái của Chúa Cha (x. Mc 9:7).  Thư Do thái đã quả quyết thiên thần cũng không xứng đáng đón nhận được thiên tính và địa vị cao cả đó (x. Dt 1:5).  Nếu thiên thần còn không xứng đáng, làm sao chúng ta dám tự phụ mình thiên tính như Chúa Giêsu ?  Có chăng, chúng ta chỉ được tiền định “làm nghĩa tử nhờ Ðức Giêsu Kitô.” (Ep 1:5)  Bởi đấy, ngày chịu thanh tẩy, nếu chúng ta trở thành con Thiên Chúa, thì cũng chỉ theo nghĩa loại suy hay đạo đứcmà thôi. Nếu Chúa không chết và phục sinh, chắc chắn đời đời chúng ta vẫn là kẻ thù của Thiên Chúa (x. Rm 5:10).  Nếu có thiên tính như Chúa Giêsu và được sinh ra từ Chúa Cha như Người, tại sao chúng ta lại bất lực như vậy ?

Sau khi đón nhận mạc khải lớn nhất về Chúa Giêsu, “các ông (...) không thấy ai nữa, chỉ còn Ðức Giêsu và các ông mà thôi.” (Mc 9:8)   Mạc khải về Thầy không giữ  mãi họ trên mây. Cảnh huy hoàng thiên quốc như khép lại, nhường cho thực tế cuộc sống.  Các ông đã xuống núi với Chúa (x. Mc 9:9).  Họ đã bị trả về thực tế.  Siêu nhiên và thực tại cuộc đời gặp nhau.  Chính lúc biết rõ về Thầy cũng là lúc hiểu về chính mình và cuộc đời. 

Nhưng bao lâu Chúa chưa phục sinh, các ông không thể hiểu tại sao có sự kiện “Con Người từ cõi chết sống lại.” (Mc 9:10)  Ðó là một sự kiện độc nhất trên trần gian.  Chưa ai trải qua kinh nghiệm đó để giải thích cho người khác.  Nhưng trước khi trở thành điểm tựa cho niềm hy vọng lớn lao và là sức mạnh giúp các ông vượt qua mọi thử thách, sự kiện đó đã gây nhức nhối khủng khiếp cho người môn đệ. 

Lạy Chúa, xin dẫn con lên núi với Chúa.  Xin dẫn con lên cao hơn nữa để con  lắng nghe mạc khải về Con Chúa.  Nhờ đó, con có thể vận dụng những thực tại hôm nay cho công cuộc xây dựng Nước Chúa cùng với anh em.  Amen.

 

dzuize@gmail.com

 

TRANG CHỦ

  PHÚC ÂM NHẬT KÝ