|
Câu Chuyện Thầy Lang
Bác sĩ Nguyễn Ý-ĐỨC
Chăm Sóc Cha Mẹ Gìa
Nhân ngày “Từ Phụ”,
chúng tôi xin cùng quý thân hữu đi vào một vấn đề có tính
cách gia đình. Vì nhìn gần xa, thấy các vị đàn anh và một
số bạn đồng tuế đang từ từ vướng mắc. Và con cháu cũng rất
ưu tư suy nghĩ.
Đang ngồi họp, Vân được
cho hay có điện thoại khẩn cấp. Chị vội đứng lên, về phòng.
Bà hàng xóm nơi mẹ Vân ở, cho hay bà cụ vừa được đưa vào nhà
thương. Bà cụ té ngã. Vân vào cáo lỗi với ông chủ rồi vào
bệnh viện thăm mẹ.
Trên đường đi, nàng dùng
điện thoại di động báo cho Huân, chồng nàng hay. Huân hiện
đang đi công tác ở miền Trung, tuần sau mới về. Rồi suốt
mười lăm phút lái xe, nàng suy nghĩ mung lung, với nhiều lo
âu, bối rối. Sự việc mà nàng nghĩ trước sau gì cũng xẩy ra
thì bây giờ nó đã đến, hơi sớm một chút.
Sau khi ba Vân mất cách
đây dăm năm, mẹ Vân dọn về ở với vợ chồng nàng. Qua một thời
kỳ thích nghi với hoàn cảnh mới, nếp sống mới của người góa
phụ, bà cụ dọn ra ở riêng.
Cụ tới khu người già
trong khuôn viên chùa Linh Sơn. Cụ nói lên đây ở đi lễ bái
cho gần, lại có mấy cụ già luẩn quẩn với nhau cho vui. Nhất
là có hai người bạn học từ thuở xưa, mà họ thường hay liên
lạc chuyện trò.
Khu người già được lập ra
từ hơn mười năm, có 40 phòng, dành cho các cụ độc thân, còn
đủ sức khỏe, đi lại được, còn tự chăm sóc ăn uống, giặt giũ.
Các cụ sống hợp quần với nhau rất vui. Ngày ngày các cụ lên
chùa lễ bái, tụng kinh rồi làm công quả. Lâu lâu nhà chùa tổ
chức đi thăm viếng đây đó hoặc đi lễ hội chùa tỉnh khác. Đôi
khi trời mưa, các cụ ở nhà rủ nhau làm vài hội chắn để tiêu
khiển, giải trí..
Nhưng từ trong thâm tâm
thì cụ không muốn phiền con cháu quá lâu. Từ trước tới nay
cụ là người rất hoạt động, phải nói là đảm đang nữa. Cùng
chồng, cụ đã nuôi nấng, gây dựng cho sáu mặt con. Cháu nội
ngoai các cụ có hơn một tá.
Mọi việc xuôi sẻ cho đến
ngày hôm nay.
Thực ra thì từ năm ngoái,
cụ đã không được khỏe lắm. Huyết áp lên cao, các khớp xương
thì mỗi khi trái gió, trở trời là đau nhức, khiến cụ mất
ngủ. Có đêm, cụ chỉ ngủ được có vài ba giờ, nên ban ngày mệt
và hay kêu chóng mặt.
Cách đây ba tuần cụ phải
nằm bệnh viện mất mươi ngày vì sưng phổi. Sau khi xuất viện,
vợ chồng Vân muốn mời cụ về ở chung một thời gian cho khỏe
nhưng cụ một mực từ chối, nói không sao. Vân đã cho anh chị
em biết về tình trạng của cụ và mọi người định là tháng tới
sẽ về để cùng thảo luận coi nên làm gì.
Tơi nhà thương, Vân được
cô y tá cho hay tự sự. Số là sáng nay, mấy ông bà hàng xóm
sang rủ cụ lên chùa tụng niệm, như lệ thường. Gõ cửa không
ai có tiếng trả lời, một lão ông bèn đẩy cửa bước vào. thấy
mẹ Vân nằm phục dưới đất, cạnh bàn điện thoại, nét mặt nhăn
nhó. Cụ sửa soạn lên chùa thì bị một cơn chóng mặt, xỉu đi
và ngã xuống nền nhà. Cụ cố với tới điện thoai để kêu cứu,
nhưng đau quá, không lết thêm được.
Bác sĩ đã khám, chụp hình
thì thấy cụ bị gẫy xương hông. Cụ hiện đang nằm trong phòng
cấp cứu. Bác sĩ chờ thân nhân tới để thảo luận vì cụ cần
được giải phẫu ngay.
Vân vào phòng, thấy mẹ
nằm thiu thiu mà nước mắt trào ra. Da mặt bà cụ xanh nhợt,
vẫn còn phảng phất nét đau đớn. Vân nhẹ nhàng ngồi xuống
ghế, để mẹ tiếp tục ngủ. Nhìn mẹ mà lòng vân bối rối. Cả
trăm vấn đề hiện lên trong đầu Vân. Sau giải phẫu, mẹ sẽ ra
sao? Liệu có đi lại được không? Huyết áp cao, bệnh phong
thấp hoành hành, lại mất ngủ thì sức khỏe chắc là phải sa
sút.
Mấy tháng trước, khi vợ
chồng Vân đến thăm, thấy cụ cứ than là ăn không ngon miệng,
nên đôi khi chẳng thèm nấu cơm, mà chỉ uống ly sữa cho khỏi
đói bụng. Coi tủ lạnh, Vân thấy mấy món ăn thiu đã lên men.
Vào buồng tắm thấy nước vặn bỏ quên không khóa. Vợ chồng Vân
đã lo ngại...
Rồi Vân nghĩ tới hoàn
cảnh của mình.
Trong sáu người con, Vân
là người duy nhất ở gần mẹ. Mà bà cụ vẫn có cảm tình đặc
biệt với Vân, nên trước sau cụ vẫn nói là mai mốt nếu cần
“tao chỉ ở với vợ chồng con Vân thôi. Nó bướng bỉnh nhưng có
lòng”.
Vợ chồng Vân được hai
trai một gái đã vào đại học nên cũng nhẹ gánh. Vân mới được
lên chức và trong tương lai gần, sở sẽ cho nàng đi học thêm
để lấy bằng chuyên môn. Vân đã sắp xếp như vậy cho mình.
Chồng nàng thì cứ vài tháng phải đi công tác xa mươi ngày.
Bây giờ, cơ sự sẩy ra như
thế này, mọi dự tính của Vân đều phải xét lại. Để chờ cụ
giải phẫu xong rồi tuần sau anh chị em về sẽ tính. Nhưng Vân
có linh tính rằng nàng sẽ là người đứng mũi chịu sào. Mẹ
mình vẫn muốn vậy, nàng tự nhủ...
Bà cụ chợt tỉnh giấc, mở
mắt. Nhìn thấy Vân, Cụ gượng cười. Và trong đôi mắt của mẹ,
Vân đọc thấy những nét thất vọng, sợ hãi, chịu thua...
Trường hợp của chị Vân là
một trong cả trăm ngàn trường hợp tương tự.
Tuổi thọ con người kéo
dài lâu hơn. Số những người cao tuổi mỗi ngày mỗi gia tăng.
Sức khỏe người già có khá hơn nhờ các cụ biết giữ gìn nếp
sống cũng như được cung cấp dịch vụ y tế, thuốc men đầy đủ.
Nhưng một cơ thể lâu đời
vẫn có những thay đổi tự nhiên theo chiều đi xuống cộng thêm
những bệnh kinh niên, những tai nạn bất ngờ, với hồi phục
chậm chạp. Biết bao nhiêu mất mát đã chồng chất lên niên kỷ,
những xói mòn làm mong manh thân xác.
Dù vậy nhiều người già
vẫn gắng gượng tự lo, chưa muốn phụ thuộc vào các con. Họ
cũng có những kiêu hãnh riêng tư, những niềm tự trọng, đôi
khi cũng chỉ e ngại “cảnh cha mẹ nuôi con như trời như bể,
con nuôi cha mẹ con kể từng ngày ”. Nhưng sức gắng gượng chỉ
có hạn, rồi một ngày nào đó cũng yếu đi. Như căn nhà tranh
trước gió bão, cần được chống đỡ.
Và cũng là lúc con cái
phải suy nghĩ, xem ai sẽ là người lãnh trách nhiệm. Chắc
phải là người có thiện chí, có điều kiện, khả năng và hoàn
cảnh thuận tiện.
Phục vụ thân nhân cao
tuổi là một vinh dự cho con cái đồng thời cũng là vấn đề
quan trọng của nhiều xã hội hiện nay, khi mà người đàn bà
phải xông pha kiếm cơm toàn thời gian. Nó ảnh hưởng dây
chuyền tới nhiều lãnh vực khác. Sẽ có nhiều người vắng mặt ở
sở hoặc đi làm trễ; sẽ có dùng nhiều điên thoại để lấy hẹn
bác sĩ, gọi mua thuốc. Nhiều nhân viên tới sở than phiền mỏi
mệt mất ngủ. Tai nạn tại chỗ dễ sẩy ra. Thay đổi việc làm
nhiều hơn. Và số người bị trầm cảm, đau ốm sẽ gia tăng.
Trong thực tế thì có rất
ít gia đình đã sửa soạn sẵn để giải quyết việc chăm sóc cha
mẹ khi về già. Nhiều việc xẩy đến bất thường, đòi hỏi có
quyết định ngay.
Ông bố đang có sức khỏe
tốt, đột nhiên bị tai biến não, liệt nửa thân, nằm bất động
cần giúp đỡ với nhu cầu căn bản, thiết yếu hàng ngày: ăn
uống, tắm rửa, đại tiểu tiện, cho uống thuốc... Con dâu đang
vừa đi làm vừa trông nom bà mẹ chồng, giờ đây con dâu cũng
thường đau ốm. Ai là người sẽ lãnh trách nhiệm săn sóc ông
bố ? Ai sẽ tiếp tay với mình trông nom mẹ chồng?
Theo kinh nghiệm thì dù
có nhiều anh chị em, nhưng trách nhiệm chăm sóc không đồng
đều chia sẻ khi bố mẹ cần. Có thể là người con gái lớn với
cả một bầy con hoặc cô út chưa đi ở riêng, hoặc nàng dâu nhà
ở gần bố mẹ. Đôi khi là cậu con trai cưng, Nhưng thường ra
thì chỉ có một người đóng vai chính, thường xuyên.
Nói như vậy không có
nghĩa lã không có chia sẻ về tài chánh, về công việc chăm
sóc mà qua người này mọi việc được giáo phó, phối hợp và
thông báo cho người khác khi cần. Một tiểu gia đình cộng
thêm hai cụ thân sinh. Thế hệ người chăm nuôi được ví như
thế hệ của một chiếc “ bánh mì kẹp chả” , với trách nhiệm
làm cha mẹ, bổn phận làm con và đời sống riêng tư của mình.
Nói đến người săn sóc
thường thường là ta nghĩ đến vai trò của người phụ nữ: con
gái, con dâu, chị em, cháu. Cũng chẳng ai hiểu tại sao. Có
lẽ đó là thiên chức của họ sinh ra với những nét dịu dàng,
nhậy cảm, những quan tâm, linh động, nhất là đức tính hy
sinh, thông cảm để chăm sóc chồng con, bố mẹ. Điều đó cũng
đúng vì việc tề gia nội trợ, việc chăm sóc nâng niu thì làm
mà sao qua khỏi tay các bà được.
Cho nên khi một bà cụ
khoe “tôi ở với con trai ” thì thực ra phải hiểu là bà cụ
đang ở với con dâu mới công bằng, chính xác. Đàn ông cũng
làm được công việc đó nhưng tổng quát hơn, sắp đặt nhiều hơn
là đi vào chi tiết. Mà những chi tiết mới là điều mà người
phụ thuộc cần và quan trọng đối với họ.
Người đàn bà có chín
tháng mười ngày sửa soạn để đón chào đứa con ra đời, nhưng
họ không có một phần mười thời gian đó để sẵn sàng cho trách
nhiệm nuôi cha nuôi mẹ .Vì sự việc xẩy ra không lường trước.
Vả lại, nuôi con là thấy
mỗi ngày nó vươn ra khỏi vòng phụ thuộc, còn nuôi bố mẹ già
thì nhu cầu giúp đỡ mỗi ngày mỗi tăng, mỗi đi sâu vào sự lệ
thuộc. Nhiều người như bơi lội quay cuồng trong vai trò mới
của mình. Kinh nghiệm chưa có, làm sao học được cách thức
điều dưỡng trong vài ngày. Tài chánh giới hạn. Sức khỏe kém.
Công việc trở ngại. Ngoài việc làm kiếm gạo, mỗi ngày cũng
phải dành ra vài giờ cho việc săn sóc. Họ cảm thấy cô đơn,
buồn chán, nhiều khi bực bội, bất mãn, tuyệt vọng. Không còn
riêng tư cho mình. Tương lai như ngưng lại. Họ mủi lòng cho
người thân, người mà bạn đường đã sớm bỏ ra đi, sức khỏe
đang hao mòn và biết rằng đang là gánh nặng cho con cháu.
Tình nghĩa gia đình, lòng
hiếu thảo, mặc cảm chịu ơn là những hỗ trợ để người chăm sóc
tiếp tục. Họ nghĩ là có bổn phận phải chăm sóc cha mẹ như
cha mẹ đã nuôi nấng, trìu mến họ.
Nhưng dù có cứng nhưng
cũng có ngày ngả nghiêng trước gió táp. Những chia xẻ trách
nhiệm, những giúp đỡ từ anh chị em, thân nhân đã tới lúc cần
có vì việc chăm sóc là trách nhiệm chung của cả gia đình.
Thường thì một người tình
nguyện chăm sóc thường xuyên. Còn người khác phụ giúp khi
được yêu cầu hay khi có cơ hội thuận tiện. Sắp xếp sao để
tránh khỏi một người bị kiệt sức. Hoặc đưa tới bất hòa giữa
anh chị em. Một người mẹ có thể chăm sóc cả bầy con mười
đứa, nhưng khi mẹ già thì mười đứa con không chăm sóc được
một mẹ. Kể cũng éo le, tội nghiệp.
Sau một thời gian cố
gắng, người chăm nom bắt đầu có những dấu hiệu khó khăn. Đôi
khi họ cố tình gạt bỏ những nhu cầu riêng, quên những đau ốm
cá nhân để lo cho người thân yêu. Có người từ chối sự
tiếp tay của anh chị em hoặc bạn bè, nhóm hội. Họ cứ nghĩ có
đủ sức làm mọi việc và nếu nhận sự tiếp tay là thú nhận thất
bại, kém khả năng. Có người cho là chỉ có mình mới chăm sóc
chu đáo, không tin ở người khác.
Để rồi kiệt sức, ngã
bệnh. Thử tưởng tượng một người không có sức khỏe dồi dào,
săn sóc một người không khỏe lắm, thì chắc kết quả cũng
chẳng được mấy hoàn hảo, như ý muốn của đôi bên.
Theo mấy ông bà thống kê
thì người cống hiến chăm sóc bị ba lần trầm cảm, bốn lần bực
bội, cau có hơn người nhận. Họ bất mãn vì đã cố gắng hết
mình mà tình trạng người thân mỗi ngày mỗi suy kém, nên họ
phải cố gắng hơn trong việc chăm sóc. Họ có cảm tưởng như
mình là người duy nhất có thể trông nom chu đáo được cho
người thân, luôn luôn e ngại rằng sự săn sóc của anh chị em
sẽ làm cha mẹ già suy yếu hơn.
Đôi khi họ thấy không có
được một thì giờ dành cho mình, một chút riêng tư với chồng
con. Rồi tính tình thay đổi, hay cau có, bực tức, giận dỗi
vu vơ; cảm thấy khó chịu với người mình đang trông nom, đã
chẳng chịu hợp tác lại còn bướng bỉnh, đòi hỏi.
Lâu lâu họ thấy trong
người mệt mỏi, ngủ không được. Nhiều sáng họ sợ không dám
thức dậy, sợ phải đương đầu với những thường lệ mỗi ngày lại
diễn ra.
Ngoài ra, dịch vụ chăm
sóc cũng gây trở ngại cho công việc làm ăn, cho đời sống
giao tế hàng ngày. Và đôi khi họ không còn thấy vui vẻ kiêu
hãnh về trách nhiệm của mình, hoặc cảm thấy tội lỗi về những
ý nghĩ không tốt của mình đối với người thân.
Rồi một lúc nào đó ngã
bệnh, buông xuôi...
...Để tiếp tục chăm lo
cho mẹ, Vân đã dành cho bản thân chị một vài chăm sóc, nhân
nhượng. Vân đã như nghe thấy từng thớ thịt kêu gào với Vân,
cho tôi nghỉ chút xíu chứ, bạn đã sử dụng quá sức lao động
của tôi để phục vụ bà cụ rồi đó!
Vân đã sẵn sàng, dễ dãi
tiếp nhận sự giúp đỡ của anh chị em.
Cô Lan ơi, tuần sau lên
đón mẹ về với em, đỡ hộ chị mươi ngày nhé, anh chị định đi
xả hơi ngoài biển. Anh Hoan ơi, bác sĩ nói mẹ cần uống thêm
sữa đậu nành, hay là anh nói với chị làm hộ em mỗi tuần vài
lít nhé.
Chị đã xen kẽ xả hơi và
chăm sóc để duy trì sinh lực, lấy lại nhiệt tâm.
Dạo này Vân để ý đến ăn
uống đầy đủ dinh dưỡng hơn. Ngày nào chị cũng dành 15 phút
để vận động cơ thể.
Nàng lo nhất là bị rối
loạn giấc ngủ. Ban đêm nhiều khi Vân phải thức dậy giúp đưa
mẹ vào phòng tắm, lấy miếng nước, viên thuốc cho mẹ. Vân
biết là mất ngủ sẽ mau đưa tới mọi tiêu hao tinh thần thể
xác.
Chị cũng đã nghĩ đến một
ngày nào đó phải cần đến sự giúp đỡ của vài tổ chức trong
cộng đồng tôn giáo, xã hội, những nhóm hỗ trợ tư nhân.
Nhưng quan trọng nhất vẫn
là nói chuyện với anh chị em. Để phân chia công việc săn
sóc, phụng dưỡng người mẹ cô đơn được chu đáo trong những
năm tháng còn lại của Mẹ...
Vì “ Mẹ già như chuối
chín cây”. Rụng lúc nào, không biết.
Cũng như Cha đã về nguồn
cách đây mấy năm.
Bác sĩ
Nguyễn Ý-ĐỨC
Texas- Hoa Kỳ
|