|
Câu
Chuyện Thầy Lang
Bác sĩ
Nguyễn Ý-ĐỨC
Niềm Tin và Sức Khỏe
Cổ nhân ta có câu nói:
“Có bệnh thì vái tứ phương”.
Khi đau ốm thì tìm thầy
thuốc trị bệnh. Bệnh trầm kha mà thuốc không làm thuyên giảm
thì đi cúng bái nơi này nơi kia để xin sự che trở, giúp đỡ
của thần linh.
Quan niệm cúng bái, cầu
nguyện đã in sâu vào phong tục tập quán ta cả nhiều ngàn năm.
Từ khi con người tin tưởng bệnh là do một nhân vật vô hình
nào đó gây ra.
Có thể là thần thánh quở
phạt vì ta vô tình xúc phạm tới các vị đó.Thế là phải đàn
tràng, lễ vật tới tạ tội, kẻo có khi quá giận các ngài lại
bắt làm lính theo hầu.
Hoặc chạm vía người dữ,
thần linh hay ma quỷ nên phải soạn mâm sôi, con gà xin đốt
vía hoặc chuộc vía.
Khi bị tà ma, yêu quái
tại các am nhỏ, gốc đa gốc đề ám ảnh thì phải sửa lễ cúng
với vàng mã, hương hoa. Nếu tà ma không tha thì lại cầu xin
Bà Liễu Hạnh, Ông Độc Cước Thần trừ tà trị quỷ hộ.
Lại còn bệnh hoạn vì động
chạm mồ mả, năm xung tháng hạn, trù ếm bùa ngải, trùng căn
mệnh ông Hoàng Bà Chúa.và nhiều lý do khác nữa.
Mà chữa bệnh cũng có
nhiều phương thức vui vui, ngộ nghĩnh.
Cảm cúm thì:
“Tôi lạy ông Cúm bà Co
Ông ở xứ Nghệ, ông bò tới đây
Khôn thiêng có mâm cỗ này
Ông xơi cho sạch, ông rầy tha tôi”.
Mâm cỗ gồm có bánh đúc,
mắm tôm mà sau khi cúng, người bệnh được hưởng lộc. Ăn xong
là khỏi Cúm. Ấy là các cụ nói vậy.Việc này phải xin các nhà
khoa học nghiên cứu coi xem trong mắm tôm, bánh đúc có kháng
sinh nào mà công hiệu như vậy.
Hoặc nổi mề đay ngứa ngáy
cùng mình thì cúng bằng một nắm cứt trâu, đĩa trầu lá nốt ,
vài trăm vàng giấy nhiều mầu. Rồi khấn:
“Tôi lậy ông Tịt bà Tịt
Ăn cỗ cứt trâu,
Ăn trầu lá nốt,
Đừng đốt chúng tôi”
Đó là do sự tin tưởng, ít
phần đúng mà đa phần là mê tín dị đoan và vẫn tồn tại ở
nhiều nơi.
Sự tin theo cũng thấy ghi
trong Kinh Thánh: Miriam và vua Uzziah bị phong cùi vì dám
phạm thượng. Thượng Đế trừng phạt, bỏ rơi, bắt mang bệnh
hiểm nghèo.
Trong thời đại khoa học
tiến bộ hiện nay, suy yếu sức khỏe con người đã được chứng
minh là do những nguyên nhân cụ thể hơn gây ra. Các phương
tiện điều trị thực nghiệm hữu hiệu đã được mang ra áp dụng.
Nhưng theo nhiều người, niềm tin, nhất là tín ngưỡng tôn
giáo vẫn còn là yếu tố hỗ trợ đáng kể cho việc lành bệnh.
Trong thánh lễ cùa Thiên
Chúa Giáo luôn luôn có cầu nguyện cho một người đang bệnh
hoặc đang điều trị tại nhà thương. Tín đồ Do Thái Giáo không
những cầu nguyện cho người bệnh trong nghi lễ mà còn đọc tên
học yêu cầu vị lãnh đạo tinh thần xướng tên người bệnh để
mọi người cầu cho họ mau lành. Cuối thánh lễ của Hồi Giáo,
vị chủ lễ cũng dâng lời cầu xin đặc biệt cho ai đang đau ốm.
Ý kiến
tán thành
Đề tài niềm tin và sức
khỏe đã được công chúng lưu tâm, và nhiều thảo luận đang
được diễn ra rất sôi nổi.
Đầu năm 2003, Đại học Y
Khoa danh tiếng Harvard đã tổ chức một cuộc hội thảo về
tâmlinh và sức khỏe với tác dụng của sự tha thứ trên sự lành
bệnh.
Chuyên gia y tế uy tín
của các Đại Học khác cũng góp nhiều ý kiến đáng kể.
Bác sĩ Harold Koenig của
Đại học Duke tin tưởng rằng có nhiều ảnh hưởng tốt của tôn
giáo trên sức khỏe và gạt bỏ tôn giáo ra khỏi bệnh viên là
một việc làm vô trách nhiệm. Bản thân ông ta cũng nhờ có tín
ngưỡng tốt mà bệnh viêm xương khớp được thuyên giảm.
Kết quả thăm dò ý kiến
của tuần báo Newsweek về vấn đề này cho thấy: 70% dân chúng
thường cầu nguyện cho sức khỏe của thân nhân.
Qua một thăm dò khác, 79%
dân chúng nói tín ngưỡng giúp họ mau lành bệnh; 63% cho rằng
thầy thuốc nên thảo luận về tôn giáo với bệnh nhân, đôi khi
nên cầu nguyện với họ.
Ngoài ra niềm tin tôn
giáo cũng có ảnh hưởng tới sự sống lâu.
Có nghiên cứu nói là
thường xuyên đi lễ thì tỷ lệ tử vong giảm, nhất là ở nữ giới;
phụ nữ bị thương tích gẫy xương sẽ mau bình phuc; và người
đi lễ mỗi tuần một lần sẽ ít bị tai biến máu não, suy tim,
sưng phổi.
Một ý kiến lại cho rằng
cầu nguyện, tín ngưỡng có tác dụng tốt vào sức khỏe vì người
đó sống lành mạnh, đạo đức hơn, có giao tế giúp đỡ từ ngưới
khác. Ngoài ra lòng tự trọng của họ cao hơn; có khả năng
thích nghi cao hơn với căng thẳng; có đời sống tâm linh lành
mạnh hơn và có cái nhìn lạc quan hơn với sức khỏe.
Kết quả các nghiên cứu
của Jeffrey S. Levin và Harold Y. Vanderpool cho thấy có
những ảnh hưởng tốt của niềm tin tôn giáo và tham gia lễ lạc
đối với nhiều bệnh tật như bệnh tim, cao huyết áp, tai biến
mạch máu não, ung thư..và tình trạng sức khỏe tổng quát.
Nghiên cứu của các tác
giả D.A. Mathews, D.B. Larson và C.P. Barry cho hay yếu tố
tinh thần và tôn giáo làm tăng sự lành mạnh của tâm hồn và
thể chất ; và” ít tham gia nghi thức tôn giáo có thể coi như
là rủi ro đưa tới bệnh họan, tử vong”.
Ngày 24 tháng 6 năm 2005,
bác sĩ nội khoa Farr Curlin, Ðại học Chicago đã công bố kết
quả cuộc thăm dò ý kiến 2000 thầy thuốc về ảnh hưởng tôn
giáo trong việc hành nghề của họ. Ða số các bác sĩ đều nói
rằng tôn giáo đóng vai trò quan trọng trong khi họ phục vụ
bệnh nhân; 59% nói rằng họ tin tưởng ở Thượng Ðế; 48% nói họ
tìm ở Thượng Ðế sức mạnh, sự hỗ trợ, hướng dẫn trong nghề
nghiệp; 59% tin tưởng có đời sống sau khi mãn phần.
Bác sĩ Anne McCaffrey đã
thực hiện một thăm dò ý kiến với kết luận là: phụ nữ thường
cầu nguyện cho sức khỏe hơn nam giới, người trên 33 tuổi
nhiểu hơn giới trẻ.
Bác sĩ Hebert Benson, Ðại
học Harvard, thấy rằng cầu nguyện cộng thêm với điều trị
giải tỏa stress có thể giảm đi khám bệnh tới 50%.
Như vậy thì ảnh hưởng
trực tiếp của thần linh trên sức khỏe cần được tìm hiểu thêm.
Triệu phú Sir John
Templeton ở đảo Bahamas đang tài trợ nghiên cứu này với mấy
chục triệu Mỹ kim. Ngay cả Viện Y Tế Quốc Gia Hoa Kỳ cũng
cấp một ngân khoản trên 3 triệu Mỹ kim để khai sáng thêm về
liên hệ giữa tâm linh và thể xác.
Nước Mỹ hiện nay có 125
trường Đại Học Y Khoa thì quá nửa đã có phần giảng dậy về
tâm linh. Lý do là nhiều bệnh nhân tỏ ý muốn thầy thuốc đôi
khi cũng đề cập vấn đề này với họ. Các thầy thuốc tương lai
cũng đi theo các vị tuyên úy để học hỏi thêm về liên hệ giữa
khía cạnh tín ngưỡng với bệnh tật. Bên Gia Nã Ðại 14 trong
16 chương trình huấn luyện chuyên môn về Tâm Thần Học có học
trình về tồn giáo và tín ngưỡng.
Năm 2004, Viện Y học Hoa
Kỳ đã tài trợ cho nhiều dự án để nghiên cứu về ảnh hưởng
của cầu xin với bệnh tậ, sức khỏe.
Có người mạnh dạn phát
biểu là y học của tương lai sẽ là sự phối hợp giữa cầu
nguyện và thuốc men. Ý kiến này xét ra cũng chẳng có gì mới
lạ Ngày xưa, tại nhiều nơi trên thế giới, thầy cúng cũng đã
kiêm luôn công việc thầy lang.
Với các phương pháp X
Quang tinh xảo hiện nay, người ta đã phát hiện sự thay đổi
trong não bộ khi ta cầu nguyện hoặc tĩnh tâm thiền
định.Thiền cũng giúp rất nhiều cho có sức khỏe tốt.
Ý kiến
phản bác
Nếu có ý kiến thuận thì
cũng có luận cứ phản bác.
Một trong những người
phản bác mạnh nhất là một giáo sư tại Trung Tâm Y khoa
Columbia-Presbyterian, bác sĩ Richard Sloan. Ông ta nghi ngờ
kết quả các báo cáo về ảnh hưởng tốt của niềm tin trên sức
khỏe và không đồng ý việc thầy thuốc cầu nguyện với bệnh
nhân. Ông ta e ngại sự pha trộn này sẽ đưa tới sự giới hạn
quyền tự do tín ngưỡng cũng như xâm phạm vào đời tư con
người. Cầu nguyện với bệnh nhân cũng không nên làm vì sẽ gây
cho họ ấn tượng là bệnh khỏi nhờ cầu xin. Theo ông ta, hiện
nay chưa có bằng chứng cụ thể nào, ngoại trừ sự cầu nguyện
có thể nâng cao tinh thần người bệnh.
Tạp san Y hoc uy tín
Lancet số tháng 7 năm 2005 có đăng kết quả nghiên cứu của
Bác sĩ Mitchell Krucroff và đồng nghiệp tại Ðại học Duke
về ảnh hưởng của sự cầu nguyện với bệnh nhân. Họ tuyển lựa
750 bệnh nhân sẽ qua các chăm sóc về tim, chia làm nhiều
nhóm trong đó một nhóm được các nhà thực hành tôn giáo khác
nhau cầu nguyện, nhóm kia thì không có. Theo kết quả này,
cầu nguyện cho người đang bệnh hoặc sẽ qua các phương thức y
khoa khó khăn đều không có ảnh hưởng gì tới tương lai sức
khỏe người bệnh. Nhưng các nhà nghiên cứu trong nhóm cũng
thừa nhận rằng không thể có một kết luận xác đáng vì sự khó
khăn khi phân tích tìm hiểu về vấn đề như cầu nguyện dưới
góc cạnh khoa học thưc nghiệm.
Trước công bố này, giáo
sĩ Raymond Lawrence, Giám Ðốc Tuyên Úy Bệnh viện New York
Presbyterian phản ứng: “Cầu nguyện có thể có ích. Nhưng cho
rằng có thể nghiên cứu để khám phá ra sự thật về cầu nguyện
thì là điều khó tin đối với tôi. Cầu nguyện là hướng tới
Thượng Ðế và không có phương thức khoa học nào để thử nghiệm
Thượng Ðế. Thượng Ðế không phải là đối tượng cho điều tra
khoa học”
Một ý kiến khác nêu lên
vấn đề Y Đức: trị bệnh là căn cứ vào kiến thức, kinh nghiệm
của người thầy thuốc. Bây giờ lại bảo bệnh nhân cầu nguyện
thì liệu có thuận lý không. Nhiều người đã tin là mình bệnh
hoạn vì kém đạo đức. Bây giờ khuyên họ cầu nguyện cho khỏe
mạnh thì liệu có gia tăng mặc cảm tội lỗi của họ hay không!
Mà sau khi cầu nguyện, bệnh không khỏi thì chẳng lẽ họ sẽ
giã từ tín ngưỡng đó hay sao.
Ngoài ra, nhiều người có
tín ngưỡng cao đã không theo phương thức trị liệu dành cho
mình, mà lại áp dụng điều răn riêng khiến cho bệnh có thể
trầm kha hơn.
Rồi lại còn cầu nguyện
nhiều hoặc ít, cầu cho người này mà không cầu cho người kia.
Cho rằng cầu nguyện nhiều sẽ tăng thêm phần ân sủng, che trở
thì chẳng hóa ra thần linh cũng không mấy công bằng. Thần
linh chắc không phải như cái máy, đáp ứng nhiều ít tùy theo
lời xin. Do đó có ý kiến là không nên mang cầu nguyện, lễ
bái vào việc điều trị bệnh nhân.
Kết luận.
Ngày nay, mọi vấn đề
liên quan tới đời sống con người đều được mang ra thảo luận,
thông tin thong thả. Những ý kiến thuận, nghịch đều được xem
xét. Ai ưng ý nào thì theo ý đó.
Tôn giáo là vấn đề thiêng
liêng và rất riêng tư của mỗi người. Hành xử thế nào là
quyền tuyệt đối của người đó.
Mang niềm tin để làm tốt
cho sức khỏe là việc nhân tâm tùy sở thích.
Nhưng, các cụ ta vẫn
thường dậy “Cầu được, ước thấy”.
Thì việc cầu nguyện để ơn
trên ban phúc lợi tưởng cũng là điều nên làm. Như nhiều
người đã và đang làm.
Hàn Mặc Tử , trong khổ
đau đã tìm về cõi đạo, kêu gọi mầu nhiệm giáo lý cứu rỗi:
“Cho
tôi thắp hai hàng cây bạch lạp
Khói
nghiêm trang sẽ dâng lên tràn ngập
Cả hàn
giang cả mầu sắc thiên không
Lút trí
khôn và ám ảnh hương lòng”
Bác sĩ Dharma Singh
Khalsa, người nghiên cứu nhiều về bệnh Alzheimer, hỏi vị sư
phụ tinh thần “ Mục đích sống lâu với tinh thần trong sáng
là để làm gì”?.
Sư phụ trả lời” Để biết
tới Thượng Đế”.
“ Mà Thượng Đế là ai”?
“ Là Đấng Sáng Tao”.
Đấng Sáng Tạo ở đâu”.?
“Ở
tròng lòng bạn; trong trái tim và linh hồn bạn”
Các vị cao tăng truyền
thiền, niệm Phật để thân tâm an lạc.
Kinh Thánh Do Thái Giáo
có ghi:” Những ai giữ các nghi thức tôn giáo sẽ sống lâu và
đời sống sẽ thoải mái hơn là những người sống mà không có
tôn giáo”.
Và như Vua David tiết lộ
là ngài cầu nguyện sáng, trưa, chiều, đôi khi gào thét với
Thượng Đế. Ngài đã được ban cho một thoải mái trong linh hồn.
Bác sĩ
Nguyễn Ý-ĐỨC
Texas-Hoa Kỳ
|