Cha Pierre : Chứng nhân của tình yêu thương không biên giới

 

Cha Pierre, một người công chính của thế giới vừa từ giả chúng ta để đi vào Thiên Đàng.

Khi báo chí vừa loan tin Abbé Pierre ra đi vào sáng sớm thứ hai ngày 22 tháng giêng năm 2007, tổng thống Chirac của Pháp đã phát biểu ngay sau đó là ‘toàn nước Pháp xúc động từ đáy lòng của mình. Nước Pháp mất đi một khuôn mặt cao cả, một tiếng nói của lương tâm, một hiện thân của lòng nhân ái’.

Kỳ thực không phải chỉ nước Pháp, nhưng toàn thế giới đang nghiêng mình trước con người đã thực hành cụ thể ý nghĩa cao quí của nhân tính nơi sức mạnh của bác ái. Chứng nhân dấn thân cho lòng yêu thương vô chấp, đặc biệt đối với những người bị khinh khi, những người nghèo, những người bị bắt bớ, ngược đãi……... của Abbé Pierre còn rạng ngời hơn nữa giữa lòng của một thực tại lịch sử thế kỷ 20 muốn lấy hận thù và quyền lực làm hứng khởi để cổ súy đấu tranh giai cấp, tôn vinh mù quáng chủng tộc, quốc gia của mình và giết hại kẻ khác.

Abbé Pierre tên thật là Henri Brouès, sinh ngày 5 tháng 8 năm 1912 tại Lyon, Pháp, trong một gia đình trung lưu và đông con (tám người con). Năm lên 19 tuổi, Henri Brouès trao hết phần gia tài của mình có được cho các hội từ thiện, và xin gia nhập Dòng Phanxicô . Nhưng vào năm 1938, khi chịu chức linh mục, Ngài đổi qua làm linh mục triều, và năm sau làm phó xứ tại Grenoble.  Thế chiến xảy ra, Ngài được lệnh gọi động viên vào quân đội với cấp bậc hạ sĩ quan. Nhưng năm sau, vì bị sưng phổi, Ngài trở lại cuộc sống dân sự . Năm 1942, tại Isère, ngài gia nhập kháng chiến chống Quốc Xã với bí danh  Abbé Pierre, và tạo ra một đường giây giúp cứu những người Do Thái trốn thoát qua Thụy Sĩ. Tháng 5 năm 1944, quân đội Đức Quốc Xã bắt giam, nhưng Ngài sớm trốn được ra khỏi Pháp, đến Tây Ban Nha;  tháng 6 năm ấy Ngài đến Alger. Sau chiến tranh, linh mục Pierre dấn thân chính trị làm dân biểu của vùng Meurthe-et-Moselle (1945-1951) trong khuôn khổ của Đảng MPR (Dân chủ Thiên Chúa giáo), nhưng Ngài rút lui liền sau đó. Năm 1949, một mấu móc quan trọng trong đời Ngài: linh mục Pierre biến căn nhà nhỏ bé của mình tại Neuilly-Plaisance thành nơi trú ngụ cho giới trẻ quốc tế lấy tên là ‘EMMAUS’. Từ đấy, cuộc đời của linh mục Pierre hiến trọn cho cuộc chiến yêu thương, đồng hành với những kẻ sống bên lề xã hội. Những cộng đoàn Emmaus nhân tăng qui tụ những người gặp khó khăn sẳn sàng cải biến những đồ người ta cho để giúp lại  kẻ khác đang gặp khó khăn như mình. Sau gần 60 năm, ngày nay tại Pháp có 161 cộng đoàn Emmaus; và trên 41 quốc gia (tại Mỹ châu, Á Châu, Phi Chậu và Âu châu) có đến 421 cộng đoàn Emmaus như thế.

Năm 1954, trước hiện tượng đau lòng của những người lây lất vô gia cư, có người chết vì lạnh, linh mục Pierre đã lên tiếng và huy động dân chúng và chính phủ.  Toàn dân Pháp đáp trả lời kêu gọi cứu tế; nhà nước phải cấp khẩn cấp 12.000 căn nhà được cho những người xấu số.  Năm 1984, những ‘người nghèo của thời đại mới’ tràn lan, linh mục Pierre tổ chức phân phối bánh, xúp và tiếp nhận những người vô gia cư có nơi tạm trú ; và đến năm 1988, ‘Fondation Abbé Pierre’ được thành lập để huy động nhà ở cho những người đang gâp khó khăn... 

Khi người ta hỏi, nếu mai đây Ngài mất đi, người ta nên ghi lại điều gì về cuộc đời Ngài. Ngài trả lời liền không ngần ngại: “Xin đề trên mộ tôi câu nầy: nơi đây yên nghỉ con người đã cố gắng yêu thương”.

Cũng như Mẹ Têrêxa Calcutta, linh mục Pierre không những chỉ là hình ảnh của con người dân thân phục vụ người nghèo, nhưng hơn thế nữa, họ là những ngọn hải đăng của hy vọng hướng dẫn bước đi của thế giới ngày nay, một thế giới hoang mang mất hướng đi khi các giá trị làm người trong văn hóa xã hội đang đảo lộn.

Nguyễn Đăng Trúc

Định Hướng số 49