|
DI CHÚC TÂM LINH
Ðôi lời tâm sự chân tình
Ngày 30 tháng 12 năm 2005
Ðể trở nên người sống có
hạnh phúc và con người hữu dụng trong xã
hội các con, các cháu nên ghi nhớ những điều sau đây:
1)
Ðối với đất
nước Việt Nam:
Chúng
ta được sinh ra đã là người Việt Nam da vàng không thể nào từ chối
được không phải là da vàng, không phải là người Việt Nam. Ði đến
đâu, dầu ở bất cứ quốc gia nào ở Pháp, ở Ðức, ở Úc hay ở Hoa Kỳ ai
ai khi nhìn chúng ta cũng biết rằng chúng ta là người Á Châu, da
vàng hay nói cho đúng hơn là người Việt Nam. Tổ tiên, Ông Bà, Cha Mẹ
đều sinh ra và lớn lên ở Việt Nam. Khí thiêng sông núi ung đúc nên
con người Việt Nam, ăn cơm, uống nước, mọi sinh hoạt, mọi sự sống,
mọi vật chất để cho chúng ta tồn tại đều do con người Việt Nam cung
cấp. Họ là những ai.? Họ là những người bà con cưu mang chúng ta,
cung cấp hàng hoá cho chúng ta, nâng đỡ tinh thần mỗi khi chúng ta
gặp khó khăn, đau khổ. Họ làm đường cho chúng ta đi. Họ xây dựng nhà
thương để điều trị bịnh cho chúng ta khi chúng ta đau yếu. Họ thành
lập trường học để chúng ta có nơi mở mang trí óc để học hỏi, hiểu
biết mọi thứ khoa học, kỹ thuật, văn hoá, lịch sử, cách sống, cách
giao dịch với những người trong gia đình, những người bà con, dòng
họ và trong cộng đồng dân tộc chúng ta.
Những người Việt Nam xung quanh
chúng ta đã nâng đỡ, dìu dắt, hướng dẫn chúng ta thành con người
Việt Nam có nếp sống riêng, có truyền thống văn hoá riêng, có phong
tục tập quán riêng và chúng ta hảnh diện là người Việt Nam vì chúng
ta còn có bề dày lịch sử lâu đời, lịch sử oai hùng của dân tộc biết
hy sinh mạng sống của mình để bảo vệ tổ quốc, dành độc lập cho đất
nước, tự do cho dân tộc.
Chúng ta phải hảnh diện là người
Việt Nam cần cù, siêng năng, chịu khó và yêu tổ quốc.
Sau gần 30 năm tị nạn của người
Việt nam, người Hoa Kỳ nhìn thấy sự nhẫn nại, cần cù, chịu khó của
người Việt Nam, họ nhìn thấy sự làm việc, sự thành công của người
Việt Nam trong mọi nghề nghiệp, trong học đường cũng như ngoài xã
hội cho nên họ gọi người Viêt Nam là “ Do Thái da vàng.”
Các con, các
cháu thân yêu,
Các con, các cháu cần phải hiểu,
phải biết là Ông Bà Cha Mẹ chúng con qua xứ sở Hoa Kỳ này vì lý do
gì? Tại sao không sống ở quê hương mình mà lại qua đây, xứ sở xa lạ
này, xa cách quê hương yêu dấu của chúng ta nửa vòng trái đất. Chúng
ta không phải rời bỏ quê hương chỉ vì cần miếng cơm manh áo, nhà
lầu, xe hơi, đi tìm cuộc sống an nhàn sung sướng. Chúng ta ra
đi là vì chế độ mới đã không cho chúng ta sống bình thường như bao
nhiêu người khác, đã đối xử với chúng ta là thành phần công dân hạng
hai, không được học hành sinh hoạt bình thường, chúng ta sống trong
một chế độ mà lúc nào cũng lo âu không biết mình sẽ bị bắt lại bất
cứ lúc nào vì quá khứ chống ... của mình. Họ xem người Miền Nam là
công dân hạng hai. Họ xem người đã cộng tác dưới chế độ cũ là dưới
công dân hạng hai nữa. Họ, cũng là người Việt Nam nhưng họ xem người
Việt miền nam là dân thuộc địa cần khai thác.
Trong 10 năm từ 1975 đến 1986 họ
làm cho người Việt Nam từ miền Bắc và miền Nam rơi vào tình trạng
đói khổ thiếu ăn. Lúc đó ba lại ở trong tù thì đói khổ còn nhiều gấp
bội nữa. Trong tù luôn luôn bị cái đói dày vò triền miên. Một năm
chỉ có no được có ba ngày: ngày hai tháng 9, ngày Tết ta và ngày
sinh nhật ông Hồ Chí Minh mà thôi. Tất cả đều thiếu ăn, suy
dinh dưỡng có người mất hai, ba chục ký lô khi đi tù trong thời gian
ngắn mà thôi. Những người lớn tuổi trên năm mươi đa số đều đã chết
thân thể chôn vùi ở trong những miền rừng núi thung lũng ở Lao Cai,
Vĩnh Phú, Hà Nam Ninh v.v…
Chúng ta qua đây, xứ sở Hoa Kỳ này
vì lý do chính trị chứ không phải ra đi vì lý do kinh tế. Chúng ta
không chỉ biết làm kiếm tiền để ăn cho no, ăn cho ngon, mặc cho đẹp
là đủ. Chúng ta còn có trách nhiệm đối với đất nước, đối với dân tộc
của chúng ta ở bên kia nửa vòng trái đất. Chúng ta cũng còn có trách
nhiệm đối với đất nước Hoa Kỳ này đã cưu mang chúng ta, đùm bọc
chúng ta nên chúng ta mới được sống an cư, lạc nghiệp cho đến ngày
hôm nay..
2)
Ðối với tổ tiên, dòng họ, gia đình:
Ðối với gia đình ông bà, tổ tiên, các con, các cháu cần ghi nhớ đến
công lao của người đã khuất vì có ông bà, tổ tiên mới có con người
của mình ngày hôm nay.
Trước tiên là nhớ đến Thiên Chúa,
chính là ông Trời mà ai ai cũng thường hay nhắc nhở mỗi khi có điều
gì quá đau khổ không giải quyết được kêu “ Trời ơi.”
Bổn phận của chúng ta là kính nhớ
tổ tiên. Ðiều răn thứ 4 trong mười điều răn của ÐỨC CHÚA TRỜI là
thảo hiếu cha mẹ. Thảo hiếu cha mẹ khi còn sống cũng như kính nhớ
cha mẹ, ông bà, tổ tiên khi các Ngài qua đời.
Trong sự kính nhớ tổ tiên mình cần
cầu nguyện và đọc kinh cho các Ngài để linh hồn các Ngài được về cõi
vĩnh hằng, về cõi đời đời để mục đích cuối cùng là sẽ gặp lại nhau
trong ngày sau hết, ngày phán xét cuối cùng.
Ðể tỏ lòng biết ơn đối với tiền
nhân không có gì đáng quí bằng cố gắng làm việc, hăng say công việc
của mình. Làm việc hết sức, hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn đó
cũng là phụng sự xã hội rồi, đóng góp cho đời rồi. Làm việc thật sự
vì công ích nhiều hơn là vì cá nhân mình thì thông thường kết quả sẽ
được nhiều hơn cho xã hội và cho bản thân mình.
Trong công việc các con, các cháu
đừng bao giờ chỉ nghĩ đến lợi ích riêng của mình, nếu chỉ nghĩ đến
lợi ích riêng của mình thì khó mà thành công trên đường đời về cả
hai mặt vật chất lẫn tinh thần, về mặt tinh thần đó là lòng quí mến
của bà con, bằng hữu đối với mình.
Nếu làm việc vì lợi ích chung
nhiều hơn là vì lợi ích riêng của mình nữa thì công việc nào cũng
vậy sẽ vững bền lâu dài hơn. Người xung quanh từ cấp chỉ huy, người
bạn cùng sở, khách hàng giao dịch v.v.. cũng dễ có cảm tình với mình
hơn dĩ nhiên sẽ dễ đưa đến thành công hơn.
3) Ðối với
bản thân: Ðời sống tu đức của chính mình.
Lấy nền tảng “ Kính Chúa, Yệu
Người.” mà làm việc thì sẽ dễ đạt mục đích hơn mà nếu công việc có
thất bại đi nữa, lương tâm mình không cắn rứt.
Kính Chúa là biết kính sợ, yêu mến
Thượng Ðế hết linh hồn, hết trí khôn, mình không chỉ lo về phần vật
chất thế gian này mà còn phải lo về phần linh hồn nữa. Ðó là đời
sống tâm linh, đời sống thiêng liêng, sau khi chết cái gì sẽ xảy ra
cho linh hồn mình. Cái chết của con người chắc chắn khác với cái
chết của con kiến hay con heo, con chó vì con chó chết thì hết
chuyện. Con người có suy nghĩ có trí khôn có linh hồn, có đời sống
tâm linh. Do đó đã biết Kính Chúa thì phải yêu người. Yêu người
trong gia đình, cha mẹ, vợ con, anh chị em bà con ruột thịt và rộng
lớn hơn nữa yêu người toàn xã hội yêu những người cùng khổ, tật
nguyền, hoạn nạn những người bị bỏ rơi, yêu những người kém may mắn
hơn chúng ta.
Chúng ta cần trải rộng tình yêu
thương đó cho mọi người bằng cách để dành 10% số lương để làm việc
nhà thờ, nhà Chúa và làm việc thiện. Các con sẽ thấy những điều tốt
đẹp mà Thiên Chúa sẽ ban cho các con, các cháu nhiều hơn. Ít ra là
tâm hồn các con thấy bình an hơn, hạnh phúc hơn vì mình đã có dư dật
hơn người khác mới có thể san sẻ được chứ nếu mình nghèo; quá nghèo
về vật chất, quá nghèo về đời sống tâm linh có đâu để mà cho, có đâu
để mà san sẽ.?
Cho nên các con, các cháu nên học hỏi thêm, đọc sách báo thêm để
nâng cao đời sống tâm linh hơn nữa. Ðời sống tâm linh càng cao
các con càng dễ tìm thấy hạnh phúc hơn.
Các con các cháu cần tích
đức làm việc thiện càng nhiều càng tốt vì làm việc thiện
không bao nhiêu là đủ. Làm việc thiện sẽ làm thăng hoa tâm
hồn, nâng đỡ đời sống tâm linh cho các con,
các cháu.
Nguyễn Trãi trong thế kỷ thứ 15 đã
từng viết trong Gia Huấn Ca rằng:
Thương người như thể thương thân
Người ta đã bước khó khăn đến nhà
Ðồng tiền bát gạo mang ra
Rằng đây cần kiệm gọi là làm
duyên…
Miếng khi đói, gói khi no
Của tuy tơ tóc, nghĩa so nghìn
trùng.
Giữa hai sự giàu có về vật chất và
sự giàu có về tâm linh các con nên nghiêng về đời sống tâm linh
nhiều hơn thì đời này các con sẽ thật vui vẻ, hạnh phúc hơn mà đời
sau các con sẽ được hưởng hạnh phúc vĩnh cữu, trường sinh cuộc sống
đời đời cho linh hồn mai sau.
Các con các cháu may mắn sống ở đất nước giàu có nhất thế giới này
theo quan niệm về đời sống tâm linh không có gì tự nhiên mà có. Ðó
là phần thưởng của ông Trời là Thiên Chúa là Thượng Ðế toàn năng
trong vũ trụ này sẽ ban cho các con, các cháu mới có ngày hôm nay.
Do sự đóng góp của gia đình mình cho đất nước. Nhờ ba có tham gia
vào guồng máy chánh quyền miền Nam đã trả giá nhiều năm trong trại
tù ... nên các con các cháu mới được qua định cư tại đất nước Hoa Kỳ
này. Con cũng nên ghi nhớ đến điều đó.
Trong đời sống tu đức các con, các
cháu nên thường xuyên đặt câu hỏi tự mình trả lời những câu hỏi đó
như vậy mình mới động nảo được, lúc nào mình cũng phải tỉnh thức.
Những câu hỏi đó như sau:
+ Mình làm công việc này, làm như
vầy, có đóng góp gì cho bà con, anh chị em trong xã hội không?
+ Mình làm như vầy có đủ cho xã
hội chưa hay còn phải cố gắng nhiều hơn nữa. Trong Kinh Thánh có câu
chuyện, có người được ông chủ đưa cho hai nén, người thì ba nén,
người thì một nén. Người được một nén không làm ăn gì cả đem chôn
nén bạc đó đợi ông chủ về đem trả lại y nguyên. Người đó không chịu
làm việc còn trách ông chủ (Ông Trời) độc ác khó tính.
+ Các con, các cháu nên động nảo
nếu ngày mai mình mất, mình không còn nữa thì hôm nay mình nói, mình
làm như vậy đã đủ chưa, đã đúng chưa.
+ Mình đến từ đâu?
+ Mình mất sẽ đi về đâu?
Chắc chắn sẽ đi về đời sống vĩnh
cửu, mai sau, tất cả đều gặp lại nhau trong ngày sau hết, ngày phán
xét cuối cùng. Trong Kinh Thánh có ghi rất rõ.
Kinh Thánh là bản viết của các
Tông đồ ghi lại lời của Chúa Giêsu là con Thiên Chúa.
+Thế gian, tiền bạc rất cần trong
đời sống hàng ngày nhưng đó không là tất cả. Ðạo đức bản thân, tình
yêu thương những người trong gia đình, người ngoài xã hội mới là
then chốt của đời sống của mình. Vì sao vậy? Vì “ Thiên Chúa là Tình
Yêu.” Cần biết bố thí san sẽ số tiền kiếm được cho tha nhân vì cá
nhân mình không có là chi cả, mình có ngày hôm nay, nếu được giàu
có, cũng là do Thiên Chúa ban tặng cho tài năng, sức khỏe, công ăn
việc làm cho nên cần san sẽ kết quả đó cho tha nhân, cho người khác
những nguời kém may mắn hơn mình.
Dĩ nhiên khi mình biết lo lắng cho
người chung quanh, cho tha nhân thì mình cũng sẽ biết yêu thương và
lo lắng những người anh chị em, bà con trong gia đình trước hết. Vì
sao? vì cùng trong dòng họ, bà con, gia đình là những người cùng
chung một huyết thống hay nôm na là cùng chung một dòng máu. Không
có tổ tiên, ông bà, cha mẹ không có chúng ta. Tổ tiên, ông bà, cha
mẹ và chúng ta ngày hôm nay là con cháu vua Hùng, cùng dòng máu da
vàng, cùng là người Việt Nam có chiều dài hàng ngàn năm lịch sử,
vinh quang có mà đau khổ cũng nhiều.
Các con các cháu cần nhớ: mình làm
bất cứ điều gì, nói bất cứ lời nào nên suy nghĩ xem lời nói , việc
làm đó, hành động đó có làm cho ông bà, tổ tiên, cha mẹ chúng ta
buồn lòng không? Hành động đó có đóng góp cho đời, cho xã hội gì
không? Nếu hành động của mình có hại cho xã hội, có hại cho người
chung quanh thì mình không nên làm vì làm như thế thì tổ tiên, ông
bà, cha mẹ của mình sẽ buồn lòng, không vui. Nếu làm việc bác ái,
phúc đức nào đó cho tha nhân với ý chỉ, tâm nguyện hay nói rằng việc
làm này để cầu nguyện cho tổ tiên, ông bà, cha mẹ thì các Ngài sẽ
được hưởng công đức, phúc đức đó, do lời cầu nguyện chân thành của
mình.
Hàng ngày, chúng ta cần ăn, cần
uống để sống, không thể ngưng ăn uống được. Nếu ta ngưng ăn uống
trong một ngày ta sẽ thấy khó chịu vô cùng, huống hồ gì chúng ta
nhịn ăn, nhịn uống luôn. Chỉ khi nào chúng ta chết, tim không còn
đập, phổi không còn thở, chỉ còn là thây ma, lúc đó, chúng ta mới
không cần ăn uống nữa.
Ðời sống tâm linh, tinh thần, linh
hồn của chúng ta cũng giống như vậy. Ðời sống tinh thần cũng cần
phải được thao luyện, tập luyện; cần nghe lời Chúa giảng dạy hay học
theo gương các Thánh để sửa chửa, điều chỉnh linh hồn, tâm hồn mình
cho đúng đường . Con đường đó là con đường để trở nên Thánh
cũng rất đơn giản thôi, đó là con đường “ Kính Thiên Chúa, yêu
thương người đồng loại” nhất là người nghèo khổ, kém may mắn hơn
mình. Một người Kitô hữu cần đặt hướng đi cho chính mình, muốn làm
môn đệ Chúa Kitô phải biết “ yêu kẻ thù. ”
Chúng ta luôn luôn học tập, suy
nghĩ để cũng cố tâm hồn hướng thiện, biết yêu thương, giúp đỡ người
khác của chúng ta để nhờ đó chúng ta có đời sống vui tươi, hạnh
phúc hơn.
Chúng ta sống trong hai nền văn
hóa khác biệt, nền văn hóa của Mỹ là nền văn hóa đặt nặng tinh thần
cá nhân, tự mình phải làm ăn sinh sống, tự mình phải vươn lên không
cần phải nhờ vả ai. Mỗi cá nhân có tự do riêng, độc lập riêng. Nhưng
chúng ta cũng có nền văn hóa Âu lạc hay Lạc Việt, đó là tình yêu
thương nhau trong gia đình ông bà, cha mẹ, anh chị em, tình gia tộc,
quan niệm “chị ngã em nâng” đó là đặc tính của dân tộc Việt Nam.
Văn hoá này người Mỹ không có. Cho nên mình cần phát huy tinh thần
tự lập của cá nhân, nhưng cũng cần duy trì tinh thần gia tộc, “chị
ngã em nâng” thì quí giá đẹp đẻ biết bao nhiêu.
Hạnh phúc thật sự của con người
không chỉ là nhà cao cửa rộng, đi xe hơi đắc tiền, hay có thật nhiều
tiền theo cái kiểu nói của người Việt Nam trong nước ngày nay “
Tiền là tiên là Phật …là sức bậc của tuổi trẻ …”. mà hạnh phúc thật
của con người thông thường đứng bên trên những cái thứ đó. Nguyễn
Hiến Lê nhà văn nổi tiếng trước năm 1975 viết trên 100 quyển sách,
đa số sách học làm người, mặc dầu không là Kitô hữu, vẫn thấy điều
đó là: “Ðời sống vật chất thì nên dưới mức trung bình, đời sống
tinh thần thì nên trên mức đó.”
Mẹ Têrêsa thành Calcutta là người
đại biểu trong thế kỷ thứ hai mươi, con người sống vì người khác
nhất là sống cho những nguời tàn tật, bịnh hoạn, đau khổ về xác thịt
cũng như đau khổ về tinh thần, cô đơn thiếu tình thương, những con
người bị bỏ rơi. Người đàn bà gốc Albanie này đã một đời tận tụy hy
sinh cho người đau khổ, cho hạng người cùng đinh, giai cấp bị khinh
miệt trong xã hội nhiều giai cấp của Ấn độ. Mẹ là mẫu gương mà các
con, các cháu nhìn vào đó để suy tư, để định hướng cuộc đời mình cho
có ý nghĩa.
Phùng văn Phụng
viết xong ngày 10 tháng 06 năm
2006
|