HÃY ĐÓN NHẬN CON

       

       

Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình không có đạo, không theo Đạo Chúa cũng không theo Đạo Phật, chỉ thờ ông bà tổ tiên. Vì thế, khi người bạn đời tương lai của tôi thuyết phục tôi vào Đạo Thiên Chúa, tôi đã đồng ý mà không chút e dè. Bà mẹ tôi cũng không có gì phản đối. Khi tôi thưa chuyện với mẹ, bà chỉ  bảo: “Con hãy tự quyết định, mẹ tin ở con”. Bản thân tôi, tôi chỉ nghĩ đã lấy chồng thì phải theo chồng.

       

Tôi bắt đầu đăng ký vào học lớp Giáo Lý Dự Tòng ở DCCT Kỳ Đồng Sài-gòn. Khái niệm về Đạo lúc đó của tôi chỉ là phải đi Lễ Nhà Thờ vào Chúa Nhật.

       

Tôi đến lớp học đều dặn một tuần ba buổi. Mặc dù, thành thật mà nói, tôi không quan tâm đến những bài Giáo Lý trên lớp; tôi chỉ lo tính từng bài để mau chóng được kết thúc khoá học. Tôi không hề đến dự một buổi Lễ nào ở Nhà Thờ, cho dù bạn trai tôi luôn sẵn sàng đưa tôi đi.. Suốt cả ngày làm việc mệt mỏi, tôi chỉ mong sớm được về nhà nghỉ ngơi, tối tối lại đi vòng vòng dạo phố, Chúa Nhật thì ngủ dậy trễ để bù lại cả một tuần tất bật... Thú thật, tôi sợ cái không khí nghiêm trang ngột ngạt trong Nhà Thờ.

       

Nhưng rồi đến một ngày, cô bạn ngồi cạnh tôi trong lớp học Giáo Lý báo tin Chúa Nhật tới sẽ là ngày cô ấy lãnh nhận Bí Tích Thánh Tẩy, sẽ chính thức gia nhập vào Ngôi Nhà Giáo Hội Công Giáo, chính thức được nhận là con của Chúa. Cô ấy đã tha thiết mời tôi đến dự Lễ, tôi đã từ chối ngay với lý do có việc bận đúng vào Chúa Nhật. Năn nỉ hoài không có kết quả, cô ta chuyển sang... “hù doạ” tôi: “Nếu bạn không đến dự Lễ ít nhất một lần trong khoá học, thì đơn xin Thánh Tẩy của bạn sẽ không được các cha chấp nhận đâu !”

       

Thế là tôi đành phải bấm bụng đến dự Lễ chỉ vì lời hăm doạ nhiều hơn là sự thành khẩn.

       

Bước vào hội trường trên sân thượng của Giáo Xứ đầy kín người, tôi cảm thấy lúng túng, lo sợ, cảm thấy lạc lỏng giữa những người xa lạ. Tôi nép vào một góc và quan sát những người xung quanh... chờ đợi... Không biết phải làm gì... Mọi người hình như cũng đang chờ đợi... Không ai chú ý đến tôi... Tôi lấy lại được bình tĩnh, hơi yên tâm...

       

Và rồi Thánh Lễ cũng được cử hành, những tà áo dài, những ngọn nến lung linh, những bài Thánh Ca vang lên thật trang nghiêm, thật hùng hồn... Đẹp lạ thường ! Mọi người cùng hát, mọi người cùng đáp lại lời cha chủ tế. Tôi cũng làm dấu Thánh Giá, cũng đáp lại lời Cha, nhưng thật lạ thay, tôi không còn thấy ngượng ngùng khi làm dấu Thánh Giá nữa, không còn lí nhí đáp lời mà rất tự tin. Hình như những cử chỉ, những câu đối đáp đó đã có sẵn trong tôi từ lâu lắm rồi vậy, và tôi thật sự hãnh diện khi bộc lộ tất cả ra bên ngoài.

       

Sau buổi Lễ, tôi tức tốc đi sắm ngay cho mình một tấm áo dài trắng, tôi nôn nóng đến từng ngày học, tôi trông chờ đến ngày mình được Rửa Tội. Tôi bắt đầu đặt ra nhiều câu hỏi hơn về Chúa với bạn trai tôi. Thậm chí, tôi còn đến nhà sách để tìm mua những quyển viết về Chúa, về Giáo Hội. Càng đọc, tôi càng cảm thấy như có một sức mạnh vô hình nào đó níu kéo tôi hơn nữa !

       

Cho đến ngày hôm nay, khi tôi ngồi viết lại những điều này, khi mà chưa đầy một tuần nữa tôi sẽ nhận Bí Tích Thánh Tẩy, tôi không thể hiểu nổi sức mạnh đó đến từ đâu, có lẽ từ Thiên Chúa.

       

Vâng, chính Chúa đã ban cho tôi một niềm tin, một sự bình an nơi tâm hồn, chính Chúa muốn đón nhận tôi, nhận lấy cuộc sống của tôi nên Ngài đã đến với tôi, đã cho tôi niềm hạnh phúc tuyệt vời.

       

Chúa ơi ! Xin Chúa hãy đón nhận con như một đứa con cua Ngài, ngàn đời và mãi mãi về sau.

 

Tê-rê-xa NGUYỄN HUỲNH THANH THẢO, Tân Tòng 10.2004 (Halleluyah)