|
SỨC MẠNH CẬY TRÔNG Tôi đọc đi đọc lại nhiều lần lá thư của chị. Vẫn mãi trào dâng một cảm xúc linh thiêng thần thánh. Tôi run rẩy trong khát khao. Tôi bàng hoàng trong niềm cậy trông mà chị đang truyền vào cơ thể mòn mỏi rệu rã của tôi. Tôi rưng rưng như chính tôi quì dưới chân Mẹ.
“
Anh thân mến, Anh à, em không hiểu tại sao lúc đó em nghĩ đến anh. Chắc chắn trong tâm hồn em, anh là người đau khổ nhiều nên cần nhiều lời cầu nguyện. Ước gì sáng mai khi thức giấc em sẽ nghe được tin báo của anh: “ Em ơi, anh đã đi trở lại được rồi! Đức Mẹ đã chữa anh khỏi bệnh.“ Hãy cầu nguyện và hy vọng nhiều anh nhé! Vì xưa Chúa đã nói với người bất toại:” Con hãy đứng dậy mà đi, Đức tin con đã chữa con.” Em đang tràn trề niềm cậy trông nơi Mẹ đó anh.
Chào anh, Tôi buông máy. Nhấc mình khỏi ghế. Mắt cay xè. Gạt xong giọt nước mắt khan hiếm muộn màng tôi nhìn lên tượng Mẹ đọc thầm một chục kinh với tâm trạng lắng đọng hút sâu trong não bộ. Tôi cũng cầu mong đôi chân của tôi nhấc bổng cao bay vào hồng ân của Mẹ như chị đã dành cho tôi những giây phút siêu thoát tuyệt vời nhất. * * *
Năm trước. Vào những
ngày cuối năm tôi như kẻ bạc nhược. Mùa đông lạnh buốt hơn. Sáng sớm cuộn
mình trong chăn gối như tiếc nuối hơi ấm còn vương vất cùng sự sợ hãi bâng
quơ. Đôi chân dại ra và lạnh ngắt chẳng thiết nhấc lê ra khỏi chiếc chiếu
nệm mỏng đã úa vàng ù cợn mầu xám xịt do nước tiểu vãi vương khi đêm luôn
là nỗi kinh hòang của người bệnh đã không còn tự kềm chế. Chưa hết, mỗi
khi cuộn miếng lót tôi thường nghe lời mắng nhiếc chì chiết của vợ: “ Lo
mà chữa trị đi! Y như trẻ nít ấy!” Sao đắng nghét đến thế! Khi mà cả nhà
tuy chỉ có ba miệng ăn nhưng thu nhập chỉ đủ nuôi một tầu há mồm. Thế thì
lấy đâu ra khỏan chăm sóc sức khỏe. Trông chờ vào an sinh xã hội chỉ có
tốn hơi. Liệu cơm mà gắp mắm chứ. Chịu đấm ăn xôi âu cũng là lẽ sống của
tôi để cho gia đình êm ấm không ồn ào đôi co. Bởi trụ cột như tôi làm sao
gia đình không gẫy đổ không sần sượng. Bởi tôi còn chẳng chịu đựng được
nữa là ai khác. Cứ thế tôi rơi vào tuyệt vọng lúc nào không hay khi hai
bàn chân mỗi chiều béo ra mốc meo như phấn rắc. Bước đi nặng như đeo đá.
Thế nên căn nhà vắng vẻ ngôi mồ hoang. Con lao vào trường học. Vợ thì
chẳng nghề ngỗng cũng lẩn tránh tìm miếng ăn nơi anh em ruột thịt. Bề bộn.
Xộc xệch. Cô quạnh. Héo hắt. Mì gói duy nhất đúng như tên gọi “ A One “.
Còn lại cái thân tôi khốn khổ rệu rạo. Hình ảnh vớt vát của năm đói 45 còn
sót lại. Giá như có đạo diễn nào dù muốn diễn lại cảnh quay năm đó cũng
thèm cái xương tàn ma chê này của tôi. Hơn nữa mùa lạnh làm rúng động hai
lá phổi đã rêu phong màu khói thuốc. Tôi rên khò khò như đưa đò mỗi khi
chiều lộng gió. Và đêm tối như hoang tàn luôn làm tôi hoảng loạn với những
vết loang hoen ố gây xóc buốt khi mở mắt. Thời gian nhạt nhoà. Dài dăng
dẳng. Tâm hồn mụ mẫm như thiểu não. Một buổi sáng nọ. Trời thoáng lạnh. Ly
cà phê nóng sảng khoái làm đầu óc tỉnh táo. Tiếng reo điện thoại bỗng vang
lên lanh lảnh phá tan sự lặng thinh trong căn nhà đã bớt tẻ nhạt với ánh
nắng ban mai rộn rã. Tiếng chào trong máy rất xa lạ. Tôi ấp úng: Hôm đó anh Minh chia tay tôi vội vã bởi anh còn phải làm nhiều việc trong ngày. Tôi chào tạm biệt anh ngay trên ghế ngồi. Anh cảm thông khi ánh mắt nhìn ẩn chứa. Hình ảnh này gợi lại trong tôi lời Chúa đã lâu tôi không được cảm nhận:” Phúc thay ai xót thương người, vì họ sẽ được Thiên Chúa xót thương“. Trong lá thư tôi biết tên chị là người đã chia sẻ với tôi . Lần theo đó tôi được chị quan tâm lo lắng hơn bằng một sự đồng cảm trong dấu ấn Chúa Kitô. Chị đạo đức thánh thiện lại họat động xả hội tích cực. Chị là thành viên của hội Vincent de Paul bên đó. Và lá thư điện tử trên chính là của chị đã viết riêng cho tôi. * * * Sau giấc ngủ bải oải do chứng viêm phế quản mãn tính khê đọng còn để lại, tôi chậm rãi mò mẫm nấu nước pha trà rồi chế cà phê cho một buổi sáng như mọi ngày. Vẫn một ngày buồn bã tôi mở máy tìm thư. Địa chỉ thư người gửi làm mắt tôi mở toang đen nhánh. Màn hình phản chiếu mầu mắt ấy long lanh thêm. Tôi click vào hàng chữ “ good morning anh “ và mải mê đọc như nuốt từng chữ trong niềm vui khôn tả cùng sự ngậm ngùi thân phận. Nội dung thư về niềm tin vô cùng mãnh liệt tác động hồn tôi thổn thức.
“
Anh thân mến, Anh à, em sẽ cầu nguyện cho anh thật nhiều khi em ở đó. Em sẽ kèo nài cho đến khi anh thấy có sự thay đổi trong cơ thể lúc đó em mới thôi. Không cha mẹ nào khi các con xin cái bánh mà lại cho con rắn đâu anh. Đó là cha mẹ nơi trần gian này huống chi Chúa là Đấng tác tạo nên chúng ta. Hãy cùng với em khấn nài xin Chúa và Mẹ trong những ngày này thật mãnh liệt anh nhé.
Chào anh trong sự cậy
trông, Nước mắt rơi từ lúc nào tôi cũng chẳng rõ. Chỉ thấy cay xè và nóng rát trên khe mũi. Tôi tưởng rằng đã cạn khô. Tôi ngước nhìn Mẹ trên bàn thờ trước mặt và tận sâu trong hồn tôi tha thiết cậy trông. Cả ngày hôm đó tôi như người sống trong mộng ảo vì tôi tin tôi sẽ được ơn lành của Mẹ. Chiều đến là lúc nghiệt ngã nhất. Hai lá phổi sẽ rên rỉ sẽ rung lên vì ngột ngạt. Cơn sốt lạnh sẽ bắt tôi co ro sẽ bận thêm áo khóac ngoài. Hai bàn chân sẽ phình ra sẽ nhợt nhạt trắng bợn. Tôi đón đợi những giây phút khắc khoải triền miên này tan biến trong một buổi chiều mà tôi chưa bao giờ thấy mầu nhiệm đến thế. Đêm hè vẫn thường nóng bức. Lửa như vẫn mãi hâm nóng mái tôn mầu nâu rỉ sét. Nhưng đêm nay tôi cảm nhận hòan tòan khác biệt. Cơ thể tôi như nhẹ hơn dưới chân. Hơi thở tôi không rát khô mà thoang thoảng ấm. Lồng ngực như có ai giữ lại mềm mại hơn. Tôi nhắm mắt êm ái và trong lòng trí thầm mong đêm sẽ qua mau để báo tin vui cho chị khi mặt trời chói chang trong nắng hè. * * * Nếu không mãnh liệt cậy trông chắc không bao giờ ai đó cảm nghiệm được ngày mới tươi vui của tôi. Ánh sáng đã hắt qua cửa. Tôi chòang dậy trong sự sảng khoái vô bờ. Một đêm không mộng mị dằn vặt. Chiếu chăn khô ráo. Hai bàn chân thì nhẹ tênh. Da mịn lại trông tươi tắn hơn. Hơi thở không còn cồn cào. Lồng ngực đã nhịp nhàng theo một điệu valse êm ái. Điếu thuốc ngày mới thơm rền trong bầu khí nghe thơm mát. Lá thư quen thuộc của chị một lần nữa trải rộng trước mắt. Tôi mừng ran trong lòng khi những dòng chữ nhảy múa. “ Good morning anh, Chiều qua. Chủ nhật. Ngày lễ nghỉ. Em vội đến chỗ Đức Mẹ. Cảnh sát bắt đầu xét xe và tra hỏi khách hành hương. Trên xe em lúc đó có thêm một người thân bị liệt chân phải dùng xe lăn nên em trả lời với họ là đi cầu nguyện xin ơn lành. Từ đó họ cảm thông cho xe vào thật gần nơi Mẹ đã hiện ra để người bệnh ưu tiên đến gần. Sau đó phải tìm chỗ để xe. Thật may cho em là Mẹ đã chở che khi em được đậu ngay dưới bóng mát gần lối ra vào. Rồi em tiến lại gần bờ tường nơi hai lần em quì xuống. Gần đó đã hình thành một điểm tập trung hoa hồng các loại và những đồng tiền dâng cúng Mẹ. Sau những lời kinh quen thuộc em lại năn nỉ Mẹ lần nữa: “ Mẹ ơi Mẹ, cho người anh em kém may mắn của con được hồng ân của Mẹ thật nhiều. Xin Mẹ đừng bỏ ngoài tai lời con van nài! “ Liền đó em đổi lấy một tờ bạc $1.00 và nhặt thêm vài đồng xu cùng vài bông hồng trắng mà khách hành hương dâng Mẹ. Sau đó em theo đòan người tiến lại gần bức tượng bên cạnh nơi Mẹ in hình để nhìn rõ hình thù của một bào thai cũng tại lầu ba. Em hốt hỏang kinh hãi khi đức tin liên tưởng đến những lời cảnh báo mà loài người đã phá hủy diệt mầm sống quá lộng hành. Hơn nữa nơi Mẹ hiện nguyên hình lại là nơi chữa mắt nên chúng ta có thể hiểu được rằng Mẹ nhắn nhủ con cái yêu của Mẹ hãy nhìn cho rõ và đừng giết mạng sống con người nữa. Chắc chắn rằng Mẹ đã chứng kiến nhân loại đang suy thoái về lòng nhân ái yêu thương và đang đi dần vào sự tự hủy diệt. Em cảm nhận về điều này rất rõ khi tận mắt chiêm ngắm những dấu ấn nơi đây. Anh có nhận ra chăng! Với những gì em cung kính nhận nơi chân Mẹ em sẽ gửi về cho anh để anh tăng thêm sự cậy trông bền đỗ nơi Mẹ. Và cho đến lúc này anh đã có những biến đổi tốt đẹp nào chưa? Hãy cho em biết vì em tin chắc rằng ít nhiều Mẹ cũng lắng nghe con của Mẹ nài van.
Xin Mẹ chở che anh luôn mãi! Cố nuốt cho trôi những nấc nghẹn sâu kín. Như người ngoi ra khỏi tầng mây bồng bềnh, tôi bấm nút reply vội vã sợ tan biến đi niềm vui đang trào dâng. Tôi gõ nhộn vui hơn bất cứ thời gian nào từ khi có máy.
“
Chị thân ái,
Thân ái chào chị mến yêu của tôi. Tôi bấm nhanh vào nút send. Lòng trí lâng lâng tin yêu vào sự mãnh liệt cậy trông nơi Mẹ Maria đã cho tôi sức sống. Tôi buột miệng tung hô: “Tạ ơn Mẹ đến muôn muôn đời!” Saigòn, Mừng kính lễ Đức Mẹ Mân Côi 7/10/2004
Vũ văn Quí; email:
peterquivu@hcm.fpt.vn
|