|
Chuyện đời
thường
Nghị Minh
Ðây là một câu chuyện đời thường, cảm
động của nhà văn Nghị Minh (Trung Quốc). Hai nhân vật chính
trong truyện đã trải qua những ngộ nhận, bi kịch để cuối
cùng nhận ra nhau khi một người không còn nữa trên đời.
Cưới nhau được hai năm, chồng tôi bàn
với tôi về quê đón mẹ anh lên ở với chúng tôi để bà được
sống an nhàn những ngày cuối đời. Bố anh ấy mất sớm từ khi
anh còn nhỏ, nên bà mẹ gửi gắm tất cả mọi hy vọng vào anh,
một mình bà chắt chiu thắt lưng buộc bụng nuôi anh khôn lớn
cho tới ngày học xong đại học.
Tôi đồng ý ngay và lập tức dọn dẹp dành
riêng cho bà căn phòng có ban công hướng Nam, vừa có thể
sưởi nắng vừa có thể bày vài chậu cây cảnh. Bước vào căn
phòng chan hòa ánh sáng vừa dọn xong, anh ấy chẳng nói chẳng
rằng bất chợt bế xốc lấy tôi và quay một vòng quanh phòng.
Khi tôi sợ quá cào cấu anh xin anh bỏ xuống thì anh bảo:
- Nào, chúng mình về quê đón mẹ nhé!
Chồng tôi cao lớn, còn tôi thì bé nhỏ
và thích được nép đầu vào ngực anh. Những lúc ấy, tôi có cảm
giác như anh có thể nhét gọn tôi vào túi áo. Những bận hai
người tranh cãi nhau mà tôi không chịu thua, anh bèn nhấc
bổng tôi lên ngang đầu và quay tít cho đến khi tôi sợ hết
hồn xin anh buông tha mới thôi. Tôi thích cái cảm giác vừa
sợ vừa sung sướng ấy.
Mẹ anh sống ở thôn quê lâu năm nên rất
khó có thể sửa ngay được những tập quán của người nhà quê.
Chẳng hạn, thấy tôi hay mua hoa tươi bày ở phòng khách, bà
có vẻ khó chịu. Cực chẳng đã, một hôm bà bảo:
- Các con thật chẳng biết chi tiêu gì
cả. Hoa có ăn được đâu mà mua làm gì kia chứ?
Tôi cười:
- Mẹ ơi, trong nhà có hoa tươi nở rộ
thì ai nấy đều vui vẻ cả.
Bà cúi đầu lầu bầu gì gì đấy. Chồng tôi
bảo:
- Ðây là tập quán của người thành phố,
mẹ ạ. Lâu ngày mẹ sẽ quen thôi.
Bà không nói gì nữa, nhưng sau đấy mỗi
bận thấy tôi mua hoa về, bao giờ bà cũng không thể im lặng
mà cứ hỏi mua hết bao nhiêu tiền. Khi tôi nói giá cả thì bà
chép miệng tiếc rẻ. Có lần thấy tôi xách về túi to túi nhỏ
các thứ mua sắm được, bà gặng hỏi giá tiền từng thứ một. Tôi
kể lại giá mỗi thứ. Nghe xong bà chép miệng thở dài thườn
thượt. Chồng tôi véo mũi tôi và thì thầm:
- Ngốc ơi, nếu em đừng nói giá thật với
mẹ thì sẽ chẳng sao cả, phải không nào?
Cuộc sống đang vui tươi thế là dần dần
có những hòa âm trái tai.
Ðiều làm bà khó chịu nhất là thấy con
trai mình ngày ngày dậy sớm chuẩn bị bữa sáng. Ðàn ông mà
chui vào bếp nấu ăn cho vợ thì coi sao được, bà nghĩ vậy. Vì
thế mà bữa sáng nào bà cũng nặng mặt không vui. Tôi giả tảng
không thấy gì thì bà khua đũa đụng bát tỏ ý không bằng lòng.
Làm giáo viên dạy múa ở Cung Thiếu niên, ngày nào tôi cũng
phải nhảy nhót mệt bã người nên khi ngủ dậy thường nằm rốn
tận hưởng chăn đệm ấm áp, coi đó là một thú hưởng thụ. Vì
thế tôi đành giả câm giả điếc trước sự chống đối của bà mẹ
chồng. Ðôi khi bà cũng làm giúp tôi một ít việc nhà, nhưng
thật ra chỉ làm tôi thêm bận bịu mà thôi. Chẳng hạn, những
túi ni lông đựng đồ, mọi khi tôi đều quẳng vào thùng rác thì
bà tích cóp lại, bảo là để hôm nào bán cho đồng nát. Thế là
khắp nhà đầy những túi ni lông. Mỗi lần rửa bát hộ tôi, bà
đều hà tiện không dùng nước rửa chén thế là tôi phải rửa
lại, dĩ nhiên phải kín đáo để bà khỏi tự ái.
Một tối nọ, khi tôi đang rửa chén trộm
như thế thì bà nhìn thấy. Thế là bà sập cửa đánh sầm một
cái, nằm lì trong buồng khóc gào lên. Chồng tôi cuống quýt
chẳng biết làm gì. Cả tối hôm ấy anh không nói với tôi câu
nào. Tôi làm nũng với anh, anh cũng chẳng thèm để ý. Tôi
điên tiết lên vặn lại:
- Thế thì rốt cuộc em sai chỗ nào ạ?
Anh trợn mắt:
- Tại sao em không thể phiên phiến một
chút nhỉ, bát không sạch thì ăn cũng có chết đâu, hả?
Một thời gian dài sau đấy, bà chẳng nói
chuyện với tôi. Không khí trong nhà bắt đầu dần dần căng
thẳng. Chồng tôi rất mệt mỏi, chẳng biết nên làm ai vui lòng
trước.
Không muốn để con trai làm bữa sáng, bà
cả quyết nhận lấy "nhiệm vụ nặng nề" này. Rồi khi thấy anh
ăn uống ngon lành, bà lại nhìn ngó tôi với ý trách móc tôi
không làm tròn bổn phận người vợ, khiến tôi rất khó xử. Ðể
thoát khỏi cảnh ấy, tôi đành không ăn bữa sáng ở nhà mà mua
túi sữa trên đường đi làm, mang đến cơ quan ăn. Tối hôm ấy
lúc đi ngủ, anh bực bội bảo:
- Có phải là em chê mẹ anh nấu ăn bẩn
nên mới không ăn sáng ở nhà, đúng không?
Rồi anh lạnh nhạt nằm quay lưng lại,
mặc cho tôi nước mắt đầm đìa vì ấm ức. Sau cùng anh thở dài:
- Cứ coi như là em vì anh mà ăn sáng ở
nhà, được không nào?
Thế là sáng sáng tôi đành ngồi vào bàn
ăn với tâm trạng ê chề.
Một hôm, khi đang ăn món cháo bà nấu,
tôi chợt thấy buồn nôn, mọi thứ trong bụng muốn oẹ ra, gắng
kìm lại mà không tài nào kìm được, tôi đành quăng bát đũa
chạy ù vào phòng vệ sinh, nôn thốc nôn tháo. Sau một hồi hổn
ha hổn hển thở, khi tôi bình tâm lại thì nghe thấy bà bù lu
bù loa vừa khóc vừa đay nghiến oán trách tôi bằng những từ
ngữ nhà quê, còn anh thì đứng ngay trước cửa phòng vệ sinh
căm tức nhìn tôi. Tôi há hốc miệng chẳng nói được gì, thật
ra nào mình có cố ý nôn đâu. Lần đầu tiên chúng tôi cãi nhau
to. Mới đầu mẹ anh còn giương mắt đứng nhìn, sau đấy bà thất
thểu bỏ ra ngoài. Anh tức tối nhìn tôi rồi đi ra theo bà.
Ba ngày liền không thấy bà và anh về
nhà, cả đến điện thoại cũng không thấy gọi. Tôi tức điên
người mỗi khi nghĩ lại từ hôm bà lên đây ở mình đã phải chịu
bao nhiêu nỗi oan ức, thế mà anh ấy còn muốn tôi thế nào nữa
đây? Không hiểu sao dạo này tôi hay buồn nôn thế, ăn gì cũng
không thấy ngon, lại thêm trong nhà bao nhiêu chuyện rắc
rối, tâm trạng vô cùng tồi tệ. Cuối cùng, vẫn là các bạn ở
cơ quan bảo:
- Sắc mặt cậu xấu lắm, nên đi khám bệnh
thôi!
Kết quả kiểm tra ở bệnh viện cho thấy
tôi đã có bầu. Bây giờ mới rõ tại sao sáng hôm ấy tôi bỗng
dưng buồn nôn. Niềm hạnh phúc sắp có con pha trộn với một
chút buồn giận oán trách: Tại sao chồng mình và cả bà mẹ
chồng nữa lại không nghĩ tới chuyện ấy nhỉ?
Tôi gặp anh tại cổng bệnh viện. Xa nhau
mới có ba ngày mà trông anh tiều tụy quá chừng. Tôi định
quay đi, nhưng bộ dạng ấy khiến lòng tôi xót xa, không nén
được, tôi gọi anh. Anh nhìn tôi như người xa lạ, ánh mắt
không giấu nổi nỗi chán ghét như một mũi kim lạnh buốt đâm
vào lòng tôi. Tôi tự nhủ "đừng nhìn anh ấy, đừng nhìn anh
ấy", và chặn một chiếc taxi lại. Thật ra lúc ấy tôi chỉ muốn
hét to: "Anh yêu của em, em sắp sinh cho anh một cục cưng
đây!" rồi được anh bế xốc lên sung sướng quay một vòng. Ước
muốn ấy đã không xảy ra. Khi ngồi trên taxi, nước mắt tôi ứa
ra lã chã. Vì sao chỉ một lần cãi nhau đã làm cho tình yêu
của chúng tôi trở nên tồi tệ tới mức này cơ chứ?
Về nhà, tôi nằm trên giường nghĩ tới
chồng, tới nỗi chán ghét đầy trong mắt anh. Tôi nắm lấy góc
chăn khóc nấc lên. Nửa đêm, có tiếng lạch cạch mở ngăn kéo.
Khi bật đèn lên tôi trông thấy khuôn mặt đầy nước mắt của
anh. Thì ra anh về nhà lấy tiền. Tôi lạnh nhạt nhìn anh
không nói gì. Anh cũng làm như không thấy tôi, lấy xong các
thứ liền vội vã bỏ đi. Có lẽ anh định thật sự chia tay với
tôi đây. Thật là một người đàn ông có lý trí, biết tách bạch
tình và tiền rạch ròi như thế đấy. Tôi cười nhạt, nước mắt
lã chã tuôn rơi.
Hôm sau tôi không đi làm mà ở nhà, muốn
xem xét lại mọi ý định của mình rồi tìm anh trao đổi cho
xong mọi chuyện. Khi đến công ty của anh, cậu thư ký ngạc
nhiên nhìn tôi:
- Ơ kìa, mẹ tổng giám đốc bị tai nạn,
hiện đang nằm bệnh viện kia mà.
Tôi trố mắt cứng họng, lập tức đến ngay
bệnh viện. Nhưng khi tìm được anh thì bà đã tắt thở rồi. Anh
không hề nhìn tôi, mặt cứ lầm lầm. Tôi nhìn khuôn mặt vàng
vọt không hồn của bà, nước mắt ứa ra: Trời ơi! Tại sao lại
đến nông nỗi này cơ chứ?
Cho tới hôm an táng mẹ, anh vẫn không
thèm nói với tôi một câu nào, thậm chí mỗi khi nhìn tôi, ánh
mắt anh đều hiện lên nỗi chán ghét tột độ. Nghe người khác
kể lại, tôi mới biết sơ qua về vụ tai nạn. Hôm ấy bà bỏ nhà
rồi thẫn thờ đi về phía ga xe lửa, bà muốn về quê mà. Chồng
tôi đuổi theo, thấy thế bà rảo bước đi nhanh hơn. Khi qua
đường, một chiếc xe buýt đâm vào bà... Cuối cùng thì tôi đã
hiểu tại sao anh ấy chán ghét mình. Nếu hôm ấy mình không
nôn oẹ, nếu hôm ấy mình không to tiếng cãi nhau với anh ấy,
nếu... Trong lòng anh, tôi là kẻ tội phạm gián tiếp giết
chết bà.
Anh lẳng lặng dọn vào ở phòng mẹ, tối
tối khi về nhà, người sặc mùi rượu. Lòng tự trọng bị tổn
thương bởi nỗi xấu hổ và tự thương hại đè nặng khiến tôi thở
không ra hơi nữa. Muốn giải thích mọi chuyện, muốn báo anh
biết chúng tôi sắp có con rồi, nhưng cứ thấy ánh mắt ghẻ
lạnh của anh là tôi lại thôi không nói gì. Thà anh đánh tôi
mắng tôi một trận còn hơn. Tôi có cố ý để xảy ra mọi tai họa
ấy đâu! Ngày tháng cứ ngột ngạt lặp đi lặp lại. Càng ngày
anh ấy càng về nhà muộn hơn. Chúng tôi cứ thế căng với nhau,
xa lạ hơn cả người qua đường. Tôi như cái thòng lọng thắt
vào tim anh.
Một hôm, khi đi qua một hiệu ăn Âu, tôi
nhìn qua cửa kính thấy chồng mình đang ngồi đối diện với một
cô gái trẻ và nhè nhẹ vuốt tóc cô. Thế là tôi đã hiểu rõ tất
cả. Sau giây lát ngớ người ra, tôi vào hiệu ăn, đến đứng
trước mặt chồng mình, trân trân nhìn anh, mắt ráo hoảnh. Tôi
không muốn nói gì hết, và cũng chẳng biết nói gì. Cô gái
nhìn tôi, nhìn chồng tôi rồi đứng lên định bỏ đi. Anh ấn cô
ngồi xuống rồi cũng trân trân nhìn lại tôi, không chịu thua.
Tôi chỉ còn nghe thấy tim mình đập chầm chậm từng nhịp như
đang sắp kề cái chết. Kẻ thua cuộc là tôi, nếu cứ đứng nữa
thì tôi và đứa bé trong bụng sẽ ngã xuống. Ðêm ấy anh không
về nhà. Bằng cách đó anh báo cho tôi biết: Cùng với sự qua
đời của mẹ anh, tình yêu giữa hai chúng tôi cũng đã chết.
Những ngày sau, anh vẫn không về nhà.
Có hôm đi làm về, tôi thấy tủ áo như bị sắp xếp lại, chắc
anh ấy về lấy các thứ của anh. Tôi chẳng muốn gọi điện thoại
cho anh, ý định giải thích mọi chuyện cho anh cũng biến mất
hẳn.
Tôi sống một mình. Ði bệnh viện khám
thai một mình. Trái tim tôi như vỡ vụn mỗi khi trông thấy
cảnh các bà vợ được chồng dìu đến bệnh viện. Các bạn ở cơ
quan bóng gió khuyên tôi bỏ cái thai đi cho yên chuyện nhưng
tôi kiên quyết không chịu. Tôi như điên lên muốn được sinh
đứa bé này, coi đó như sự bù đắp việc bà mẹ chồng qua đời.
Một hôm đi làm về nhà, tôi thấy anh
ngồi trong phòng khách mù mịt khói thuốc lá, trên bàn đặt
một tờ giấy. Không cần xem, tôi đã biết tờ giấy đó viết gì
rồi. Trong hơn hai tháng chồng vắng nhà, tôi đã dần dà học
được cách giữ bình tĩnh. Tôi nhìn anh, cất mũ rồi bảo:
- Ðợi một tí, tôi sẽ ký ngay đây.
Anh nhìn tôi, ánh mắt lộ vẻ bối rối
chẳng khác gì tôi. Vừa cởi cúc áo khoác, tôi vừa tự nhủ:
"Chớ có khóc đấy, chớ có khóc đấy... ". Hai mắt nhức lắm
rồi, nhưng tôi quyết không cho chúng nhỏ lệ nữa. Mắc xong áo
lên móc, thấy anh cứ chằm chằm nhìn cái bụng to của tôi, tôi
mỉm cười đi đến bàn, cầm lấy tờ giấy, rồi chẳng xem gì hết,
liền ký tên mình và đẩy tờ giấy cho anh.
- Em có bầu rồi đấy à?
Ðây là lần đầu tiên anh ấy nói chuyện
với tôi kể từ hôm bà bị nạn. Nước mắt tôi trào ra không thể
nào ngăn nổi.
- Vâng, nhưng không sao cả, anh có thể
đi được rồi.
Anh không đi mà ngồi lại, hai chúng tôi
nhìn nhau trong bóng tối. Anh từ từ ôm lấy tôi, nước mắt nhỏ
ướt đầm vai áo tôi. Thế nhưng lòng tôi đã không còn gì nữa,
rất nhiều thứ đã biến đi xa lắm rồi, xa tới mức có đuổi theo
cũng chẳng lấy lại được nữa.
Không nhớ là anh ấy đã nói với tôi bao
nhiêu lần câu "Xin lỗi" nữa. Trước đây tôi cứ tưởng mình sẽ
tha thứ cho anh, nhưng bây giờ thì không. Suốt đời tôi sao
quên được ánh mắt băng giá anh nhìn tôi khi đứng trước cô
gái nọ ở hiệu ăn Âu hôm ấy. Chúng tôi đã rạch vào tim nhau
một vết thương sâu hoắm. Tôi không cố tình, còn anh thì cố
tình. Quá khứ không thể nào trở lại được nữa. Trái tim tôi
chỉ ấm lên mỗi khi nghĩ đến đứa bé trong bụng, còn với anh
thì tim tôi đã lạnh như băng. Tôi không đụng đến tất cả
những thức ăn anh mua về, không nhận bất cứ món quà nào anh
tặng, không nói với anh nửa lời. Kể từ hôm ký vào tờ giấy
kia, hôn nhân và tình yêu, tất cả đều đã biến mất khỏi trái
tim tôi. Có hôm anh định trở lại phòng ngủ của chúng tôi.
Anh vào thì tôi ra phòng khách nằm. Thế là anh đành phải về
ngủ ở phòng của bà.
Ðêm đêm, đôi lúc từ phòng anh vẳng ra
tiếng rên rỉ khe khẽ. Tôi nghe thấy nhưng lặng thinh. Lại dở
trò cũ chứ gì. Ngày trước, mỗi bận bị tôi làm mặt giận phớt
lờ, anh ấy đều giả vờ ốm như vậy, khiến tôi ngoan ngoãn đầu
hàng và chạy đến hỏi xem anh có sao không. Thế là anh ôm lấy
tôi cười ha hả. Anh quên rồi, ngày ấy tôi thương anh vì hai
người yêu nhau. Bây giờ thì chúng tôi còn có gì nữa đâu?
Tiếng rên rỉ ấy kéo dài đứt quãng cho tới ngày đứa bé ra
đời. Suốt thời gian chờ đợi ấy, hầu như ngày nào anh cũng
mua sắm thứ gì cho con, nào là đồ dùng của trẻ sơ sinh và
trẻ nhỏ, nào là sách nhi đồng v.v... Những thứ ấy chất gần
đầy căn phòng của anh. Tôi biết anh làm thế là để tôi cảm
động, nhưng tôi giờ đã trơ như đá. Anh đành giam mình trong
phòng, ngồi gõ phím máy tính lạch cạch. Chắc là tìm vợ trên
mạng. Nhưng chuyện ấy đâu còn có ý nghĩa gì với tôi nữa.
Năm sau, vào một đêm khuya cuối xuân,
cơn đau bụng dữ dội khiến tôi thét lên. Anh nhảy xổ vào
buồng, hình như khi đi nằm anh vẫn không thay quần áo chỉ là
để chờ giây phút này. Anh cõng tôi chạy xuống cầu thang,
chặn taxi lại. Dọc đường, anh cứ nắm chặt tay tôi, luôn lau
mồ hôi trên trán tôi. Ðến bệnh viện, anh lại cõng tôi chạy
đến khoa sản. Khi nằm trên đôi vai gầy guộc mà ấm áp của
anh, một ý nghĩ chợt lóe lên trong óc tôi: "Trên đời này,
liệu có ai yêu thương mình như anh ấy không nhỉ?"
Rồi anh vịn cánh cửa khoa sản, đưa ánh
mắt ấm áp dõi theo tôi đi vào trong. Tôi cố nhịn đau mỉm
cười với anh. Khi tôi ra khỏi phòng đẻ, anh nhìn tôi và
thằng bé, rưng rưng nước mắt mỉm cười. Tôi chạm vào tay anh,
chợt thấy anh mềm nhũn người, mệt mỏi từ từ ngã xuống. Tôi
gào tên chồng mình, anh chỉ mỉm cười, nhắm nghiền mắt lại...
Tôi cứ tưởng mình sẽ không bao giờ còn
nhỏ nước mắt vì anh, thế mà lúc ấy một nỗi đau xé ruột xé
gan bỗng dội lên trong lòng.
Bác sĩ cho biết chồng tôi bị ung thư
gan, cách đây 5 tháng mới phát hiện, khi đó bệnh đã ở thời
kỳ cuối, anh chịu đựng được lâu thế quả là một chuyện lạ
hiếm có. Ông bảo: "Chị nên chuẩn bị hậu sự đi thì vừa". Mặc
y tá ngăn cấm, tôi trốn ngay về nhà, xộc vào phòng anh, mở
máy tính ra xem. Một nỗi đau nhói lên làm trái tim tôi nghẹn
lại. Thế đấy, 5 tháng trước đây anh đã phát hiện mình bị ung
thư gan, những tiếng rên rỉ của anh là thật cả, nhưng tôi
lại cứ cho là...
Những điều ghi trong máy tính rất dài,
đó là lời trăn trối anh để lại cho con mình:
"Con của bố. Vì con mà bố ráng chịu
đựng cho tới nay, chờ bao giờ trông thấy con thì bố mới chịu
ngã xuống. Ðấy là nguyện vọng lớn nhất của bố hiện giờ...
Bố biết rằng, đời con sẽ có nhiều niềm
vui hoặc có thể gặp trắc trở. Nếu bố có thể cùng con đi suốt
quãng đời con lớn lên thì vui biết bao. Nhưng bố không có
dịp may ấy nữa rồi. Bây giờ bố ghi lại vào máy tính từng vấn
đề con sẽ có thể gặp phải trên đường đời, khi nào gặp những
vấn đề ấy thì con có thể tham khảo ý kiến của bố, con nhé!
Con ơi, viết xong mấy chục trang này,
bố cảm thấy như mình đã cùng đi với con suốt chặng đường
trưởng thành của con. Bây giờ bố thật sự vô cùng sung sướng.
Hãy yêu mẹ con nhé! Mẹ rất vất vả vì con đấy. Mẹ con là
người yêu con nhất và cũng là người bố yêu quý nhất..."
Chồng tôi viết về tất cả mọi chuyện, kể
từ khi đứa bé còn ở vườn trẻ cho tới lúc nó học tiểu học,
trung học, đại học, rồi ra công tác, cả đến chuyện yêu đương
của con nữa. Chồng tôi cũng để lại một bức cho tôi:
"Em yêu quý. Ðược lấy em làm vợ là niềm
hạnh phúc lớn nhất trong đời anh. Em hãy tha thứ việc anh đã
làm tổn thương em. Hãy tha lỗi việc anh giấu tình hình bệnh
tật của mình, chẳng qua chỉ vì anh không muốn để em phải lo
nghĩ trong thời gian chờ bé chào đời... Em yêu quý. Nếu khi
đọc những dòng này mà em khóc thì nghĩa là em đã tha thứ cho
anh rồi. Như thế anh sẽ có thể mỉm cười cảm ơn em luôn luôn
yêu anh... Anh sợ rằng mình sẽ không có dịp tự tay tặng cho
con những món quà anh đã mua sắm. Phiền em hằng năm thay anh
tặng quà cho con, trên bao gói nhớ đề rõ ngày tặng, em
nhé..."
Khi tôi trở lại bệnh viện thì anh vẫn
đang hôn mê. Tôi bế con đến, đặt nó nằm bên cạnh anh và nói:
- Anh ơi, anh hãy mở mắt ra cười lên
nào. Em muốn để con mãi mãi ghi nhớ hơi ấm của bố nó khi nó
nằm trong lòng anh đấy, anh ạ...
Chồng tôi khó nhọc mở mắt ra, khẽ mỉm
cười. Thằng bé rúc vào lòng bố, ngọ ngoạy nắm tay nhỏ xíu
hồng hồng. Tôi ấn nút máy ảnh, nước mắt chảy ràn rụa trên
mặt...
Nguyễn Hải
Hoành dịch
|