|
“SỐ NÓ
ĐƯỢC LÀM NGƯỜI !”
Quý
độc giả Ephata và Chứng Nhân đức Kitô thân mến,
Báo Tuổi Trẻ đang đăng một lọat bài tự
truyện rất hay của Lê Vân, “người
diễn viên tài sắc từng tạo nên tên tuổi của mình qua những bộ phim
như Chị Dậu, Thằng Bờm, Bao giờ cho đến tháng mười, Thương nhớ đồng
quê, Lời thề...” Loạt bài do Bùi
Mai Hạnh thực hiện.
Tôi xin phép
trích một đoạn ngắn cho Ephata và CNDK:
“Vào thời điểm bố đi chiến trường, em
út chưa
tròn tuổi tôi, nhớ lần thấy mẹ nước mắt ngắn dài về nhà, túi xách
nhỏ khoác vai, tay cầm một bơ gạo. Vì sao mẹ khóc ? Tôi nghe lỏm bố
gắt mẹ: “Có thế thôi mà cũng khóc ! Quay lại bệnh viện đi !”
Thì ra bố bắt
mẹ phải tự đi phá bỏ cái mầm thai đã ba tháng tuổi. Mẹ bảo đã ba lần
mẹ đi bộ đến bệnh viện rồi nhưng cả ba lần đều không đủ can đảm. Cứ
lên bàn nằm lại rên rỉ với bác sĩ... “Hay là chị cho em về”. Bơ gạo
cầm theo là để đóng cho bệnh viện nếu sau đó phải nằm lại.
Bà bác sĩ
thương tình khuyên: “Chắc chồng em sợ sinh con gái nữa phải không ?
Âu đó cũng là cái điềm. Số nó được làm người ! Về đi em, về đi. Nếu
sau này sinh được con trai, nhớ quay lại đây cho chị ăn mừng”... Thế
rồi lại con gái...”
Và thế rồi ta có được nghệ sĩ Lê Vy.
Lê Vân còn nói nhiều điều cảm động và
sắc sảo về tuổi thơ khốn khó, về hoạt động nghệ thuật, về cách chị
đánh giá điện ảnh Việt Nam.
Tôi chọn trích đoạn “số nó được làm
người” vì một lý do: Hôm nay, 16 tháng 10 năm 2006, Dòng Chúa Cứu
Thế mừng Lễ Thánh Giê-ra-đô Majella, Bổn Mạng của các bà mẹ mang
thai.
Vào lúc tôi đang viết, thì Nhóm Bảo Vệ
Sự Sống ở Đền Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, 38 Kỳ Đồng, Sài-gòn, sắp mở lễ
Hành Hương “Mẹ Bồng Con”. Các bà mẹ mang con trong bụng hay bồng con
trên tay đã bắt đầu đến viếng ông Thánh.
Tôi xin lấy trích đoạn trên đây làm một
đóa hồng nở trên nhiều gai góc dâng Thánh Giê-ra-đô, và làm món quà
tặng các bạn trong Nhóm Bảo Vệ Sự Sống.
Lm. VŨ KHỞI PHỤNG,
DCCT, 16.10.2006
|