|
CẦU NGUYỆN TRONG CUỘC SỐNG CỦA CHÚA GIÊSU
Nhìn vào cuộc sống của Chúa Giêsu, chúng ta thấy cầu nguyện chiếm một chỗ đứng rất quan trọng.
1- Ngài đã học cầu nguyện Mặc dù là con Thiên Chúa, nhưng một khi đã xuống thế làm người, Chúa Giêsu chắc hẳn cũng đã học cầu nguyện theo tâm tình của nhân loại. Ngài đã học những công thức cầu nguyện nơi Mẹ Maria, là người hằng ghi nhớ và suy niệm trong lòng về những điều cao cả Đấng Toàn Năng đã thực hiện. (Lc 1,49; 219; 2,51). Ngài đã học từ những lời kinh và những cách thức cầu nguyện của dân tộc, tại hội đường Nagiaret và tại đền thờ. Tuy nhiên, kinh nguyện của Ngài còn xuất phát từ một nguồn mạch bí ẩn khác, như Ngài đã hé mở cho thấy lúc Ngài lên mười hai tuổi : Con có bổn phận ở nhà Cha của Con. (Lc 2,49). Từ đó chúng ta biết được nét mới mẻ của kinh nguyện trong “thời kỳ viên mãn” : là lời cầu của Người Con, lời kinh mà Chúa Cha hằng mong đợi nơi con cái mình, và sau cùng được chính Người Con duy nhất thể hiện trong nhân tính với con người và cho mọi người.
2- Ngài đã cầu nguyện Nhìn vào cuộc sống của Chúa Giêsu, chúng ta thấy Ngài rất bận rộn : nào là rao giảng Tin mừng, nào là gặp gỡ dân chúng và chữa lành mọi bệnh hoạn tật nguyền, thế nhưng Ngài luôn dành lấy những giây phút thinh lặng, để cầu nguyện, tâm sự và kết hiệp với Chúa Cha. Rất nhiều lần Phúc âm đã ghi nhận : Ngài thường tìm nơi thanh vắng để cầu nguyện một mình, như ở trên núi vào ban đêm hay ban sáng. Đôi khi Ngài cũng đã cầu nguyện lớn tiếng. Phúc âm đã ghi lại ít nữa là hai lần và cả hai đều khởi đầu bằng lời tạ ơn. Trong lời nguyện thứ nhất, Chúa Giêsu đã tuyên xưng, nhìn nhận và chúc tụng Chúa Cha “vì đã giấu không cho các bậc khôn ngoan thông thái biết, nhưng lại mạc khải cho những người bé mọn”. (Mt 11.25-27). Lời kinh thứ hai được thánh Gioan lưu truyền cho chúng ta : Trước khi cho Lagiarô sống lại, “Chúa Giêsu ngước mắt lên và nói : Lạy Chúa, con cảm tạ Cha vì Cha đã nhận lời con”. (Ga 11,41). Lời cám ơn đi trước biến cố chứng tỏ Chúa Cha luôn nghe lời cầu xin của Ngài. Ngay sau đó, Chúa Giêsu còn thêm : “Con biết Cha hằng nhận lời con” (Ga 11,42), chứng tỏ Chúa Giêsu vẫn luôn cầu nguyện với Chúa Cha. Ngoài ra, Chúa Giêsu còn đặc biệt cầu nguyện trước những thời điểm quyết định đối với sứ vụ của mình, chẳng hạn trước khi Chúa Cha làm chứng về Ngài lúc chịu phép rửa (Lc 3,21) và hiển dung (Lc 9,28, nhất là trước khi hoàn thành ý định yêu thương của Chúa Cha nhờ cuộc khổ nạn. Thực vậy, khi đến giờ phải chu toàn ý định yêu thương của Chúa Cha, Ngài hé mở cho thấy chiều sâu khôn lường trong kinh nguyện của người con, không chỉ trước khi tự hiến mình : Lạy Cha, xin đừng theo ý Con, một theo ý Cha (Lc 22,42), mà ngay cả những lời cuối cùng của Ngài trên thập giá, khiến cầu nguyện và tự hiến chỉ còn là một : - Lạy Cha, xin tha cho họ vì họ không biết việc họ làm…Tôi bảo thật, hôm nay anh sẽ được ở với tôi trên thiên đàng (Lc 23,34-43). - Thưa Bà, đây là con Bà…Đây là Mẹ của anh…Tôi khát (Ga 19,26-28). - Lạy Thiên Chúa, Thiên Chúa của con, sao Chúa nỡ bỏ con (Mc 15,34). - Mọi sự đã hoàn tất (Ga 19,30). - Lạy Cha, con xin phó thác linh hồn con trong tay Cha (Lc 23,46). - Kể cả tiếng kêu lớn của Ngài khi trút hơi thở (Mc 15,37). Đồng thời, Ngài cũng cầu nguyện trước những thời điểm quyết định đối với sứ vụ của các tông đồ, chẳng hạn trước khi chọn nhóm mười hai (Lc 6,12), trước khi Phêrô tuyên xưng “Ngài là Đức Kitô của Thiên Chúa” (Lc 9,18-20), và cầu cho vị thủ lãnh các tông đồ khỏi mất lòng tin (Lc 22,32)… Chúng ta có thể mượn lời thánh Phaolô trong thư gửi tín hữu Do Thái, như một kết luận về việc Chúa Giêsu cầu nguyện : Khi còn sống kiếp phàm nhân, Đức Giê-su đã lớn tiếng kêu van khóc lóc mà dâng lời khẩn nguyện nài xin lên Đấng có quyền năng cứu Người khỏi chết. Người đã được nhậm lời, vì có lòng tôn kính. Dầu là Con Thiên Chúa, Người đã phải trải qua nhiều đau khổ mới học được thế nào là vâng phục; và khi chính bản thân đã tới mức thập toàn, Người trở nên nguồn ơn cứu độ vĩnh cửu cho tất cả những ai tùng phục Người. (Xã hội 5,7-9).
3- Chúa Giêsu dạy cầu nguyện Ngày kia, khi Chúa Giêsu cầu nguyện xong, một người trong nhóm các môn đệ đã nói với Ngài : Lạy Thầy, xin dạy chúng con cầu nguyện. Và Ngài đã truyền dạy cho họ kinh Lạy Cha, như khuôn mẫu của mọi lời cầu nguyện (Lc 11,1-4). Nhìn thấy Thầy mình cầu nguyện, người môn đệ cũng muốn cầu nguyện và học cầu nguyện với Thầy. Chính khi chiêm ngưỡng và lắng nghe Ngài, mà chúng ta học biết cầu khẩn Chúa Cha. Chúa Giêsu không phải chỉ dạy chúng ta cầu nguyện bằng kinh Lạy Cha, mà hơn thế nữa, rải rắc trong Phúc âm, chúng ta còn ghi nhận được rất nhiều những bài học về sự cầu nguyện. Chẳng hạn cách Ngài cầu nguyện với Chúa Cha bằng tin cậy mến, cũng là mẫu mực cho chúng ta cầu nguyện với Thiên Chúa. Đồng thời Ngài nhấn mạnh đến những khía cạnh khác nhau của sự cầu nguyện, chẳng hạn : - Phải hòa giải và sống trong yêu thương : Hãy về làm hòa với người anh em trước khi dâng lễ vật trên bàn thờ (Me 5,23-24), hãy yêu thương kẻ thù và cầu nguyện cho kẻ bách hại mình (Mt 5,44-45), - Phải khiêm tốn và âm thầm : Hãy cầu nguyện cùng Chúa Cha, Đấng hiện diện nơi kín đáo (Mt 6,6), khi cầu nguyện đừng lải nhải nhiều lời (Mt 6,7). - Phải tin tưởng và cậy trông : Chúa Giêsu đã dâng lời cảm tạ Chúa Cha trước khi nhận được ơn. Ngài cũng dạy chúng ta phải tin tưởng như một người con : Tất cả những gì anh em xin khi cầu nguyện, anh em cứ tin là mình đã được rồi (Mc 11,24). - Phải vâng theo ý Chúa : kinh nguyện của chúng ta không phải chỉ là thưa lên : Lạy Chúa, nhưng chính là sẵn lòng thi hành thánh ý Chúa Cha (Mt 7,21). - Phải nhân danh Ngài : “Và bất cứ điều gì anh em nhân danh Thầy mà xin, thì Thầy sẽ làm, để Chúa Cha được tôn vinh nơi người Con. Nếu anh em nhân danh Thầy mà xin Thầy điều gì, thì chính Thầy sẽ làm điều đó”. (Ga 14,13-14).
4- Chúa Giêsu nhận lời cầu nguyện Trong khi thì hành tác vụ, Chúa Giêsu đã thường nhận lời cầu xin đầy tin tưởng của nhiều người : - Khi họ lên tiếng, như người phong cùi (Mc 1,40-41), ông Giairô (Mc 5,36), người phụ nữ Canaan (Mc 7,29), người trộm lành (Lc 23,39-43)… - Và ngay cả khi họ im lặng, như người bất toại được khiêng đến với Ngài (Mc 2,5), người đàn bà bị bệnh loạn huyết cố sờ vào áo Ngài (Mc 5,28), nước mắt và dầu thơm của người phụ nữ tội lỗi (Lc 7,37-38. Dù chữa bệnh hay tha tội, Chúa Giêsu luôn đáp lại lời kêu cầu của những người đã tin tưởng van xin : Anh cứ về bình an, lòng tin đã cứu chữa anh (Mc 5,34). Lm. Mai Hoàng
|