THẦY THUỐC MÁT TAY
Người Công giáo vẫn khấn với những vị thánh nổi tiếng làm nhiều phép lạ như thánh Vinh-sơn, thánh Mạc-tin, thánh An-tôn, thánh Têrêsa v.v. Phép lạ là do ở lòng tin đi liền với việc sùng kính. Các thánh "Ta" đã được phong hiển thánh để trở thành những mẫu sống, đồng thời cũng là lúc được thúc đẩy lòng sùng kính cầu khấn với các Ngài. Thánh Phêrô Khanh là một vị đã từng chữa được nhiều bệnh khi còn sống cũng như sau khi tử đạo.
THÁNH PHÊRÔ KHANH, TẤM GƯƠNG MỤC TỬ
Các nhân chứng biết rất ít về thời thơ ấu của Thánh Phêrô Khanh. Chỉ biết Ngài sinh năm 1780 tại Nghệ An. Ngay từ nhỏ cha mẹ đã gửi vào trong nhà xứ để được đào tạo, và lúc 22 tuổi thì được làm thày giảng. Nhưng Ngài luôn ao ước làm Linh Mục. Mãi đến khi đã 25 tuổi Ngài mới được nhận vào học tiếng La Tinh, và Ngài đã kiên trì trong suốt 14 năm mới được thụ phong linh mục khi đã 39 tuổi. Cha Phêrô Khanh được bổ nhiệm lần lượt coi các họ: Trai Lẻ, Quỳnh Lưu, Thọ Kỳ, Thọ Ninh, Long Trương, Ngân Sáu.
Một trong những đặc điểm của Cha Khanh là rất tha thiết với việc vun trồng ơn gọi đi tu. Trong thời buổi bắt đạo không có chủng viện, thì Ngài đã biến nhà xứ thành nơi đào tạo. Xứ nào Cha tới phục vụ cũng đều biến thành một chủng viện thu hẹp. Cha nuôi một số thiếu niên, dạy giáo lý, hướng dẫn tinh thần tông đồ. Ngài đã trở nên nghĩa phụ của 40 chủng sinh và thầy giảng, trong đó 8 người đã trở thành linh mục.
Bên cạnh những bài học và lời giáo huấn, chính đời sống gương sáng của Cha mới là một động lực giáo dục. Khi dự lễ Cha cử hành và giảng, mọi người như đang thấy được Chúa Kitô sống động và rao giảng Tin Mừng. Ngài nhiệt thành với các công tác mục vụ như đi kẻ liệt bất cứ lúc nào, khuyên răn giáo dân làm hòa, tránh kiện cáo trước tòa quan. Cha chính Nghiêm đã viết về cha Khanh: “Cha Khanh đuược làm linh mục thì chẳng khác nào như đèn treo cao soi sáng cho mọi người trong nhà, và càng làm gương sáng hơn nữa về các nhân đức. Cha hết sức lo lắng phần rỗi cho con chiên, sốt sắng làn sáng danh Chúa. Đc biệt những người ở nhà Đức Chúa Trời được Ngài dạy dỗ cho có nhân đức hơn người ngoài... Chính vì người nhân đức như vậy mà ngài được Chúa chọn để đổ máu mình ra làm chứng về Chúa Giêsu”.
Trong thời gian vua Minh Mạng cấm đạo rất ngặt, Cha Khanh trốn tại nhà giáo dân tại Thọ Kỳ và Ngân Sáu. Khi đưa xác thầy Phêrô Nguyễn Khắc Tự từ Quảng Bình ra làng Đoài, Cha Khanh đã trông thấy xác vị tử đạo vẫn tươi tốt thì ước mong: “Ước gì tôi cũng được như vậy”.
Năm 1841 vua Minh Mạng băng hà, vua Thiệu Trị kế vị. Tình tình bớt căng thẳng hơn, Cha Khanh càng an tâm và hăng hái với việc tông đồ. Nhưng ngày 29.1.1842 khi đang trên đường về gặp cha chính Nghiêm thì Ngài bị chận lại khám xét và bắt giam. Lúc đó Ngài được 62 tuổi.
Quan đã có ý làm tiền bằng cách bảo Ngài chỉ nhận làm thày thuốc chứ không phải đạo trưởng thì được tha. Cha Khanh đã can đảm xác nhận: “Tôi là đạo trưởng chứ không chỉ là thày thuốc không”.
THÀY THUỐC MÁT TAY
Trong tù, Cha Khanh được mọi người quí mến vì tính vui vẻ hòa nhã. Một lần nhờ tài chữa bệnh mà Cha được mọi người kính nể. Vị quan cai ngục có một bà vợ bị bệnh nặng đã chạy nhiều thày nhiều thuốc mà vẫn không khỏi. Nghe đồn về Cha Khanh ông sai người đến xin chữa bệnh thì Ngài liền trả lời:
“Tôi chỉ có gông và xiềng thôi, chẳng có thuốc gì!”
Thế là Cha Khanh được dẫn đến nhà quan chẩn bệnh. Cha bảo lấy ra năm vị thuốc sắc lên cho bệnh nhân uống. Sáng hôm sau, một gia nhân chạy tới lạy Cha ba lạy để báo tin bệnh đã thuyên giảm. Cha cho thuốc thêm, và đến ngày thư ba thì khỏi hẳn. Thế là từ đó khắp miền đều đồn về thầy thuốc mát tay này. Nhiều người đã vì vậy mà xin học đạo và được rửa tội.
Cha còn dạy cho cậu Xứng trong tù một bài thuốc gia truyền chữa bệnh tả, và dặn không được lấy nhiều tiền người ta. Từ đó ai đến xin thuốc, Cha nói họ đến cậu Xứng mà xin. Sau này người ta gọi thuốc ấy là thuốc cố thánh.
Trên đường ra pháp trường, một số người khó nuôi con cũng chạy đến Cha xin giúp đỡ. Cha đã cho họ mấy miếng vải về lót giường cho con thì sẽ khỏi bệnh.
TRIỀU THIÊN TỬ ĐẠO
Ngày 12.7.1842 quan giám sát và 30 người lính theo bản án dẫn Cha Khanh ra pháp trường Cồn Cồ. Ngài vừa đi vừa đọc kinh, nét mặt vui mừng hớn hở. Trước khi chém đầu, người lý hình đã đến xin Cha tha lỗi vì chỉ phải thi hành lệnh thôi. Xác Cha được đưa về nhà chung Kẻ Gốm và an táng tạm tại nền nhà thờ cũ. Một số ơn lạ đã được ban cho những người kêu khấn, nhất là việc sinh con dễ dàng, nhờ lời bầu cử của Cha Thánh Khanh.
Lm. Dũng Lạc Trần Cao Tường