phép Lạ sáu

 

SỨC VƯỢT ĐÊM ĐEN

 

I. CHỨNG KIẾN PHÉP LẠ: khấn được sức vượt qua mọi khó khăn.

 

Vua Minh Mạng là người bắt đạo dữ nhất. Ong chết đầu năm 1841 lúc mới 50 tuổi. Con là Thiệu Trị lên nối ngôi. Lúc đầu có vẻ còn nới tay, nhưng rồi lại tiếp tục chính sách bắt đạo của vua cha vì sức ép của một số quan hủ lậu.

 

Thánh Lê Thị Thành đã bị bắt vì tội cho các linh mục trốn ẩn trong nhà. Bà bị tra tấn ba lần rất tàn nhẫn, lúc đầu bằng roi ngắn rồi sau bằng gậy tre và thanh củi. Trịnh Quang Khanh ra lệnh: “Đạp Thập Giá đi, tao cho về đoàn tụ với chồng con”. Nhưng bà lớn tiếng tuyên xưng đức tin:

     

“Tôi tin theo Đức Chúa Trời, không bao giờ tôi bỏ đạo”.

 

Có lần quan đã dùng trò dã man là buộc ống quần áo của bà lại rồi vất rắn độc vào trong người bà làm cho bà hoảng sợ. Đây là trò quá ác độc. Con rắn lành lạnh bò tới bò lui. Cơn sợ hãi tăng lên cùng độ. Nhưng bà luôn miệng cầu xin ơn Chúa:

 

“Giêsu, Maria, Giuse, xin ba Đấng cứu con”.

Và Bà can đảm đứng yên không nhúc nhích nên rắn không cắn mà từ từ bò ra. Bà đã cầu nguyện tha thiết và Chúa đã ban cho bà sức mạnh phi thường để chịu đựng những thử thách xem ra vượt quá sức của bà. Sau đó bà đã nói rõ bí mật này:

     

“Họ đánh đập dữ tợn lắm. Người thế gian không có sức nào mà chịu được, song khi tôi phải đòn thì tôi cầu xin Đức Mẹ phù hộ thêm sức mạnh cho tôi, nên tôi không cảm thấy đau đớn”.

 

Những nét phác họa trên đã diễn tả đêm đen của Mẹ Lê Thị Thành. Trong những tra tấn đau đớn, Mẹ luôn nhận được phép lạ của ơn sức mạnh vững một niềm tin. Vì Mẹ thấy rõ một dòng sinh lực đang chuyển vần, một luồng sáng đang vươn tới theo nhịp theo điệu như những đợt sóng lên xuống.  Chẳng gì cản trở nổi. Chẳng ai vùi dập được.

 

Mẹ Maria đã trải qua đêm đen hãi hùng khi đứng dưới chân thập giá, chứng kiến cảnh khổ nạn tột cùng của con mình, cảnh nhiều người mất niềm tin nơi Chúa. Ngày thứ bẩy trong truyền thống Hội Thánh là ngày kính Đức Mẹ, vì Đức Mẹ đã trải qua đêm đen mà vẫn vững tin chờ đợi phút ánh sáng Phục Sinh bừng dậy. 

 

II. TIN MỪNG: Đức Mẹ đứng dưới chân thập giá.

 

Tin Mừng của Chúa Giêsu theo thánh Gio-an (Gioan 19:25-27)

Khi ấy, đứng gần thập giá Chúa Giêsu, có mẹ Người, cùng với chị mẹ Người là Maria, vợ ông Clopas, và Maria Mađalêna. Khi thấy Mẹ và bên cạnh có môn đệ Người thương mến, Chúa Giêsu nói cùng Mẹ rằng: ”Thưa Bà, này là con của Bà”. Rồi Người lại nói với môn đệ: ”Này là Mẹ của con”. Và từ giờ ấy, môn đệ đã lãnh nhận Người về nhà mình.

 

III. GIÂY PHÚT THÁNH

 

Cách Chúa hành động bí nhiệm lắm, nhất là khi ta đương đầu với những khó khăn, nghịch cảnh, và những lắng lo nhiều khi đến mất cả tự tín. Ta càng ở trong tình trạng rối bời, thì tay Chúa càng kỳ lạ, và con tim sẽ tự nhủ: ”Mọi sự rồi sẽ tốt đẹp!”

 

Mọi sự trong tay Chúa, còn chi sợ hãi. Chính nỗi sợ, nỗi buồn chán, lại trở thành những khúc hát của bài thánh ca ban đêm. Ta thưởng thức từng vần điệu, vì chắc chắn bài thánh ca sẽ kết bằng câu ”Sáng sanh Đức Chúa Cha...” Như vậy ta tìm thấy đường bằng cách lạc mất đường. Chính mây đen sẽ hướng dẫn, ngờ vực sẽ làm vững tâm. I-xa-ac càng lo tìm của lễ, Áp-ra-ham càng tin tưởng vào Chúa hoàn toàn.

 

Ai đi trong ánh sáng sẽ hát bài thánh ca ban ngày. Ai đi trong bóng tối sẽ hát bài thánh ca ban đêm. Mọi người cứ từng phần mà hát. Chúa mới hòa lại cho đến kết. Cái gì Chúa đã làm đầy thì không cần phải thêm gì nữa. Mọi giọt đắng sẽ biến tan. Tiên tri Giê-rê-mi-a và E-dê-ki-en luôn vang lên những lời ca nước mắt và thở than triền miên mà chẳng tìm thấy ủi an. Những ai đòi làm ngưng dòng nước mắt các ngài chảy, thì chắc chắn làm mất những dòng Kinh Thánh đẹp nhất.

 

Khi Chúa tạo kinh ngạc, linh hồn run rẩy, nếu Người đe dọa, linh hồn kinh hãi. Công việc của Chúa sẽ được tỏ lộ: có khổ đau nhưng có vượt thắng.

 

Vậy bạn hãy cứ khóc đi. Hãy run rẩy trong khổ đau. Đừng cố gắng vượt sầu thảm và những quằn quại tâm hồn. Hãy nhận lấy trong đáy lòng bạn những mạch nước từ nguồn đại dương trong hồn cực thánh của Chúa Giêsu. Hãy tiếp tục tuôn chảy những dòng nước mắt như những dòng ơn thánh đến cho mắt bạn, và sẽ được lau khô một cách lạ kỳ.

 

Mây sẽ tan biến, và mặt trời sẽ chiếu sáng lại, mùa xuân mang cho bạn những bông hoa. Kết quả của việc phó thác là bạn sẽ khám phá ra công việc lạ lùng của Chúa. Quả thật, con người xốn xang thì cũng vô ích thôi. Mọi sự xảy ra như trong một giấc mơ, bóng tối tiếp theo bóng tối rồi đẩy lui bóng tối, ảo ảnh tiếp nối ảo ảnh trong cơn ngủ mê, có những ảo ảnh làm cho trăn trở, có những ảo ảnh đem đến ủi an. Linh hồn chỉ là nạn nhân của những ảo ảnh như vậy, mà ảo ảnh này sẽ nuốt mất ảo ảnh kia . Khi thức dậy sẽ thấy chẳng có gì phải sợ hãi cả. Tất cả chỉ là những ảo tưởng, sẽ biến tan, cả những kinh hoàng và những niềm vui xuất hiện ban đêm cũng sẽ bị quên lãng. (Chương 11)

 

Chúng ta hãy trở lại với Đức Mẹ Ma-ri-a. Khi cả nhân loại chối từ, ruồng bỏ và hành khổ con Mẹ, thì Mẹ theo con từ hang đá máng cỏ cho tới đỉnh đồi Can-vê.

 

Cùng theo con đường của Mẹ, những tâm hồn trung tín toàn thắng những chuỗi ngày ngậm đắng nuốt cay, những bóng tối hãi hùng, những tưởng tượng kỳ quặc, nghĩa là toàn thắng tất cả những thứ làm mờ con mắt giác quan khiến không còn nhận ra được ý Chúa; họ bước theo ý Chúa và thờ lạy ý Chúa ngay dưới chân thánh giá.

 

Tất cả họ đều biết rằng họ phải giã từ bóng tối mà dõi theo mặt trời cao vòi vọi; mặt trời thì từ hừng đông đến khi chiều về, cả khi có mây mù che phủ, vẫn chiếu ánh sáng, vẫn sưởi ấm và vẫn gợi hứng cho bất cứ ai để cho tâm hồn mình cuốn hút vào chu vi huyền nhiệm của nguồn sáng, điểm nào cũng say, điểm nào cũng mê. (Chương 9)

 

IV. KHẤN NGUYỆN

 

1. Thánh Vịnh 126: đi nức nở, về hân hoan

Khi Chúa dẫn tù nhân Sion trở về,

Ta tưởng mình như giữa giấc mơ.

Vang vang ngoài miệng câu cười nói,

Rộn rã trên môi khúc nhạc mừng.

 

Bấy giờ trong dân ngoại, người ta bàn tán:

“Việc Chúa làm cho họ, vĩ đại thay.”

Việc Chúa làm cho ta, ôi vĩ đại,

Ta thấy mình chan chứa một niềm vui.

 

Lạy Chúa, xin dẫn tù nhân chúng con về,

Như mưa dẫn nước về suối cạn miền Nam.

 

Ai nghẹn ngào ra đi gieo giống,

Mùa gặt mai sau khấp khởi mừng.

 

Họ ra đi, đi mà nức nở,

Mang hạt giống vãi gieo;

Lúc trở về, về reo hớn hở,

Vai nặng gánh lúa vàng.

 

Vinh danh Chúa Cha và Chúa Con,

Cùng vinh danh Thánh Thần Thiên Chúa.

 

Tự muôn đời và chính hiện nay,

Luôn mãi đến thiên thu vạn đại. Amen.

 

2. Ý KHẤN

- Trong lúc gặp gian nan khốn khó hay bị thử thách hồ nghi quyền năng Chúa, xin cho chúng con được vững tin như Thánh Lê Thị Thành, cương quyết tuyên xưng:“Tôi tin theo Đức Chúa Trời, không bao giờ tôi bỏ đạo”. Chúng con cầu xin Chúa.

- Thánh Lê Thị Thành đã nói rõ bí mật về ơn sức mạnh: “Họ đánh đập dữ tợn lắm. Người thế gian không có sức nào mà chịu được, song khi tôi phải đòn thì tôi cầu xin Đức Mẹ phù hộ thêm sức mạnh cho tôi, nên tôi không cảm thấy đau đớn”. Xin Mẹ Maria phù hộ thêm sức cho chúng con trong những lúc gặp đau khổ. Chúng con cầu xin Chúa.

- Mẹ Maria đã cùng chịu đau khổ với Chúa khi đứng dưới chân thập giá. Xin Đức Mẹ cũng ủi an chia sẻ mọi khổ đau đen tối của mỗi người chúng con. Chúng con cầu xin Chúa.

- Xin Thánh Lê Thị Thành khấn cầu cho chúng con được ơn sức mạnh, nhận được phép lạ vượt qua đen tối đang vây bủa chúng con. Ơn thánh Chúa luôn đủ cho chúng con, để có thể chịu đựng mà vững tin vào ánh sáng khải hoàn. Chúng con cầu xin Chúa.

 

3. Đọc kinh

Kinh Tin Kính, Kinh Thánh Lê Thị Thành, Kinh Hãy Nhớ.

- Nữ Vương Các Thánh Tử Đạo Việt Nam, cầu cho chúng con.

- Thánh Lê Thị Thành, cầu cho chúng con.

- Các Thánh Tử Đạo Việt Nam, cầu cho chúng con.

 

TRẦN CAO TƯỜNG

SỨC VƯỢT ĐÊM ĐEN

 

VỀ MỤC LỤC