|
CHƯƠNG MỘT
LỜI CHÚA VẪN KHÔNG ĐỔI THAY
Chúa vẫn còn nói với chúng ta trong giây phút này, như Người đã nói với cha ông chúng ta vào thuở xa xưa, khi chưa có các vị linh hướng và các phương pháp linh hướng. Thời đó, đời sống thiêng liêng chú tâm vào việc tiếp xúc thân tình với Chúa. Thời đó, đời sống thiêng liêng chưa bị thu gọn lại thành một nghệ thuật hay một thứ gì cao siêu và tỉ mỉ để hướng dẫn người ta gặp Chúa, chưa đặt ra các luật lệ, các bài học và các câu châm ngôn để nhớ thuộc lòng. Thời nay đòi hỏi phải tỉ mỉ chi tiết chứ không như thời xưa, lúc đó con người sống bằng trực giác không cần những chi tiết rườm rà. Người thời xưa chỉ biết rằng mỗi giây phút đều có bổn phận Chúa gửi đến cho họ để họ trung tín hoàn thành. Thời xưa, những người có đời sống thiêng liêng chỉ cần có thế. Họ chỉ cần nghĩ tới lúc hiện tại, từng phút một, như kim đồng hồ điểm từng phút từng giờ và tiếp tục luân chuyển theo đường nó phải xoay mà chỉ thời giờ. Được cảm hứng thiêng liêng thường xuyên thúc đẩy, họ không cần nghĩ đến những gì sắp xảy đến vì họ biết Chúa sửa soạn cho họ mọi sự rồi, Người sửa soạn mỗi giờ khắc, mỗi ngày.
ƠN THÁNH LẠ LÙNG
Đó cũng là những bí ẩn trong cuộc đời của Mẹ Maria. Mẹ là thụ tạo khiêm tốn nhất và biết vâng lời nhất trong các loài thụ tạo. Câu Mẹ trả lời thiên thần truyền tin ”Tôi xin vâng như lời thiên thần truyền” (Luca 1:38) đã gồm tóm tất cả giáo huấn bí nhiệm của tổ tiên. Tất cả giáo huấn bí nhiệm ấy tóm lại trong điều này, cứ một lòng tuân theo thánh ý Chúa, dù thánh ý Chúa mặc bất cứ hình thức nào. Câu trả lời đơn sơ nhưng đầy ý nghĩa của Mẹ đã là một ví dụ hiển nhiên sáng chói về tinh thần vâng theo thánh ý Chúa. Tâm tình của Mẹ thật am hợp với điều Chúa Giê-su dạy chúng ta cầu nguyện: ”Ý cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời”. Điều Chúa yêu cầu Mẹ trong cái giây phút quan trọng đó là một vinh dự cao cả cho Mẹ. Nhưng đối với Mẹ, vinh dự đó đã không có nghĩa gì nếu không phải là thánh ý Chúa. Mẹ chỉ lo làm theo thánh ý Chúa thôi. Thánh ý Chúa mới làm Mẹ chú ý. Thánh ý đó đã điều khiển cả cuộc đời Mẹ. Vinh quang hay tủi nhục chỉ là những cái bóng mờ mờ tỏ tỏ. Mẹ thờ lạy Chúa và nhận biết thánh ý Chúa trong những cái bóng đó. Tâm hồn Mẹ chan chứa niềm vui. Mẹ nhìn những việc Thiên Chúa kêu gọi Mẹ làm hay chịu mỗi giây mỗi phút như là những món quà Chúa ban. Mẹ đã không màng đến những an ủi của trần gian, cũng không tưởng tượng thế nọ thế kia theo kiểu loài người. Mẹ chỉ biết tìm đến Chúa là nguồn ban mọi ân huệ.
Ân phúc của Đấng Toàn Năng rợp bóng trên Mẹ. Bóng đó không là gì khác hơn là những trách nhiệm, những đòi hỏi và những đau khổ của mỗi giây phút. Bóng đó chỉ là làn sương mây; trong thiên nhiên làn sương mây bao trùm cảnh vật giống như tấm màn che mắt chúng ta. Trên bình diện đạo đức siêu nhiên, màn sương mây đó che phủ làm ta không rõ thực sự Chúa muốn như thế nào, mà chỉ có ý Chúa mới đáng kể mà thôi. Màn sương tuy che mờ cảm giác nhưng đã làm rực sáng lòng tin của Mẹ. Mẹ tin rằng Thiên Chúa không hề đổi thay. Do đó khi tổng lãnh thiên thần hiện ra với Mẹ, Mẹ đã sẵn sàng đón tiếp. Sứ thần hiện đến rồi biến đi; Mẹ không thấy sứ thần nữa, nhưng Chúa Thánh Linh hoàn tất sứ mạng trên trần đã nhập vào lòng Mẹ và sẽ không bao giờ lìa xa Mẹ.
Thánh kinh đã không nói nhiều. Nhìn bên ngoài, cuộc đời Mẹ thật đơn sơ, cũng giống như mọi người thôi. Mẹ sống và chịu đựng cuộc đời như mọi người. Mẹ đến thăm bà chị họ Elizabeth như những người bà con đến thăm nhau. Mẹ đi Bê-lem như những người khác để khai sổ hộ tịch. Mẹ phải ngủ đêm ở hang đá bởi vì Mẹ nghèo. Mẹ trở về Nazareth sau thời gian phải chạy trốn để khỏi bị Hê-rô-đê bách hại. Mẹ sống cuộc đời thầm lặng bên Chúa Giê-su và Thánh Giu-se. Thánh Giu-se chuyên lo việc cần lao kiếm ăn cho cả nhà. Lương thực hằng ngày của Thánh Gia thất chỉ có thế. Vậy còn những của ăn gì Mẹ và Thánh Giu-se dùng để nuôi dưỡng đức tin? Làm thế nào để mỗi giây mỗi phút của các Ngài trở thành những giây phút thánh giống như một bí tích? Các ngài đã thấy gì trong những tầm thường của cuộc sống? Những gì người ta thấy được thì cũng giống như mọi người. Nhưng những điều người ta không thấy, chỉ có đức tin mới thấy, chính là việc Chúa hoàn thành chương trình của Người. Như bánh thiên thần, như man-na từ trời ban xuống, như Tin Mừng quí báu, bí tích của giây phút hiện tại đem Chúa đến những nơi sống thấp hèn như hang bò lừa, như máng đựng cỏ và rơm. Chúa tỏ mình cho người khiêm nhường trong những sự bé nhỏ - ”Ngài đã cho người nghèo khó no đầy ơn phúc ” (Luca 1:53)- nhưng những kẻ tự kiêu, chỉ trọng những vỏ bề ngoài, thì không thể thấy Chúa cả nơi những việc lớn lao.
Thế thì với bí quyết nào ta có thể tìm thấy kho tàng đó, - hạt cải nhỏ bé đó? Xin thưa là không có bí quyết nào cả. Kho tàng có sẵn đó mọi nơi mọi lúc, ta cứ việc đến mà tìm. Đối với mọi tạo vật, dù đó là người bạn hay người thù, Chúa đều quảng đại tuôn đổ kho tàng ấy ra, cho nó châu lưu cùng khắp thân xác và tâm hồn chúng ta, chảy vào tận thẳm sâu cõi lòng chúng ta. Quyền năng của Chúa thanh tẩy vũ trụ, thấm nhập và tràn lan khắp vạn vật. Ở đâu cũng có ảnh hưởng sống động của Chúa. Hành động của Chúa đi trước vạn vật, đồng hành với với chúng và theo sau chúng. Chúng ta chỉ cần để mình trôi theo ảnh hưởng của Thiên Chúa. Vua chúa, quan quyền, hàng khanh tướng của Giáo hội và của thế giới, linh mục, binh lính, thường dân, tóm lại hết mọi người, sĩ nông công thương, mà biết được rằng theo đuổi con đường thánh thiện dễ như thế nào thì Thiên Chúa hài lòng biết bao! Họ chỉ cần trung thành thi hành những bổn phận của một Ki-tô hữu trong điều kiện và hoàn cảnh của mình, khiêm nhường chấp nhận những đau khổ của cuộc sống, không thắc mắc nhưng sẵn sàng vâng theo những đòi hỏi của Chúa quan phòng trong mọi sự mình phải làm và phải chịu. Đây mới là đời sống thiêng liêng đã làm cho các tổ phụ và các tiên tri nên thánh trước khi có thật nhiều phương pháp linh hướng và các vị linh hướng. Đây mới là đời sống thiêng liêng của mọi đời và mọi cuộc sống. Chẳng có cuộc sống nào được nên thánh thiện cao hơn, hay tuyệt vời hơn và đồng thời dễ dàng hơn là chân thành làm theo những điều Chúa, đấng hướng dẫn các tâm hồn, ban cho họ mỗi giây phút để làm và để chịu, dù đó là vâng theo luật Giáo hội hay luật đời. Nếu sự thật là thế thì chỉ cần đến các linh mục để ban phép các phép bí tích. Ngoài những việc đó ra chúng ta không cần đến họ. Những tâm hồn đơn thành chỉ lo tìm cách gặp Chúa, sẽ khỏi phải mang những gánh nặng không cần thiết, do những người chỉ thích lãnh đạo họ đặt ra.
|