|
Nhìn về hai tác phẩm của Trần Cao Tường
Nhịp Múa Sông Thanh và Vũ Khúc Thăng Ca
Đài VOA , Tiếng Nói Hoa Kỳ trong chương trình Văn Học Nghệ Thuật, và Đài VOBVN ở Houston, Texas, giới thiệu
Tác Phẩm Thứ Sáu của Linh Mục Nhà Văn Trần Cao Tường "NHỊP MÚA SÔNG THANH"
Nếu không kể 6 tác phẩm về "Giáo Dục Tôn Giáo," ấn hành từ năm 1983, thì, "Nhịp Múa Sông Thanh," tức "Tin Vui Thời Điểm 2000," là tác phẩm thứ sáu của Linh mục, Nhà văn Trần Cao Tường. Tác phẩm mới nhất này của họ Trần, do nhà Thời Điểm xuất bản và phát hành.
Ghi nhận về thế giới văn chương Trần Cao Tường, nhà văn Phạm Xuân Đài, Chủ biên Tạp chí Thế Kỷ 21 viết:
"Mỗi bài viết (của tác giả) thường bắt đầu bằng một câu chuyện vui vui, để từ đó quy chiếu cho nó một ý nghĩa triết lý và một điểm tương ứng trong niềm tin Thiên Chúa Giáo. Những chuyện kể ấy, tác giả rút ra từ cuộc sống, từ sách vở cổ kim đông tây, trong đó nhiều chuyện, nhiều nhận xét bắt nguồn từ phong hóa, văn học Việt Nam.
Đi sâu hơn vào con người của tác giả "Nhịp Múa Sông Thanh," tức "Tin Vui Thời Điểm 2000," nhà văn Quyên Di cũng ghi nhận:
"Là một Linh mục, tác giả Trần Cao Tường lấy Thánh Kinh làm nguồn cảm hứng về cuộc đời, một cuộc đời mà bên cạnh những biến cố lớn lao là muôn vàn chuyện tầm thường của kiếp nhân sinh. Tin Vui với cái nhìn của tác giả, soi rọi vào từng ngóc ngách, từng chuyển động của cuộc sống ấy.
"Nhưng cũng là một nghệ sĩ, ở cả hai khía cạnh sáng tác và thưởng ngoạn, tác giả say sưa với vẻ đẹp của cuộc sống, say mê nhiều thể loại nghệ thuật, từ văn đến thơ; từ kiến trúc, hội họa đến nhiếp ảnh...Người ta sẽ nhìn ra cái nét tài hoa của ông qua những đoạn viết về cảnh vật, cái nét suy tư của triết gia khi ông trình bày nhân sinh quan của mình.
"Nét nổi bật nhất nơi tác giả là "Con Người Việt Nam." Ông say sưa minh chứng người Việt có một đạo sống rất giản đơn, nhưng rất hợp thời, đáp ứng được những thiếu thốn, những khao khát của con người thời đại."
Cũng như những tác phẩm trước đây, đã được xuất bản, như các cuốn "Vũ Khúc Thăng Ca," "Đường Nở Hoa Lê Thị Thành,"..., "Nhịp Múa Sông Thanh" của Trần Cao Tường cũng gồm những bài viết mang đầy tính chiêm nghiệm, thương yêu những hoạt cảnh đời thường. Đó là những cái nhìn rất tinh tế, rất-Trần-Cao-Tường; mà, một nhà thơ phát biểu rằng: Đó là tác phẩm gối đầu giường của ông. Ông đã nhâm nhi từng con chữ của Trần Cao Tường, như nhâm nhi niềm hạnh phúc gần cận, và, thân thiết.
"Nhịp Múa Sông Thanh" với Tựa của Nhà thơ Du Tử Lê, dầy trên 350 trang. Nhà xuất bản Thời Điểm, P.O.Box 2874 Garden Grove, CA 92842. Tel.: (714) 530-6301; hoặc 1000 Westăood Dr. Marrero, LA 70072. Đt. 504-3405843. TRẦN THU MIÊN, tập san Sứ Điệp, Boston.
Tôi mới biết Trần Cao Tường một thời gian rất gần. Sự liên hệ này còn giới hạn. Thỉnh thoảng gặp nhau vài phút qua những cuộc điện đàm viễn liên, hay dăm ba dòng điện thư ngắn ngủi. Chỉ thế thôi! Nhưng tôi có cảm tưởng rằng đã quen nhau lâu lắm rồi.
Cách đây không lâu, tôi gửi biếu Trần Cao Tường một tác phẩm văn nghệ cũng như tôi đã gửi tặng bạn bè và nhiều người quen, lạ. Gửi cho ông vì một người bạn bảo đó là việc nên làm, chứ thú thật, tôi chưa bao giờ nghĩ là sẽ có dịp liên hệ với linh mục nhà văn này dù đã nghe một đôi điều về ông. Tôi không tưởng rằng Trần Cao Tường sẽ trả lời mình. Và thật ra thì cũng quên bẵng là mình đã gửi gì cho ông. Rồi thật bất ngờ, vị linh mục chưa quen này gửi tôi điện thư ngắn gọn với lời khuyến khích rất rộng tình. Tôi trả lời ngay rằng, "Thưa cha con sẵn sàng biến thành trẻ nhỏ để nhận lời khen từ người khác." Tấm lòng nhân ái ấy có sức kéo chúng tôi lại gần nhau. Chính vì thế mà tôi muốn biết thêm về ông. May mắn quá, gần đây cha còn ưu ái tặng tôi tác phẩm "Nhịp Múa Sông Thanh." Đang lúc cùng "nhà tôi" sơn nhà, tôi đã ngưng ngay công việc để đọc tác phẩm này. Đọc với lòng quí mến và tình ưu ái văn nghệ. Vì thế, tôi không viết về tác phẩm của ông bằng cái nhìn và sự phân tích của người làm việc "điểm sách," hay phê bình văn học. Nhưng tôi viết về "Nhịp Múa Sông Thanh" (NMST) như một cố gắng để tìm vài nét về chân tướng của linh mục nhà văn hiếm có này.
Người Phân Tích Xã Hội.
Thường thì chúng ta dễ để ý đến những điều xẩy ra cho bản thân mình hơn là những điều xẩy ra cho người khác. Trần Cao Tường không chỉ nhìn chung quanh, nhưng ông nhìn bằng con mắt và trí tuệ của người phân tích xã hội. Những sự kiện, biến cố xẩy ra chung quanh đều có lý do và hậu quả. Thí dụ như việc mấy gã choai choai rửng mỡ phá làng xóm bằng cách nhổ cọc bảng hiệu giao thông là một việc làm phạm pháp (NMST, tr. 347-349). Ai mà không nghĩ thế, và chúng ta thường thì cũng chỉ nghĩ đến đó là cùng. Trần Cao Tường nhìn xa hơn, sâu hơn. Ông nhận ra được những dấu chỉ thời đại qua những sự việc, biến cố đang xẩy ra mỗi ngày.
Người Hiếu Học Khiêm Nhường
Sự học đòi hỏi thái độ khiêm nhường. Chỉ khi ta khiêm nhường ta mới nhận ra được những điều tốt của người khác và muốn học họ để phát triển tầm hiểu biết của ta. Trần Cao Tường không ngại "mượn" những kiến thức, kinh nghiệm, và sáng tác của người khác để giúp ông hiểu thêm về cuộc đời, về xã hội, tôn giáo, và nguồn gốc của mình. Ông đã trang trọng trích dẫn, những mẩu chuyện, câu thơ, đoạn văn, lời nhạc của người khác như những dẫn chứng để làm sáng tỏ cảm nghiệm và sự quan sát của mình. Trong tác phẩm ông ta thấy nhan nhản tên của những tác giả từ Việt Nam đến những dân tộc khác. Ông không dùng tên các tác giả nổi tiếng như một sự lừa bịp trí thức để tỏ ra sự hiểu biết và kiến thức rộng của mình. Nhưng ông dùng họ như những nguời chỉ đường để ông tìm ra được điều mình muốn hiểu.
Người Nặng Hồn Thi Sĩ
Thi tính của Trần Cao Tường bộc lộ qua từ đề tựa tác phẩm, "Nhịp Múa Sông Thanh," đến tựa của những hình chụp phụ bản như, "Dòng Sông Ánh Sáng." Tôi đọc qua những tựa đề trong trang mục lục mà tưởng mình đang đọc một bài thơ lạ. Chữ nghĩa của ông chuyên chở đầy thi tính như, "Một hôm tôi chợt thấy con ve sầu đong đưa...." (NMST, tr. 82). Chỗ khác ông viết, "Bài hát văng vẳng đâu đây lời thơ mộng," (NMST, tr. 289). Chưa kể những tựa đề đầy thơ như, "Tia nắng ban mai ngập tràn mí mắt, " (NMST, 197). Tôi cũng rất ngạc nhiên khi nhìn những tấm hình ông chụp, được dùng làm phụ bản cho tác phẩm chính. Mỗi tấm hình đều gói ghém cảm nhận rất nghệ sĩ của ông. Mỗi tấm hình đều mang mang những lời thơ bí ẩn. Đó là nhà thơ Trần Cao Tường, thơ ông ẩn hiện trong những hàng chữ văn xuôi, trên cảnh vật chụp vội trong hình, và trong tâm thức đầy Việt tính.
Đạo Sư Nhập Thế
Là người phân tích xã hội, kẻ hiếu học, hay nghệ sĩ cũng như làm đạo sư mang chân lý vào đời, Trần Cao Tường luôn luôn lao xả vào cuộc sống. Ông không tự khép kín mình trong thế giới của "hàng tư tế" hay khoác áo "tu hành" đứng bên trên hay bên ngoài đời sống. Ông sống đời đạo sư mang chân lý vào giữa đời thường. Chúa của ông, bậc "Thầy" tối cao của ông cũng đã mang chân lý vào đời thường bằng lời giảng dậy rất bình dân. Người dùng ngụ ngôn đời thường để giảng tin mừng cứu độ cho đời là Đức Giêsu. Là một linh mục Công Giáo, ông thấm nhuần Kinh Thánh và chuyện đời Chúa Giêsu nên ông cũng dùng những câu chuyện đời thường để mang sứ điệp tin mừng cho thời đại của ông. Ông đọc tiểu thuyết, nghe nhạc tình, xem phim, đi du ngoạn và dùng những hình ảnh "hột vịt lộn," "bi thuốc lào," "lá trầu," "người đánh giầy," "kẻ trồng rau," và nhiều mẩu chuyện, hay sự cố thường ngày để minh giải Kinh Thánh của Đạo Chúa. Đọc sách ông, ta không chỉ nghe ông kể những câu chuyện vớ vẩn đâu đâu, nhưng từ những câu chuyện này, ông đưa người đọc bước vào thế giới tôn giáo của ông một cách rất tự nhiên. Đây là điều đặc biệt trong "Nhịp Múa Sông Thanh." Trần Cao Tường không khoác áo đạo sư để doạ nạn tín đồ, nhưng ông dùng những sự việc, biến cố thật để giúp tín đồ "giác ngộ," để dẫn tín đồ vào con đường cứu độ.
Người Gây Hoang Mang
Trần Cao Tường đã gây hoang mang cho nhiều người Việt Nam không cùng một trường phái suy luận như ông. Gần đây trên tờ Thế Kỷ 21 (tháng 10, 1999), đã có người tỏ ra khó chịu về việc Trần Cao Tường mang đức tin Công Giáo của ông vào những lời giải thích về những tư tưởng văn hoá và đạo lý dân tộc. Thí dụ như ông khẳng định, "Đúng là Đạo Trời đã bén rễ sâu vào tâm thức Việt Nam như một tín ngưỡng chung, thành tụ điểm tinh thần," (NMST, tr. 17). Người ta bảo là ông ngụ ý nói về Đạo Trời là Đạo Chúa của ông. Người ta bảo ông dùng văn chương mình với ý đồ thuyết phục người khác tin theo "đạo" của ông. Thật ra thì văn hoá, đạo lý, hay những nghi lễ dân tộc chẳng thuộc về riêng ai. Chúng ta áp dụng những kho tàng vô giá ấy vào những hoàn cảnh riêng cho bản thân, gia đình, hay tôn giáo mình là điều nên làm, phải làm. Trần Cao Tường, linh mục Công Giáo, có ngụ ý là Đạo Trời trong văn hoá Việt Nam là Đạo Chúa của ông thì cũng chỉ là việc làm phải đạo, hợp lý. Đó không phải là việc làm phản văn hoá, nhưng lại làm giầu thêm cho văn hoá.
Người Lưu Vong Còn Gốc Rễ
Trong Nhịp Múa Sông Thanh và bàng bạc trên những bài viết hay sách của ông, Trần Cao Tường luôn luôn ý thức được mình là nguời Việt Nam, đến từ một nơi có văn hoá, có đạo giáo. Ông nói về những chuyện huyền thoại "Rồng Tiên," hay di vật "Trống Đồng" như là những biểu tượng văn hoá tiềm tàng hình ảnh "Thiên Chúa" của ông. Tôi gọi ông là người lưu vong còn gốc rễ vì nhiều người trong địa vị của ông không còn nhớ hay không nhận ra được giá trị của kho tàng văn hoá Việt Tộc. Lưu vong như ông thì sẽ có ngày trở về đầy ý nghĩa. Sự trở về trong tâm thức dân tộc chứ không phải trở về trên những chuyến bay diêm dúa hay tiệc vui nhố nhăng. Bởi vì ông sẽ trở về với những món quà văn hoá do chính ông sáng tạo bằng tâm thức dân tộc.
Tôi cảm ơn ông vì đã kéo tôi lại gần ông để đọc những điều ông viết. Văn chương của ông sẽ kéo nhiều người đến với ông, không phải để tìm những phút giải trí giết thời gian dư thừa. Nhưng để tìm về bản ngã dân tộc với niềm tin siêu việt. Văn hoá và đạo giáo dân tộc là hành trang cho người "tin đạo" (không phân biệt tôn giáo) đi tìm đường giải thoát hay ơn cứu độ mà không bị mất gốc.
ĐÀI VOA, Tiếng Nói Hoa Kỳ phát thanh trong chương trình Tin Văn Học Nghệ Thuật
Bằng một giọng văn dí dỏm, đôi khi châm biếm, nhưng rất uyên bác, quyến rũ, tác giả đã dùng những sự kiện hằng ngày làm tấm gương soi, giúp người đọc cơ hội truy tầm chính mình... Chính vì tính đời thường ắp đầy trên từng trang chữ mà, người đọc không là Kitô Hữu, cũng vẫn bị từ trường của trang sách cuốn, hút, giống như thể tác giả đang thủ thỉ, kể một câu chuyện nho nhỏ cho riêng mình nghe.
Được biết "Vũ Khúc Thăng Ca" là tác phẩm thứ 5 của linh mục Tran Cao Tường. Hầu hết sách của ông được đọc giả đón nhận một cách thân ái. Bởi vì, thế giới văn chương của ông lúc nào cũng hắt lên một tình yêu tổ quốc chói gắt và, niềm hưng phấn tươi rói nơi tương lai của dân tộc Việt. Có dễ vì tác giả "Vũ Khúc Thăng Ca" là con người Việt Nam từ ý thức tới vô thức, nên rất nhiều người đã nhìn ông như một "con người dân tộc" mà không phân biệt tôn giáo. Dù cho ông sống một đời để đi gieo những hạt giống Thiên Chúa trên mặt địa cầu.
NHÀ VĂN PHẠM XUÂN ĐÀI, Tập San Thế Kỷ 21, trong mục điểm sách tháng 11.98
Vũ Khúc Thăng Ca nhằm giới thiệu cho người nghe, người đọc một phương thức giản dị để sống hạnh phúc. Mỗi bài thường bắt đầu bằng một câu chuyện ngắn vui vui, để từ đó qui chiếu cho nó một ý nghĩa triết lý và một điểm tương ứng trong niềm tin Thiên Chúa giáo. Những chuyện kể ấy tác giả rút ra từ cuộc sống, từ sách vở cổ kim đông tây, trong đó nhiều chuyện, nhiều nhận xét bắt nguồn từ phong hóa, văn học Việt Nam.
Trước khi là linh mục Thiên Chúa giáo, tác giả Vũ Khúc Thăng Ca là một người Việt Nam "thuần chất". Ông hiểu con người Việt Nam sâu xa, ông ý thức rất rõ đạo lý mà dân tộc Việt Nam dựa vào đó để tồn tại từ thượng cổ cho đến ngày nay, ông cảm nghiệm sâu xa ý nghĩa của bánh dầy bánh chưng, của tục ăn trầu, của ca dao tục ngữ... Nơi ông như kết tụ cả một nền minh triết của tổ tiên.
Nhưng ông cũng tắm gội trong ánh sáng dịu dàng của Thiên Chúa giáo, với tâm linh rộng mở trong một tình thương yêu đích thực. Tác giả đã nhiều lần cho thấy đạo lý, quan niệm sống hoặc tập tục Việt Nam có nhiều điểm trùng hợp với Thánh Kinh Thiên Chúa giáo. Chẳng hạn, Chúa Giêsu dạy Con hãy thương yêu kẻ khác như chính mình con, ca dao Việt Nam nói Thương người như thể thương thân. Thánh Kinh: Hạt lúa nếu không rơi xuống đất và chịu thối mục, sẽ trơ trọi một mình (Gioan 12:24), Ai cố giữ mạng sống mình thì sẽ mất, ai vui chết sẽ được sống tròn đầy (Gioan 12:25). Ca dao: Tưởng rằng đá nát thì thôi, ai ngờ đá nát nung vôi lại nồng.
Nhìn ra rất nhiều chỗ tương đồng như thế, tác giả đã cho thấy rằng trong văn hóa Việt Nam cũng như trong niềm tin Thiên Chúa giáo, nếu đi ngược về chỗ đơn sơ nhất của tâm thức thì chân lý chỉ là một. Đời sống ngày càng phức tạp, cách tổ chức xã hội, tôn giáo khác biệt nơi này nơi khác trên quả đất có thể dần dần tạo ra các dị biệt, làm con người ngày càng xa niềm tin cội nguồn vốn rất đơn sơ, trong sáng, gần gũi nhau. Những bài giảng của linh mục Trần Cao Tường chỉ ra và xóa bỏ các cách biệt ấy, mang tâm hồn chúng ta về một cõi tin cậy chung. Và người Thiên Chúa giáo Việt Nam, với khả năng dung hóa cố hữu của dân tộc mình, sẽ sống đạo một cách dung dị như ông bà mình đã từng sống tự ngàn xưa.
NHÀ THƠ DU TỬ LÊ
Cuốn "Vũ Khúc Thăng Ca" của cha, tôi rất thích, là những bài viết ngắn, có chủ đề, đi theo chiều dọc của niên lịch và những biến động xảy ra hằng ngày trong đời thường của chúng ta hôm nay.
Cha có biết rằng, hàng đêm, trước khi đi ngủ, và mỗi sáng, mở mắt ra, cũng có tới hai, ba tháng qua, tôi đều thầm cảm ơn Thượng Đế đã cho tôi sống một ngày vừa qua - cho tôi được sống , một ngày trước mặt. Tôi nghĩ nếu các cha phải rao giảng trong các thánh lễ, áp dụng cách truyền đạt Kinh Thánh và thánh ý Chúa kiểu như vậy, tôi tin, con chiên và, luôn cả những kẻ ngoại đạo như Du Tử Lê, sẽ tiếp thu được nhiều hơn.
Riêng cá nhân tôi, dường như mỗi lúc một cảm thấy rõ, thật rõ, sự hiện hữu của Thượng Đế. Điều này, suốt tuổi trẻ, tôi không cảm thấy, nếu không muốn nói là chống báng. Tôi đã từng viết xuống trong truyện của mình.
Càng ngày, tôi càng thấy rõ, mỗi chúng ta, hiện diện trên mặt đất này, để hoàn tất một công việc nào đó, mà Thượng Đế đã chọn sẵn cho từng cá nhân... Ngợi ca tình yêu, qua chiếc cầu văn học nghệ thuật, với tôi, là công việc của văn nghệ sĩ. Cá nhân nhỏ mọn của tôi, là giúp cho những người đọc tôi, qua thi ca, cảm nhận ra rằng khởi tự tình yêu mang tính cá nhân, gia đình, người ta sẽ có tình yêu tổ quốc, và rộng hơn nữa, tình nhân loại. Khi bước tới tình nhân loại, là bước gần tới ánh sáng của Thiên Chúa, của Thượng Đế vì, nhân loại, dù màu da, khu vực địa lý nào, cũng đều là con cái của Chúa cả. Tôi cảm nghiệm được điều đó khi đọc Vũ Khúc Thăng Ca: một người sẽ không yêu Chúa, nếu không biết yêu cha mẹ, dòng tộc của mình.
ĐÀI TIẾNG NÓI VIỆT NAM HẢI NGOẠI phát thanh tại nhiều thành phố, đã dành cả nửa giờ trong tháng 10. 98, để phỏng vấn tác giả và giới thiệu Vũ Khúc Thăng Ca. T ác giả có thể khởi đầu bằng bất cứ sự việc nào xẩy ra; từ những đề tài liên quan đến Thần Học, Triết Học hay Tâm Lý học đến những sự việc cỏn con xẩy ra, tác giả cũng đưa vào đó những phân tích cặn kẽ để nhìn ra cái ý nghĩa tiềm ẩn, cái sứ điệp nằm bên dưới cái vỏ bề ngoài coi bộ vô thưởng vô phạt và tưởng rằng chẳng liên hệ gì đến ta".
HỆ THỐNG INTERNET CÔNG GIÁO VIỆT NAM (vietcatholic.net)
Vũ Khúc Thăng Ca là tập hợp những bài viết trong mục Tin Vui Thời Điểm 2000, có mặt và rất thu hút độc giả ngay từ những ngày đầu tiên của hệ thống Internet VietCatholic... Mỗi khi mục này lên Lưới chậm một chút là thế nào độc giả cũng gửi e-mail lên tiếng.
Viết với lối bút ký có khi nhẹ nhàng dễ đọc, giọng văn nhiều lúc nhí nhảnh tươi vui, nhưng nhiều lúc bừng bừng chói chang, có khi ngạo đời, khích động nơi người nghe, người đọc, một suy tư và thái độ cần đáp trả. Tác giả luôn dí dỏm
-- nhận xét thực tế cuộc đời: ba chìm bảy nổi và trái khoáy ở nơi tha hương này
-- để vẽ lên, diễn tả được những bức hình nghệ thuật sinh động với ánh sáng âm thanh mở lối soi rọi mà xoáy vào cõi lòng một thiết tha nào đó... Với kiểu trình bày này, Tin Vui đã được nhiều người đón nhận qua một cái nhìn mới không giấu diếm, vượt qua cả làn ranh tôn giáo hay giới hạn nhà thờ.
NHÀ VĂN QUYÊN DI, nhà xuất bản Thời Điểm, Cali.
Sách được văn giới cũng như giới thưởng ngoạn đánh giá là "sách tôn giáo đầy tính chất văn chương", với đầy đủ hương sắc và mùi vị, từ tranh Vincent van Gogh đến mắm chấm gỏi cá Lê Thị Thành...
Là một linh mục, tác giả Trần Cao Tường lấy Thánh Kinh làm nguồn cảm hứng về cuộc đời, một cuộc đời mà bên cạnh những biến cố lớn lao là muôn vàn chuyện tầm thường của kiếp nhân sinh. Tin Vui với cái nhìn của tác giả, soi rọi vào từng ngóc ngách, từng chuyển động của cuộc sống ấy.
Nhưng cũng là một nghệ sĩ, ở cả hai khía cạnh sáng tác và thưởng ngoạn, tác giả say sưa với vẻ đẹp của cuộc sống, say mê nhiều thể loại nghệ thuật, từ văn đến thơ; từ kiến trúc, hội họa đến nhiếp ảnh... Người ta sẽ nhìn ra cái nét tài hoa của ông qua những đoạn viết về cảnh vật, cái nét suy tư của triết gia khi ông trình bày nhân sinh quan của mình. Nét nổi bật nơi tác giả là "Con Người Việt Nam". Ông say sưa minh chứng người Việt có một đạo sống rất giản đơn, nhưng rất hợp thời, đáp ứng được những thiếu thốn, những khao khát của con người thời đại... Với ông, những "đạo sống vuông tròn", "con đường nghiền nát trầu cau", "gừng cay muối mặn", "cánh chim Âu", "đạo trống"... là những giá trị văn hóa của người Việt, không phải chỉ để chiêm ngưỡng, ca ngợi, nhưng nhat là để áp dụng trong cuộc sống con người thời nay... Một khi nắm bắt được bí quyết ấy thì người ta sẽ là chim thăng ca vút cánh vượt mốc điểm thời gian, bay vào thiên niên kỉ thứ ba đang mở rộng lòng gọi mời nhân loại.
HOÀNG HẠC, Báo Ngọc Lân, New Orleans
"Vũ Khúc Thăng Ca" có sức cuốn hút rất mạnh. Từng trang làm tôi say sưa như tìm trong men rượu nho ngọt lịm. Từng trang toàn những chuyện thật hấp dẫn và dẫn đưa độc giả những bài học thực tế... Có những ghi nhận làm tôi rất hứng khởi như chuyện trong quan tài của Diana (người Anh Giáo), người ta cho công nương cầm chuỗi tràng hạt do Mẹ Têrêsa ở Ấn Độ trao tặng... Nào chuyện 13 tổng thống Hoa Kỳ thuộc Tam Điểm... Rồi đầu tắt mặt tối như tôi nghe câu này còn hơn liều thuốc bổ "cao đơn hoàn tán": "Lần đầu tiên tôi nghe rõ tiếng nói của thinh lặng: Hãy để lòng bạn một khoảng trống, cho gió Trời có thể nhảy múa thổi vi vu" (trang 77).
TRẦN THIỆN, tác giả bài hát Khúc Sáo Ân Tình
"Vũ Khúc Thăng Ca" là sự chia sẻ niềm vui của một con người từng trải và tha thiết yêu mến cuộc đời, nhìn thấy ánh sáng ngay trong cảnh đêm tối dầy đặc, nhận ra những bông hồng thắm trong các bụi gai rậm rạp, và tìm được những cánh bướm rực rỡ từ những tổ sâu xấu xí kia. "Vũ Khúc Thăng Ca" là một niềm vui sống động tràn đầy, không thể giữ lại cho riêng mình, mà phải bung ra cho người khác.
Một mầu nhiệm lạ lùng đã được Thượng Đế ban tặng cho cuộc sống: nỗi buồn mà được san sẻ sẽ vơi đi và biến mất; niềm vui mà được thắp chung như cây nến Phục Sinh sẽ bừng lên ánh sáng xua tan được bóng đêm. Xin cảm ơn tác giả "Vũ Khúc Thăng Ca", một niềm vui tròn đầy đã lan tỏa sang người khác để phát sinh một "Khúc Hát Thăng Ca" rộn rã cùng với "Vũ Khúc Thăng Ca" có nhạc, có vũ, đem tặng cho cuộc đời.
|