|
Tin Vui của
Mẹ
THỜI ĐIỂM NGƯỜI MỌC CÁNH
BAY ĐƯỢC
Truyện kể về một ông quan rất chịu chơi, tỏ ra tiến bộ hợp thời. Một
hôm người ta dẫn đến nộp cho quan một tên ăn trộm vừa bắt được, bị
cạo trọc đầu, quần áo tả tơi. Ông quan nhìn tên trộm thì nghĩ ngay:
thằng này không đến nỗi tệ, mình có cách cải hóa nó. Thế là ông cho
dọn một bữa nhậu và cho nó cùng ăn như đệ tử, chắc thế nào nó cũng
cải tà qui chính. Nhậu đến khuya thì ông quan say mèm. Tên trộm thấy
cơ may hiếm có, bèn lấy dây trói ông quan lại, cạo trọc đầu, lột bộ
áo quan và thay bộ áo rách của mình cho quan mặc, rồi bỏ đi mất. Mãi
gần sáng ông quan mới tỉnh dậy. Thấy người có vẻ khang khác, ông soi
gương nhìn kỹ thì càng lấy làm lạ: đầu thì trọc, mà quần áo thì rách
rưới, đúng cái tướng thằng trộm. Ông chợt lẩm bẩm: Ơ hay, thằng trộm
thì còn ở đây, mà mình thì đi đâu mất rồi?!
CHIM HẢI ÂU TÊN LÀ LÝ VINH TÂN
Câu chuyện dí dỏm trên nói lên phần nào tâm trạng của mình lúc này.
Từ ngày đổi đời lao mình vào xã hội mới, bao chuyện cười ra nước mắt!
Nhiều lúc dừng chân tự hỏi không biết mình đang là ai và đang đi đâu
trong cuộc sống này. Anh hùng tạo thời thế, nhưng nhiều khi thời thế
lại đưa đẩy vùi giập anh hùng thấm mệt.
Mình có thể cũng giống như con Chim Hải Âu Tên Là Lý Vinh Tân. Đó là
tựa đề một cuốn truyện và cuốn băng hình của Richard Bach rất nổi
tiếng với hình ảnh thật gợi cảm. Câu truyện diễn tả cuộc đời của một
con chim hải âu có tên là Jonathan Livingston, tạm đọc là Lý Vinh Tân.
Một buổi sáng tự nhiên nó cảm thấy buồn nôn. Mặt trời vừa mọc thì một
ngày bận rộn khác trở lại với đàn hải âu. Lý Vinh Tân thức giấc vừa
lúc những chiếc tầu đánh cá ngoài khơi vào bờ. Những ngư phủ hân hoan
thu nhặt những con tôm tươi đem bán lấy tiền, còn những con cá thối
được vất xuống bãi. Thế là đàn hải âu hồ hởi tranh giành cắn cấu nhau
để lấy phần cho một bữa ăn sáng thịnh soạn.
Cứ thế ngày này qua ngày khác. Một ngày như mọi ngày. Lý Vinh Tân
rùng mình tự hỏi đời sống sinh ra chỉ có vậy thôi à? Suốt ngày chỉ
còn biết nghĩ đến chuyện tranh nhau mấy con mồi thối, ganh nhau từng
tiếng gáy, chèn nhau từng chỗ đứng cao thấp, thì khá thế nào được.
Phải có gì hơn thế chứ!
Kể từ hôm đó, Lý Vinh Tân tập bay lên miền núi. Lúc đầu thật khó khăn,
té lên té xuống. Bầy hải âu thì chế nhạo mỉa mai, đôi khi hè nhau tấn
công. Lý Vinh Tân kiên trì nhắm đích. Rồi một ngày nó đã có thể tung
cánh bay cao trên đầu đàn hải âu vẫn tiếp tục tranh bữa ăn sáng sà sà
ở bãi biển.
Lý Vinh Tân đã tìm ra ý nghĩa đời sống, đã tìm ra phẩm giá của mình
khi nhận ra mình là ai, nên đã có thể bay cao.
CUỘC SỐNG CHỈ CÓ THẾ THÔI SAO?
Cuộc khủng hoảng của con người ngày nay được các nhà tâm lý xã hội
phân tích và kết luận đó là cuộc khủng hoảng về căn tính: không biết
mình là ai nữa! Nói khác hơn, là không nhận ra con người thật của
mình, không có một khuôn mẫu nào để mà rèn luyện, không có một lý
tưởng nào mà vươn lên. Một lúc nào đó, mình thấy mình như những tên
bù nhìn bị bịt mắt dẫn vào những chủ thuyết, trở thành những cái nút
bấm tự động phản ứng vô kiều kiện theo bản năng như đàn hải âu, do
những tay tài phiệt dẫn dụ. Đã đến lúc mình nhìn ra có cái gì cao hơn,
vượt lên khỏi những bon chen vật chất thường ngày, vượt lên khỏi cái
hộp đã được tạo sẵn để nhốt giam mình.
Vậy thì giải pháp cho những khủng căn tính của con người ngày nay là
làm sao tìm lại được phẩm giá con người thật của mình. Nếu chỉ nghĩ
mình là con vật kinh tế hay con khỉ tiến hóa biết mặc quần “din” uống
coca và chạy xe hơi, thì cũng chẳng hơn đàn khỉ trong rừng bao xa.
Cuộc sống đầy lam lũ vật lộn. Đi làm lụng tối ngày về nhà lại lo ăn
và ngủ để lấy sức đi cầy tiếp ngày hôm sau. Rồi già đi lúc nào không
biết. Rồi cũng lăn ra chết. Cuộc sống chỉ có thế thôi sao?!
DÒNG CHIM TIÊN
Trong Đại Hội cho giới trẻ thế giới ở Ba-Lan năm 1991, Đức
Gioan-Phaolô II đã nhắc lại lời Kinh Thánh từ thư thánh Phaolô:
”Chúng con đã lãnh nhận tinh thần con cái”. Là con cái của Thiên
Chúa, là hoàng tử, công chúa của nước Trời, mang trong mình chính bản
chất Chúa, hình ảnh Chúa”.
”Hỡi các bạn trẻ, chúng con đừng sợ nên thánh. Chúng con hãy bay
lên thật cao, hãy trở nên những người nhắm mục tiêu xứng đáng với con
cái Chúa. Hãy ca ngợi Chúa bằng cuộc sống của chúng con”.
Đối với người Việt, Đức Giáo Chủ Công Giáo như đang vẽ ra trước mắt
hình ảnh những con chim Việt, xác tín về căn tính nguồn gốc của mình
để có hùng khí theo Mẹ Tiên chim Âu bay về núi:
Trứng Rồng lại nở ra
rồng
Liu điu lại nở ra dòng
liu điu.
Trứng Rồng lại nở ra
rồng
Chim Tiên lại đẻ ra dòng chim tiên.
Thiên Chúa là Đấng Vô Hình, nhưng Kinh Thánh đã vẽ ra bằng hình ảnh
chim bồ câu thanh thoát bay bổng, hay như nguồn lửa thiêng. Kinh
Thánh cũng nói: Con người được tạo dựng giống hình ảnh Chúa, là con
của Chúa Trời Đất. Nhiều người sẽ giật mình nhận ra rằng hình ảnh
chim Tiên đang vút cao và hình ảnh con rồng đang phun lửa đầy dũng
lực của Việt Tộc sao mà giống hình ảnh Kinh Thánh thế.
TIN VUI NGƯỜI BAY ĐƯỢC
Người Công Giáo có một niềm tin rất đặc biệt: Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời,
lễ mừng vào ngày 15 tháng 8 hằng năm. Niềm tin này đúng là để vinh
thăng con người nữa: ai cũng có sức vươn lên vô hạn được như vậy.
Ngược lại, con người cũng có thể tự hủy, đầy đọa nhau, làm cho nhau
thành những con vượn cổ sơ, và đôi khi thua cả loài vật.
Tin rằng mình thuộc dòng giống nào thì sẽ trở thành như vậy. Người
Nhật tin rằng họ là con cháu của Nữ Thần Mặt Trời, nên trên lá cờ
cũng như trong lòng họ, mặt trời luôn chiếu sáng. Người Do Thái tin
rằng họ là dân được Đức Giavê tuyển chọn, nên họ đã phát sinh ra biết
bao nhân tài cho nhân loại, và trở thành một dân tộc hùng mạnh đáng
cho thế giới nể vì. Đó là sức mạnh của niềm tin như cái nhìn của ngôn
sứ Isaia từ những hiện trạng vô vọng:
“Người lớn thì nghiêng ngả đổ nhào. Giới trẻ thì mỏi mệt rời rã.
Nhưng những ai tin tưởng vào Chúa, thì họ sẽ được canh tân mang sinh
lực mới, họ sẽ mọc cánh như chim phượng
hoàng bay cao. Họ chạy mà không mỏi, họ đi mà không mệt” (Isaia
40:31)
Đức Maria đã tin vào Thiên Chúa và nhận ra mình là ai nên đã có thể
mọc cánh bay cao như chim phượng hay chim Tiên: Phúc cho Mẹ vì Mẹ đã
tin. Từ nay muôn thế hệ sẽ khen rằng Mẹ đầy ơn phúc.
Đàn hải âu vẫn tiếp tục bon chen ở bãi biển. Nhiều người đang vật lộn
giành giật. Cuộc sống mình lúc này có nhìn thấy gì cao hơn để vươn
lên không, hay vẫn tiếp tục lết lê, mội ngày như mọi ngày? Có thể một
lúc nào mình dừng chân soi gương chìn lại chính mình như ông quan mà
không nhận ra mình là ai nữa:
Giật mình lạ lẫm thân
gầy
Ơ hay có phải ta đây
không kìa?
Mình phải nhận ra niềm tin về mình và về cuộc đời mình chứ, như chim
Lý Vinh Tân. Mình là con của Chúa mà, được tạo dựng giống hình ảnh
Chúa, có thể bay lên được. Mẹ Maria, trong hình ảnh chim Tiên bay lên
Trời đang cất tiếng gọi đàn: Phúc cho con vì con cũng tin như mẹ, con
cũng có thể mọc cánh theo mẹ bay lên.
Lm. Dũng Lạc Trần Cao Tường
|