43

Tin Vui 24A

THỜI ĐIỂM SỢ TÓC BẠC

 

Bên xứ văn minh thích đề cao tuổi trẻ đầy nhựa sống này nhiều người sợ bạc tóc lắm. Phải lo đi nhuộm hoặc mua thuốc về chải cho bớt cằn cỗi. Nhưng hình như chẳng giấu nổi những nét nhăn và những vết chân chim trên khóe mắt. Cái căn bệnh nằm sâu trong máu trong tâm chứ đâu đơn giản. Vì thiếu một thứ “vitamin” mà không tiệm thuốc nào bán cả!

 

CON NHỆN ƯA ĐỚP

 

Có một câu truyện kể về một cô bé đang tung tăng chơi đùa trên bờ sông, thì tình cờ thấy cảnh một bà già đang choài người ra một một cành cây rủ xuống dòng nước chảy xiết. Tay bà cố gắng với ra muốn bắt một vật gì, nhưng lại giật phắt lại ngay. Tò mò, cô bé tìm cách đến gần hơn thì thấy rõ chuyện đang xảy ra. Thì ra có một con nhện lớn bị kẹt vào đám gai và bà cụ đang cố gắng cứu gỡ nó ra. Nhưng mỗi lần bà ta chạm đến nó thì nó đớp liền, khiến bà phải giật vội tay lại, lau vết máu, rồi lại tiếp tục cứu gỡ con nhện.

Cô bé thấy vậy thì lên tiếng: “Sao bà lại dại vậy! Cứ mặc kệ nó. Vì mỗi lần bà cứu nó thì nó lại đớp bà”.

 

Bà cụ mỉm cười: “Thì tại tính nó ưa cắn. Còn tính bà thì chỉ biết thương thôi. Chả lẽ mình để mất bản tính mình!”

 

TÌNH THƯƠNG HIỆN HÌNH

 

Nhân loại đang bước vào một thiên niên mới. Một điều thật lạ và nghịch lý là khi khoa học lên cao nhất tưởng có thể chế ngự được mọi sự thì cũng là lúc phát sinh nhiều chứng bệnh do tiến bộ quá cỡ trên “bước tất yếu của lịch sử”: bạc tóc, căng máu, ngộp tim, thâm gan, tím mật, lộn ruột, quên cười, nhăn da, nhức đầu, bồn chồn, mất ăn, mất ngủ, ứ mỡ, bong thần kinh... Số người tự tử về hạng ba sau tai nạn xe hơi và giết người. Thế là thế nào?!

 

Con người văn minh của thế kỷ này chỉ mải mê tìm lợi, ích kỷ, nên thiếu tình người, mất dần cái chất “vitamin” tình thương là bản tính làm cho con người thực sự tươi mát sinh động. Người mình vốn trọng tình trọng nghĩa mà, liệu có góp được phần nào với thế giới để hình thành một nếp sống bước vào năm 2000 không?

 

Vào giữa tháng tám năm 1996, một người đàn bà lâm bệnh phải vào nhà thương cấp cứu mà cả thế giới lo lắng theo dõi, báo chí và truyền hình khắp nơi đều loan tin. Bà đã được mọi người, mọi giới gọi là Mẹ, vì đã cả đời lăn lộn trong những khu ổ chuột cứu giúp người nghèo và những trẻ em mồ côi bị bỏ rơi bên Calcutta xứ Ấn gần  bẩy chục năm nay. Đó là Mẹ Têrêsa, năm nay 86 tuổi, đã trở thành như hiện thân của tình thương trong thế giới cằn cỗi thiếu tình người này.

 

Tờ báo The Times-Picayune ở New Orleans đăng hình một người đàn bà Ấn Độ Giáo đang quì chắp tay cầu nguyện thành khẩn cho Mẹ Têrêsa chóng bình phục khi tham dự một lễ nghi do các tôn giáo tổ chức, gồm đủ cả: đạo Chúa, đạo Phật, đạo Ấn, đạo Hồi... Một người thay mặt cho buổi lễ đã phát biểu: “Mẹ Têrêsa không chỉ là Mẹ của cộng đồng đạo Chúa, mà là mẹ của các cộng đồng mọi tôn giáo khác nữa”. Đúng là tình thương đã vượt qua đường ranh tôn giáo, nối kết mọi xa biệt.

 

NHỮNG NGƯỜI ĐÁNG TỘI NGHIỆP

 

Con mắt của tâm nhìn thấy được

Người với ta tuy hai mà một,

Ta với người tuy một mà hai.

Thương người như thể thương thân.

 

Vì cùng chia sẻ một nhiệm thể, một sức sống. Mình đâu phải là khách đứng ngoài nhìn người khác khổ đau vật vã. Từ thái độ tách biệt mình đi vào tâm họ, tìm hợp thông thương cảm, nên sẽ biết tội nghiệp cho những quằn quại của tha nhân.

 

Quả thực, trải qua một cuộc bể dâu mình nhận ra có nhiều điều trông thấy mà đau đớn lòng: không chấp nhận được hoàn cảnh thì sinh ra nhiều mặc cảm lắm. Một người còn nhỏ nghèo túng, gia cảnh thấp cổ bé miệng, hay trong cuộc sống bị mất mát quá nhiều thì khi có cơ hội dễ sinh ra khua múa lố bịch. Đó là hiện tượng mà tâm lý bây giờ gọi là phóng rọi, bù trừ, chôm chỉa, gỡ gạc. Thật tội nghiệp! Cả một quá khứ vàng son bây giờ bỗng dưng tan biến. Cuộc đổi đời quá ư tàn khốc làm sao không giẫy giụa?! Có người quá đau khổ lại sinh ra thù đời, đấm đá cắn xé thiên hạ. Người bị thương lại sinh hung hãn cắn tiếp người khác bị thương nữa, thành ra cái vòng hệ lụy nghiệt ngã chẳng sao dứt được. Có người thì chỉ biết chôn sâu vết thương để cả đời ủ rũ lết lê những chuỗi ngày buồn... một ngày như mọi ngày.

 

Nhiều người vướng vào vòng lưới hệ lụy nghiệt ngã đã than lên như trong ca dao:

 

Em như con hạc đầu đình

Muốn bay không cất nổi mình mà bay.

 

TIN VUI THUỐC CHỮA BẠC TÓC

 

Biết tìm đường nào để vượt thoát “cất mình nổi mà bay” lên được? Và cứ đà này thì tóc bạc da nhăn nhanh lắm!

 

Thì đây là phép lạ của sinh tố tình thương. Khi các môn đệ hỏi phải tha thứ mấy lần, có phải bẩy lần không, Đức Giêsu đã trả lời: Không phải bẩy lần, mà bẩy mươi lần bẩy. Nghĩa là tha thứ không giới hạn. Vì tha thứ cho người là tha thứ cho chính mình, là nối lại được dòng tình thương sinh khí đất trời bị tắc nghẽn làm cằn cỗi bạc tóc nhăn da và già đi trước tuổi. Thương người như thể thương thân là đúng. Bởi họ cũng đang khổ đau nên sinh ra giẫy giụa hay khua múa như vậy. Đặt mình vào chính những bước đi của họ, mình sẽ biết tội nghiệp, thương cảm. Tha thứ cho mình, tha thứ cho đời, là bước đầu của phương thuốc thần diệu này.

 

Vậy mình hãy thử xắn tay làm một việc gì hữu ích cho người khác đi, rồi mình sẽ tìm lại được niềm vui. Bà cụ đã choài tay cứu gỡ con nhện, mặc dù bị nó cắn. Mẹ Têrêsa cũng chỉ bắt đầu bằng một động tác đó thôi. Và các động tác cứ tiếp nhau như vậy. Thế mà Mẹ đã trở thành hiện thân của tình thương, làm cho tình thương hiện hình có sức biến đổi tất cả, nối kết tất cả, làm tóc xanh đen ra, khiến cho cuộc sống đáng yêu biết chừng nào.

 

 Lm. Dũng Lạc Trần Cao Tường