53

Tin Vui 29A

THỜI ĐIỂM BỆNH BẤT MÃN KINH NIÊN

 

Một trong những bệnh khó chữa của xã hội văn minh này là bệnh bất mãn: chẳng bao giờ hài lòng về cuộc sống hiện tại của mình nên ai nấy ra sức kiếm chác chôm chỉa thêm mà vẫn luôn cảm thấy chưa đủ!

 

Vào dịp đầu năm, một số người mình hay có thói quen dâng lễ vật tạ ơn bằng bốn thứ trái cây: măng cầu, dừa, đu đủ, xoài. Với ước nguyện “cầu dzừa đủ sài” là hạnh phúc đầy tròn rồi. Nhưng đến thời luân lý loạn xạ thì có người lại bày ra dâng thêm trái cây thứ năm là trái chôm chôm, có ý “cầu chôm vừa đủ sài”. Thì ra là không cần ơn trên nào nữa, mà tự sức mình đi chôm chỉa cho đầy túi mà chẳng bao giờ thỏa mãn. Còn bày ra lý thuyết kinh tế lao động vinh quang, làm ngày không đủ tranh thủ làm đêm. Bên xứ Mỹ thì phải đi cầy thêm giờ “overtime”, cầy ca ngày chưa xong lại phải cầy thêm ca đêm, mới đủ trang trải các thứ tiền trả góp.

 

Ấy cũng tại con người bị ném vào cái vòng quay của xã hội tiêu thụ với sức ép cứ bắt phải mua thêm món đồ này, sắm thêm món hàng khác thì mới đạt mức tiến bộ hợp thời. Thế là đời sống mỗi ngày mỗi phức tạp ra, mất dần cái nhìn về hạnh phúc giản đơn, và đó là căn nguyên của bệnh bất mãnh kinh niên. Vậy làm cách nào thoát ra khỏi cái vòng xích quấn chặt này?

 

ĐƯA BÒ, DÊ, GÀ VÀO NHÀ.

 

Truyện kể về một người xuống tinh thần tột độ phải tìm đến một thầy dòng xin chỉ giáo:

 

“Thầy coi, con điên mất thôi. Cả gia đình, nào là vợ con một chục mạng mà phải nhét cả vào cái nhà chỉ có một phòng thì chịu sao nổi. Người này la hét người kia suốt ngày ngột ngạt quá thầy ơi. Thầy có cách nào giúp con với”.

Thầy dòng nghe xong thì nói ngay: “Vậy ông có hứa làm bất cứ gì tôi bảo không?”

 

- Vâng, con thề mà, con sẽ làm bất cứ gì Thầy dạy.

 

- Được rồi. Ông nuôi bao nhiêu súc vật ở vườn sau?

 

- Dạ thưa: một con bò, một con dê và sáu con gà.

 

- Vậy hãy đưa tất cả vào ở chung trong nhà. Rồi tuần sau trở lại gặp tôi.

Người này thất vọng ra mặt về lời chỉ dạy, nhưng đã trót hứa thì phải làm. Thế là ông ta về đưa tất cả súc vật vào trong nhà. Một tuần sau ông ta trở lại với thân hình tiều tụy chỉ còn biết rên rỉ:

 

“Thầy ơi, không còn gì thê thảm hơn. Nào là phân bò phân gà hôi hám không thể tả, nào là ồn ào náo động inh ỏi ngày đêm. Con chết mất. Xin Thầy cứu con”.

 

Thầy dòng giõng giạc ra lệnh: “Hãy đi về mang tất cả súc vật ra ngoài”.

Nghe vậy, người này hớn hở vội chạy ngay về nhà thi hành lời chỉ dẫn. Và ngày hôm sau trở lại gặp thầy dòng với ánh mắt rạng rỡ niềm vui, ông ta hô lên:

Quá đã thầy ơi. Tất cả súc vật đã được lôi ra ngoài. Nhà con bây giờ đúng là thiên đàng: yên tĩnh, sạch sẽ và rộng rãi mát mẻ”.

 

KHI NÀO ĐỦ KHI NÀO THIẾU, KHI NÀO ĐẦY KHI NÀO VƠI?

 

Câu truyện trên đây được nhà tu đức nổi tiếng dòng Tên người Ấn Độ là Anthony de Mello kể trong cuốn “Phút Giác Ngộ” (One Minute Wisdom). Biết dừng chân cảm nhận những ơn ban trong cuộc sống là bí quyết hạnh phúc. Nguyễn Công Trứ đã có lần chạm tới đạo sống giản đơn này:

 

Tri túc tiện túc, đãi túc hà thời túc.

Tri nhàn tiện nhàn, đãi nhàn hà thời nhàn.

 

Nghĩa là biết đủ thì đủ, đợi cho đủ thì chừng nào mới đủ. Biết nhàn thì nhàn, đợi nhàn chừng nào mới nhàn?!

 

Quả thực, mình đang nhận được biết bao điều mà nhiều người đang ước ao thèm khát. Vậy mà mấy khi mình biết dừng lại để thưởng thức và biết ơn đâu. Một người bất mãn vì người bên cạnh có đôi giầy mới hiệu sang mắc tiền, nhưng nếu bất chợt gặp một người què không có chân mà đi giầy, thì mình sẽ cảm thấy biết ơn chừng nào vì mình đang có đôi chân Trời ban. Mình ganh tị hơn thua với đời từng tí một, cho đến một lần chứng kiến cảnh một người thân hấp hối, phải ráng người lên hớp từng ngụm khí cuối cùng trước khi gục đầu xuống một bên tắt thở, mình mới thấy sự sống quí trọng biết chừng nào. Từng phút giây còn sống, từng hơi thở đều là ơn ban, có phải mua bán chôm chỉa gì đâu. Cuộc sống mình bất mãn kinh niên là bởi mình chỉ lo kiếm chác chất cho đầy làm thành cái “của tao, của mày, của nó..” nghĩa là nhiều thứ “của” lắm. Cho đến khi mình cất lên lời biết ơn như thi hào Tagore trong Lời Dâng:

 

Ân sủng Người ban thì vô biên vô tận,

Để lãnh nhận tôi chỉ có hai bàn tay nhỏ bé vô cùng.

Ngày ngày lớp lớp qua đi Người vẫn không ngừng đổ rót,

Song hồn tôi vẫn trống, và tay tôi thì hãy còn vơi.

 

TIN VUI VỀ CÁCH TÌM LẠI AN BÌNH

 

Mình không thể biết ơn nếu không nhận ra rằng mình đã bước vào trần thế chẳng mang theo gì. Bằng ấy năm vật lộn để tích trữ tưởng làm thành của mình, rốt cục cũng chỉ làm cho mình thêm bất mãn vì càng cảm thấy thiếu hụt. Cho đến khi mình dừng chân đếm từng ơn ban. Trong Kinh Thánh, Chúa Giêsu đã nói:

 

“Cái gì của Xê-gia hãy trả cho Xê-gia; cái gì của Đức Chúa Trời hãy trả cho Đức Chúa Trời”.

 

Chúa trả lời rất khôn để không ai bắt bẻ được, cứ tưởng Ngài bảo phải phân chia của cải theo kinh tế thị trường hay quốc doanh: cái này của mày, của tao, của nó, của Xê-gia... còn cái kia mới là của Đức Chúa Trời. Nhưng thực ra có cái gì là của con người đâu, nghĩa là chẳng có gì thuộc Xê-gia cả. Mọi sự đều là của Chúa. Khi nhận ra rằng mọi sự là của Trời ban, và mình giơ hai bàn tay ra mà lãnh nhận nhưng không, và tỏ dấu biết ơn, thì hạnh phúc bắt đầu đong đầy. Được cái gì thì biết ơn cái đó. Thật là may hết sức! Người Việt mình đã cảm nghiệm sâu xa cái bí quyết đạo sống này từ trong trong tâm thức qua bao đời, nên luôn diễn đạt nét an nhiên tin tưởng qua mọi nghịch cảnh:

 

Lạy Trời mưa xuống

Lấy nước tôi uống

Lấy ruộng tôi cầy

Lấy đầy bát cơm.

 

Vậy hãy thử nhìn vào chính đời sống của chính mình để đếm xem mình đang có bao nhiêu ơn, từ thể chất đến tinh thần. Chừng nào mình mới cảm nhận được niềm vui cuộc sống khi phám phá ra những kỳ lạ của cuộc hiện hữu, hay cứ mải miết kiếm chác để bất mãn hoài? Và mình cất lên lời thánh vịnh 127:

 

Ví như Chúa chẳng xây nhà,

Thợ nề vất vả cũng là luống công.

Thành kia mà Chúa không phòng giữ,

Uổng công người trấn thủ canh đêm.

Bạn có thức khuya hay dậy sớm,

Khó nhọc làm ăn cũng hoài công,

Còn kẻ được Chúa thương dầu có ngủ,

Người vẫn ban cho đủ tiêu dùng.

 

Và mình nguyện cầu với tâm tình linh thao của thánh I-Nhã:

Lạy Chúa, xin nhận lấy tất cả tự do, trí khôn và ý chí con. Tất cả những gì con có và làm chủ, Chúa đã cho con tất cả, con xin dâng lại cho Chúa. Tất cả là của Chúa. Xin Chúa xử dụng hoàn toàn theo tôn ý. Lạy Chúa, xin ban cho con tình yêu và ân sủng của chúa, đối với con, thế là đủ. Amen.

 

 

 

 Lm. Dũng Lạc Trần Cao Tường