|
57 Tin Vui 31A THỜI ĐIỂM SỢ MA
Nhiều người sợ ma nhưng lại thích nghe truyện ma, vì rất hồi hộp và hào hứng. Truyện ma nhà thờ Thánh Mát-thi-a ở New Orleans được nhiều người biết đến vì đã được kể lại thành sách, đóng thành phim. Truyện xảy ra đúng ra không phải trong nhà thờ mà trong nhà xứ nơi các linh mục ở. Cứ đêm đêm vào khoảng hai ba giờ thì có tiếng điện thoại kêu. Nhấc lên nghe thì chỉ thấy tiếng hổn hển mệt nhọc như van nài cứu giúp nhưng không hề nghe nói gì. Nhiều đêm như vậy làm những người trong nhà không sao ngủ nổi, mà gọi cho nhân viên hãng điện thoại để tìm xem gọi từ số nào thì cũng chịu thôi vì không thấy ghi nhận gì cả.
Tìm hiểu mãi mới biết được rằng trước kia đã có một người thợ bị điện giật chết trong nhà xứ đang khi làm việc. Có thể là anh ta chết bất ngờ nên còn vướng mắc điều gì mà chưa được siêu thoát cần xin cầu cứu. Thế là cả nhà xứ hợp lại dâng lễ cầu nguyện cho anh ta. Quả thực sau đó, tình trạng kêu điện thoại ban đêm như trên đã chấm dứt.
CÓ AI ĐÃ TỪNG GẶP MA ĐÓI CHƯA?
Truyện ma nhà thờ thánh Mát-thi-a chỉ là một trong trăm ngàn truyện ma khác. Ai cũng thấy rõ rằng sau khi chết, con người hoặc được siêu thoát, hoặc còn bị trói buộc cách này cách khác. Họ không tự cứu mình được, nhưng phải trông nhờ những người còn sống tu thân tích đức bù đắp cho. Những hành động ma phá phách là có ý nhắc xin cứu giúp, và khi được cứu giúp giải thoát thì yên ngay.
Đầu tháng 11 ở bên Mỹ có phong tục Halloween khá đặc biệt. Khắp các ngả đường đều dựng những ngôi nhà ma ám. Bước vào đó là như bước vào địa ngục của cõi chết với những ám ảnh ma quái và những màn phá phách rùng rợn. Trẻ em hóa trang thành những con ma đói với hình thù ghê sợ khủng khiếp. Chúng đi lang thang từng bọn để xin ăn với lời đe dọa: cho ăn hoặc sẽ bị phá! Có điều ma Mỹ chỉ thích ăn kẹo thôi. Đúng là những ranh con chứ đâu phải ma. Vì đã là ma đói thì cho gì chả phải ăn! Ma đói đúng là tình trạng của những người chết mà chưa được siêu thoát. Thì ra bên Tây cũng như bên Đông, bên đạo Phật cũng bên đạo Chúa... tất cả đều tin và thấy ma đói có thật.
Bên Phật giáo có lễ Vu Lan vào dịp rằm tháng 7 âm lịch, từ tích truyện Mục Kiền Liên chuyển hóa cứu khổ cho mẹ đã chết nhưng còn nhiều vướng mắc nên bị treo ngược ở địa ngục. Có lần Mục Kiền Liên được phép thần thông thấy mẹ bị đói quá liền thương mà dâng cơm cho mẹ, nhưng cơm vừa đưa vào miệng thì hóa thành lửa không ăn được. Quả thực ma đói cũng không ăn cơm ăn kẹo được, mà phải cho đồ ăn tinh thần là tu thân tích đức theo đúng truyền thống Ngày Rằm Xá Tội Vong Nhân, để những người còn bị giam trong vòng tăm tối được bước vào cõi sáng êm ả như trăng rằm. Vu Lan là chữ tắt bởi Vu Lan Bồn, phiên âm tiếng Phạn Ullambana.
Đạo Hiếu vốn là tâm thức đã ăn sâu trong máu người Việt, nên việc thờ cúng tổ tiên đã trở thành nét đặc trưng của tâm hồn và văn hóa người mình có trước khi các tôn giáo du nhập vào Việt Nam. Quả thực mỗi tôn giáo đều có một hệ thống niềm tin riêng với cả một truyền thống nhằm mục đích giải thoát cứu khổ con người, nhưng đặc biệt khi vào Việt Nam, các tôn giáo đã có được một điểm gặp gỡ chung rất gần gũi thân thương, đó là Đạo Hiếu. Đây cũng chính là mẫu số chung để xây niềm tin chung cho dân Việt như giáo sư Kim Định đã có lần đề cập đến trong “Hồn Nước Với Lễ Gia Tiên”.
Căn bản của niềm tin này là hồn sống. Mỗi người nhận được sức sống từ cha mẹ, ông bà, tổ tiên, như một dòng sức sống vẫn tiếp tục chảy. Cắt đứt dòng sức sống sẽ gây cho mình tự tắc nghẽn héo tàn như thằn lằn cụt đuôi giẫy chết và làm mồi ngon cho kiến. Như vậy Đạo Hiếu là hướng về, là nối vào được dòng sức sống này. Mỗi gia đình dòng họ là những nhánh sông nhỏ, lại cần nối vào một dòng sống lớn hơn, đó là tổ tiên của cả tộc Việt, là tổ của tiên, siêu thoát, từ trên cao. Và dòng sống này phát khởi từ nguồn tối cao là chính Đức Chúa Trời Nguồn Sống. Như vậy Đạo Hiếu trong tâm thức Việt rất gần với niềm tin Đạo Chúa.
Nguyễn Du đã diễn tả tài tình được niềm tin này thành một tuyệt tác với Văn Tế Thập Loại Chúng Sinh:
Hương khói đã không nơi nương tựa Phận bồ côi lần lữa đêm đen. Còn chi ai khá ai hèn Còn chi mà nói ai hiền ai ngu.
Người mình không chỉ tin mà luôn thấy được rằng người chết vẫn còn sống. Khi được siêu thoát thì hiển linh phò trợ cho con cháu như truyện vua Hùng trong Bộ Truyện Thiêng Lĩnh Nam cầu khẩn với tổ tiên mà được ơn soi sáng đi tìm được nhân tài giúp nước là Phù Đổng Thiên Vương. Thục Phán An Dương Vương xây thành Cổ Loa hoài không xong, cũng đã cầu khẩn thần linh.
“Ngày mồng bẩy tháng ba bỗng có một ông già tiến thẳng vào cửa thành, vừa đi vừa nói rằng: ”Xây kiểu này thì bao giờ mới xong! Nếu không có sứ giả nhà Trời cùng xây thành, thì mọi cố gắng cũng thành uổng công. Thành xây xong lại bị sập là do ma quỉ quấy phá.”
Còn những người chưa được giải thoát mà trở thành những cô hồn, những con ma đói, thì mình có bổn phận lo cứu đói bằng đồ ăn tinh thần là những việc lành phúc đức và lời cầu nguyện.
Ngoài những ngày giỗ, Đạo Chúa dành cả tháng 11 hằng năm để lo “cứu đói” theo nghĩa này, gọi là tháng các linh hồn, cầu nguyện cho những người chết mà còn bị vướng mắc cần phải được thanh tẩy trong nơi luyện tội. Đúng là Mùa Báo Hiếu mà cũng là mùa mỗi người dừng chân để nhìn vào cuộc sống của chính mình, để thấy rằng mình sẽ trở thành hồn sống siêu thoát hay phải chịu số phận ma đói lang thang kiểu “phách đơn hồn chiếc lênh đênh quê người”! Người theo đạo Chúa không chỉ dâng hoa thắp hương kính nhớ ông bà đã qua đời, mà còn hơn thế nữa, phải có bổn phận dâng lời cầu nguyện và thánh lễ, làm các việc từ bi bác ái trong ý nghĩa hiệp thông sâu xa nhất. Đó mới là những đồ ăn dâng cúng đúng nhất.
TIN VUI CHO NGƯỜI BỊ TRÓI BUỘC
Nhiều người sống như không bao giờ phải chết! Chỉ lo bon chen tích trữ bằng đủ mọi cách, mánh mung để có uy có danh, có khi tự tôn xưng lên mặt làm đại ca chơi cha thiên hạ. Riết rồi trở thành nghiện, bị trói buộc vào cái vòng xích luẩn quẩn không sao thoát nổi. Và đến lúc chết ra đi chẳng mang theo được gì mà trở thành ma đói thèm khát khủng khiếp.
Chính vì thấy được như vậy mà Chúa Giêsu đã dạy: “Các người đừng bắt người ta gọi là lãnh tụ, vì chỉ có một người chỉ đạo là Đức Ki-tô. Trong các người, ai là người quyền thế hơn sẽ là người phục vụ anh em” (Mt 23:12).
Mình thử hình dung hôm nay là ngày mình chết. Sau bằng ấy năm tích trữ trên cõi đời này mình sẽ mang theo được gì về đời sau, hay mình sẽ trở thành con ma đói tội nghiệp? Đúng là chỉ khi nào biết chết thì mới thực sự bắt đầu biết sống, mà sống một cách thảnh thơi chứ không bị trói ghì, như hàng chữ đọc được trên tấm bia mộ trong một nghĩa địa Mỹ:
Những gì tôi đã mua sắm nay người khác sài. Những gì tôi đã tích trữ nay không còn nữa. Những gì tôi đã cho đi nay mới là của tôi.
|