|
MỞ VÀO TIN VUI THỜI ĐIỂM
Tin tức bây giờ nhiều quá! Ngày nào cũng đầy trên các báo, trên Ti-Vi, trên đài phát thanh, và lúc này ngập cả e-mail. Chưa kể tin ở sở làm, tin truyền tai ngoài chợ, tin truyền hơi ở những nơi có nhiều người Việt tụ họp lui tới... Chuyện gì vừa xẩy ra ở mãi bên Tàu, bên Phi, là mọi người đều biết ngay. Phương tiện loan tin lúc này nhanh thật. Kìa giải bóng tròn thế giới với trận chung kết ở Paris bất ngờ Pháp hạ Ba Tây tới 3-0. Kìa ông Clinton đang toe toét cười nói trên Vạn Lý Trường Thành. Kìa anh chàng Russell Weston lên cơn nhảy vào Viện Quốc Hội Mỹ Capitol bắn chết hai cảnh sát và nhiều người bị thương máu me tùm lum. Kìa thủ tướng Nhật phải từ chức vì tình trạng kinh tế bắt đầu xập xệ ...
TIN TỨC... MÌNH
Có điều là những tin thường được loan báo lại toàn tin tức mình. Càng biết tin nhiều càng thêm u ám, vì toàn tin giật gân làm bong thần kinh thôi. Chẳng ai đăng tin người mẹ thức suốt đêm chăm sóc đứa con đang bệnh. Chẳng ai nói tới chuyện một người bạn trẻ lăn lộn dạy tiếng Việt cho đám thiếu nhi...
Mỗi người loan tin đều có sẵn lập trường, chỉ nhặt những tin nào hợp với những khía cạnh theo cái nhìn đã định sẵn hoặc cho phép, và chỉ chụp những chuyện có dáng nét chứng minh cho chủ trương có lợi cho mình. Quảng cáo là một thứ loan tin có mãnh lực thuyết phục. Quảng cáo trên đài, quảng cáo ngập hai bên đường, đập vào mắt, ấn vào tim... khiến mọi người phải háo hấc mua cho bằng được, vì tiện quá, văn minh quá, hấp dẫn quá, mà lại không quá đắt tiền, dịp may hiếm có...
Người xem tin hay nghe tin dễ trở thành nạn nhân cho những kỹ thuật đánh lừa tài tình cao độ, cho những thôi thúc bản năng vốn nằm vùng bên trong vượt qua cả quyền kiểm soát của lý trí.
Và bây giờ vào lúc cựa mình chuyển vào thời điểm 2000, người ta bàn tới ngày tận thế, tới động đất bão lụt thiên tai, tới những cuộc đánh đấm không có lối thoát, tới những bạo động giết người, buôn bán xì ke, ngay trong phố mình ở, ngay sát cửa nhà mình. Nhiều đám trẻ trở thành con mồi đáng thương. Nhiều gia đình xâu xé "khóc lóc nghiến răng" do những băng hoại từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài! Xã hội tưởng rằng văn minh an toàn nhất thì lại đang phát sinh những tệ trạng hầu như hết thuốc chữa mà ai cũng đang cảm thấy lúc này... Nhãn quan như bị bịt lại. Chỉ còn thấy những băn khoăn, khắc khoải...
MỞ ĐƯỢC NHÃN QUAN MỚI
Trong lúc gặp cảnh đụng độ lớn phải chạy đi tỵ nạn, Gia-cóp cũng bị cơn hỏa mù làm xầy xẩm tối tăm mặt mày. Chàng bị mất hướng, tịt đường!
Đêm đó "Gia-Cóp ra khỏi Bét-sê-ba mà trẩy đi Ha-ran. Chàng đã tới một nơi kia và nghỉ đêm ở đó vì mặt trời đã lặn. Chàng lấy một hòn đá mà gối đầu và nằm ngủ ở chỗ ấy. Chàng mơ thấy một cái thang bác từ đất lên đến tận trời, có những thiên thần Chúa đi lên đi xuống trên đó, và Thiên Chúa đứng bên chàng phán rằng: "Cha là Chúa của Áp-ra-ham cha của con, Chúa của I-sa-ắc. Đất con đang nằm, Cha sẽ ban cho con và dòng giống con. Dòng giống con sẽ đông như cát bụi bành trướng ra đông tây nam bắc. Mọi dân tộc trên mặt đất sẽ lấy tên con mà cầu chúc cho nhau. Và này Cha ở cùng con, Cha sẽ gìn giữ con khắp nơi con đi. Cha sẽ đem con về lại đất này, vì Cha sẽ không bỏ con, sao cho đến lúc Cha hoàn tất các điều Cha phán với con".
Gia-Cóp tỉnh dậy nói rằng: "Quả thật, có Chúa ở chỗ này mà tôi không biết". Và chàng kinh ngạc thốt lên: "Lạ lùng thay chỗ này. Đúng đây là nhà của Thiên Chúa và là cửa trời, chứ không thể khác được". Đến sáng, chàng dậy sớm, lấy viên đá mà chàng đã đặt làm gối đầu, dựng làm trụ đá và đổ dầu trên đầu trụ. Chàng đã gọi tên nơi ấy là Bê-ten thay cho tên Lút xưa kia" (Khởi Nguyên 28:10-19)
Nhặt một hòn đá gối đầu là nhặt lấy chuyện trời ơi đất hỡi xẩy ra đang làm mình trăn trở mà nhìn đi suy lại như Mẹ Maria: "Riêng Maria, nhất thiết chuyện gì đã xẩy ra đều ghi nhớ mà suy tưởng trong lòng" (Luca 2:19). Và chính khi biết nhìn dấu chỉ mà chụp ghi dưới ánh sáng niềm tin, Gia-Cóp đã mở được nhãn quan mới, bỗng thấy được Thiên Chúa toàn năng vẫn đang đồng hành với mình và dẫn mình đi vượt qua mọi tăm tối. Từ nay không còn gì có thể cản trở bước chân mình được nữa. Con mắt niềm tin này là then chốt có sức thay đổi tất cả.
TIN VUI GỬI THỜI ĐẠI MỚI
Hai môn đệ trên đường Emmaus cũng gặp lúc đen tối bế tắc cùng đường như vậy vào lúc xế chiều sau những ngày Thầy mình bị xử tử. Mọi sự coi như hết, trở thành phi lý lãng xẹc. Mọi viễn kiến ước mơ tắt rụp thê thảm. Vậy mà mắt hai người bỗng mở rộng sáng lên bơm đầy chất điện mới khi chợt nhận ra Thầy vẫn đang sống. Con mắt niềm tin này đã chuyển thần khí vào ngay cơ thể và con tim. Họ không còn mỏi mệt lết lê, nhưng mau mắn hân hoan trở lại báo Tin Vui cho bạn bè mình, chuyển được chất lửa đầy nhiệt lực làm bừng sống dậy cả một đoàn người tin đạo thuở ban đầu.
Vào thời điểm xế chiều của thế kỷ 20 chuyển mình vào ngàn năm mới, Tin Vui Thời Điểm 2000 đã khởi đi từ nhãn quan trên trong chương trình Tin Vui Gửi Thời Đại Mới phát thanh hằng tuần bắt đầu từ ngày 15 tháng 8 năm 1996 tại Nam Cali, Bắc Cali, Tucson Arizona, Houston Texas, New Orleans Louisiana, thủ đô Washington, Vancouver B.C. Canada, và một số thành phố bên Úc; đồng thời cũng được phóng lên mạng lưới điện toán trong chương trình vietcatholic.net.
Tin Vui Thời Điểm 2000 cũng nhặt những hòn đá là những chuyện xẩy ra chung quanh để chụp ghi dưới ánh sáng Tin Vui của Chúa Nhật mỗi tuần, và gom lại thành Tập I theo chu kỳ phụng vụ từ giữa năm A và trọn năm B. Tin Vui Thời Điểm 2000 theo hướng chỉ của Chúa Giêsu: "Các người thường nói:
Ráng chiều ửng hồng, rạng đông sẽ đẹp;
hoặc:
Trời kia màu đỏ pha thâm, hôm nay giông gió không nhầm đâu ai.
Các người đã biết nhìn điềm trời mà luận thời tiết, cớ sao không biết xem dấu chỉ mà luận thời kỳ?" (Mt 16:1-3).
Tin Vui Thời Điểm 2000 góp phần thể hiện lời kêu gọi của công đồng Vatican II qua hiến chế Vui Mừng Và Hy Vọng: "Lúc nào Hội Thánh cũng có bổn phận tìm hiểu tường tận những dấu chỉ của thời đại và chụp ghi dưới ánh sáng Tin Vui" (số 4).
Giữa những cung buồn và những điềm xám, người tin đạo bỗng được bật sáng thấy được chính Chúa Giêsu vẫn đang cùng đi với mình bước qua ngưỡng cửa hy vọng như Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II khẳng định trong tông thư Ngàn Năm Thứ Ba Đang Đến:
“Nay chúng ta đang tiến gần đến đệ tam thiên niên của kỷ nguyên mới, tâm tư chúng ta hướng về những lời nói của tông đồ Phao-lô: “Khi thời gian đã đến buổi trọn đầy, Thiên Chúa gửi Con Mình đến, sinh từ một người phụ nữ” (Gl 4:4).
“Sự kiện Ngôi Lời vĩnh cửu, trong sự toàn mãn của thời gian đã mặc lấy thân phận của tạo vật, đem lại cho biến cố của Bê-lem cách đây 2000 năm một giá trị hoàn vũ lạ lùng, Nhờ Ngôi Lời, thế giới của các tạo vật được xuất hiện như một hoàn vũ, nghĩa là một vũ trụ được xếp đặt trong trật tự. Và cũng chính Ngôi Lời khi nhập thể, làm mới lại trật tự hoàn vũ nơi các tạo vật” (tông thư, số 3)
Đúng vậy. Chỉ có Chúa Giêsu mới là câu trả lời cho tất cả. Ngài là khởi đầu và là cùng đích. Ngài đã vượt thắng tất cả, đã sống lại và đang sống giữa chúng ta. Từ nay không còn gì có thể cản trở bước chân được nữa. Con mắt bỗng mở sáng thấy được như vậy là Tin Vui Thời Điểm 2000.
|