|
09giờ 30 ngày 13.08.2006, Đức Cha Phaolô Nguyễn Thanh Hoan, Giám
Mục Phan Thiết cử hành thánh lễ đặt viên đá đầu tiên xây dựng
đường lên núi Tàpao giúp khách hành hương dễ dàng tiến bước lên
núi kính viếng Mẹ Tàpao.
Từ đây, ngọn núi cao dốc đứng, nơi có bức tượng Đức Maria mà Đức
Cha Marcello Piquet Lợi, Giám Mục Nha Trang, làm phép vào ngày
08.12.1959, sau 40 năm xa cách, âm thầm trong rừng rậm, rồi hơn
6 năm qua, trở thành điểm qui tụ của hàng ngàn người, không phân
biệt tôn giáo, không giới hạn lãnh thổ… tề tựu về Hạt Đức
Tánh-Phan Thiết vào những ngày 13 trong tháng, sẽ có một lối đi
với những tam cấp bằng đá, giúp chúng ta dễ dàng vượt qua hơn
300 m đoạn đường trơn trợt để lên núi với Mẹ.
Uỷ Ban Nhân Dân Tỉnh Bình Thuận cho phép Toà Giám Mục Phan
Thiết làm đường lên núi với Mẹ, là dấu hiệu tích cực về tôn
giáo, và là cơ hội phát triển du lịch sinh thái nơi xã Đồng
Kho-xã vừa thành lập giáo xứ mới của Huyện Tánh Linh, một hướng
mở khả quan cho người dân vùng cao này.
Tạ ơn Chúa, cảm ơn Mẹ đã tạo cho chúng con có đường cùng lên núi
với Mẹ để gần Chúa hơn !
Núi non là nơi linh thiêng, nơi gặp gỡ giữa con người và thế
giới thần linh trong quan niệm dân gian và trong Kinh Thánh. Núi
đồi cũng là nơi nương ẩn khi gặp thử thách, bách hại. Núi rừng
còn là nơi thư giản, phục hồi sức khoẻ, giải toả những căng
thẳng của cuộc sống.
Mỗi khi lên núi, chúng ta sống lại tâm trạng của tổ phụ Abram,
lần đầu tiên gặp Chúa đã “sang miền núi, ở phía đông Bết-ên… tại
đây ông dựng một bàn thờ kính Đức Chúa” (St 12, 8). Trên núi,
chúng ta nhớ lại mẫu gương đức tin của Abraham-Cha của kẻ tin,
một đức tin mạnh đến nỗi thực hiện ý Chúa đòi hỏi quá sức mình :
"Hãy đem con của ngươi, đứa con một yêu dấu của ngươi là
I-xa-ác, hãy đi đến xứ Mô-ri-gia mà dâng nó làm lễ toàn thiêu ở
đấy, trên một ngọn núi Ta sẽ chỉ cho."(St 22, 2)
Khi lần theo những bậc tam cấp tiến lên núi, chúng ta hồi tưởng
hình ảnh chiêm bao của Giacóp về “chiếc thang dựng dưới đất, đầu
thang chạm tới trời”, và chúng ta cùng bước đi với các thiên
thần của Chúa lên xuống (x St 27, 10-12), bước lên trong niềm
tin tưởng “Này Ta sai thiên sứ đi trước ngươi, để giữ gìn ngươi
khi đi đường, và đưa ngươi vào nơi Ta đã dọn sẵn.” (Xh23, 20) ;
bước đi trong an bình vì “thiên sứ sẽ tay đỡ tay nâng, cho bạn
khỏi vấp chân vào đá.” (Tv 91, 12). Tâm trạng được đồng hành với
thiên thần hộ thủ, được Chúa bảo vệ chở che, không chỉ dừng lại
trong khi hành hương mà thôi, nhưng sẽ kéo dài suốt cuộc hành
trình tại thế của người tín hữu, cho đến ngày “được vào ngụ
trong nhà Chúa, được ở trên núi thánh của Ngài” (Tv 15, 1).
Lên núi cầu nguyện, là lúc chúng ta bắt chước Môsê đáp lời Chúa
gọi : “Hãy lên núi với Ta và ở lại đó” (Xh 24, 12) để lãnh nhận
thánh ý Chúa. Cắm trại trên núi, là sống lại thời gian 40 đêm
ngày mà Môsê lưu lại trên núi Sinai để nhận Giao Ước Thập Giới.
(x. Xh 24, 12 –18) ; 40 ngày đêm chay tịnh trong hoang địa của
Chúa Giêsu trước khi bắt đầu sứ vụ (x. Mt 4, 1-11) ; hay có thể
tìm được một nơi “ở đây thì tốt biết mấy” để cắm lều bên Chúa,
như thánh Phêrô xưa được Chúa đưa riêng lên núi Tabor, dịp Chúa
hiển dung. (x. Mt 17, 1-8)
Sống một mình trên núi, chống chọi với những thử thách khắc
nghiệt, những mối nguy hiểm từ thiên nhiên, chúng ta có thể liên
tưởng đến cuộc chiến của một mình tiên tri Êlia với 450 tiên tri
của thần Baan và Asêra, trên núi Cátmen, nơi Thiên Chúa biểu lộ
quyền năng của Ngài vượt trên mọi thần lực, mà đáp lời khẩn cầu
của Êlia. (x. 1V 18, 20-40)
Ngắm nhìn sự hùng vĩ của núi đồi, chúng ta hướng về viễn tượng
của ngôn sứ Isaia “Trong tương lai, núi Nhà ĐỨC CHÚA, đứng kiên
cường vượt đỉnh các non cao, vươn mình trên hết mọi ngọn đồi.
Dân dân lũ lượt đưa nhau tới, nước nước dập dìu kéo nhau đi.”
(Is 2, 2) một viễn tượng lớn mạnh của Nước Trời như “hạt
cải…thành cây” (x. Lc 13, 19) và sự bền vững của “Hội Thánh của
Thầy, và quyền lực tử thần sẽ không thắng nổi.” (Mt 16, 18) ; và
chúng ta rủ nhau cùng hành hương gia nhập và tiến vào Nước Chúa
: “Rằng, đến đây, ta cùng lên núi ĐỨC CHÚA, lên Nhà Thiên Chúa
của Gia-cóp, để Người dạy ta biết lối của Người, và để ta bước
theo đường Người chỉ vẽ. Vì từ Xi-on, thánh luật ban xuống, từ
Giê-ru-sa-lem, lời ĐỨC CHÚA phán truyền.” (Is 2, 3)
Các tín hữu, những người tham dự vào chức vụ ngôn sứ của Chúa
Kitô lên núi cao, để sứ vụ rao giảng bằng lời và bằng đời sống
của mình được vang xa: “Hỡi kẻ loan tin mừng cho Xi-on, hãy trèo
lên núi cao. Hỡi kẻ loan tin mừng cho Giê-ru-sa-lem, hãy cất
tiếng lên cho thật mạnh. Cất tiếng lên, đừng sợ, hãy bảo các
thành miền Giu-đa rằng: "Kìa Thiên Chúa các ngươi!" (Is 40, 9)
Cùng với đám đông qui tụ trên núi là lúc chúng ta quây quần bên
Chúa Giêsu, nhớ lại và sống giây phút gần Chúa như các tông đồ:
“Chúa Giêsu lên núi ngồi xuống, các môn đệ đến gần bên…”, đồng
thời nghe lại Hiến Chương Nước Trời, bài giảng trên Núi Bát Phúc
(x. Mt 5, 1-12), và ra sức sống tinh thần nghèo khó, hiền lành,
trong sạch, khao khát sự công chính… để được vào Nước Trời.
Khi một mình trên núi, chúng ta noi gương Chúa Giêsu “Người lên
núi một mình mà cầu nguyện. Tối đến Người vẫn ở đó một mình.”
(Mt 14, 23) để tìm những giây phút “nghỉ ngơi một chút” (Mt 6,
31) bên Chúa, giúp “tâm hồn được bồi dưỡng” (Mt 11, 29) ; hay có
cơ hội “cầu nguyện cùng Cha, Đấng hiện diện nơi kín đáo… sẽ trả
công cho anh em.” (Mt 6, 6)
Còn rất nhiều đoạn Thánh Kinh liên quan đến núi, nhưng ta chỉ
gặp thấy một câu nói đến việc Đức Maria lên núi : “Hồi ấy, bà
Ma-ri-a vội vã lên đường, đến miền núi, vào một thành thuộc chi
tộc Giu-đa…” (Mt1, 39). Mẹ vội vàng lên miền sơn cước để giúp đỡ
bà Isave, người nữ son sẻ cao niên đang mang thai. Trong hành
trình thăm viếng này, Mẹ đã đưa gia đình ông Giacaria gặp Chúa
Cứu Thế.
Tuy Tin Mừng chỉ minh nhiên kể Mẹ lên núi một lần, nhưng thực
tế, như bao thiếu nữ Sion đạo đức khác, Mẹ đã nhiều lần hành
hương lên Núi Sion, nơi có thành thánh Giêrusalem. Khi được Chúa
đưa lên trời, Mẹ đã chọn những nơi núi rừng để hiện ra, và đó là
lý do con cái Mẹ dựng tượng tôn kính Mẹ trên núi đồi, làm nơi
hành hương.
Đến với Mẹ Lavang, chúng ta phải đến vùng xưa kia là rừng vắng.
Đến kính viếng Mẹ Trà Kiệu, khách hành hương phải leo lên một
ngọn đồi. Viếng Mẹ Bãi Dâu, các tín hữu leo lên sườn núi gần bờ
biển Vũng Tàu. Giáo Phận Phan Thiết đã có một con đường giúp
khách hành hương lên núi với Mẹ tại Hiệp Nghĩa-Hàm Thuận Nam,
nay có thêm con đường mới giúp chúng ta lên núi với Mẹ tại
Tàpao.
Lên núi với Mẹ để hồi tưởng những biến cố lịch sử cứu độ của Dân
Chúa, và làm như Mẹ “hằng ghi nhớ mọi kỷ niệm ấy, và suy đi nghĩ
lại trong lòng.” (Mt 2, 19)
Lên núi với Mẹ để được gần gũi, chiêm ngắm, noi gương và cầu
nguyện cùng với Đức Maria-Mẹ của người tin.
Lên núi với Mẹ là cùng đồng hành với Mẹ trên lộ trình thực thi
bác ái.
Lên núi với Mẹ để nhờ Mẹ giúp ta gặp Chúa và nhờ Mẹ nhắc ta
“Người bảo gì, các anh cứ việc làm theo." (Ga 2, 5)
Lên núi với Mẹ để rèn luyện đôi chân, giảm cân nặng của xác
thịt, từng bước nhẹ nhàng, thanh thoát tiến lên.
Lên núi với Mẹ để chúng ta được cùng Mẹ lên núi Chúa, được hợp
đoàn với những người mà Thánh Vịnh 24 đã ca tụng : Ai được lên
núi CHÚA? Ai được ở trong đền thánh của Người? Đó là kẻ tay sạch
lòng thanh, chẳng mê theo ngẫu tượng, không thề gian thề dối.
Người ấy sẽ được CHÚA ban phúc lành, được Thiên Chúa cứu độ
thưởng công xứng đáng. (Tv 24, 2-5)
Mừng khởi công xây dựng Trung Tâm Mẹ Tàpao, Bình An, 03.08.2006
Lm. Phêrô Nguyễn Hữu Duy
|