|
TRUYỆN NGẮN
Lúc đó là mùa Ðông năm 1864, một mùa Ðông
thật lạnh tại Hiệp chủng quốc.
Cuộc nội chiến giữa hai miền Nam - Bắc Hoa
Kỳ đang ở vào thời kỳ ác liệt nhất. Những trận giao tranh giết
hại hàng chục ngàn người và những tiểu bang nằm trong vùng trận
địa đều chịu cảnh tàn phá đổ nát : nhà cửa bị cháy rụi, nông
trại bỏ hoang, đàn bà con nít chạy trốn khỏi nơi lửa đạn, súc
vật lang thang đói khát không người săn sóc...Thật là một mùa
Ðông lạnh ở ngoài trời mà giá buốt cả trong lòng người.
Trong một trang trại nhỏ ở miền Nam chỉ
cách Shiloh - nơi mới xảy ra một cuộc giao tranh ác liệt làm đôi
bên tử thương cả chục ngàn quân sĩ - chừng 100 dặm, Sandra
Johnson đứng nhìn qua cửa kính ra ngoài trời đầy tuyết bay lả
tả. Nàng là một cô gái xinh xắn, dễ thương, tính tình hiền hậu
và hay thương người. Sandra mới 16 tuổi nhưng đã sớm biết thế
nào là cảnh chiến tranh giết chóc, cảnh gia đình tan nát chia
ly, phần vì nàng được nghe người ta kể lại, phần vì nàng đã được
chứng kiến ngay trong cuộc sống hàng ngày tại cái tỉnh nhỏ bé
của nàng.
Cha Sandra ra đi chiến đấu bên phía Nam
quân đã được gần hai năm. Trong khoảng thời gian ấy, chỉ có một
lần ông ghé thăm nhà rồi biệt vô âm tín.
Có những buổi chiều khi hoàng hôn xuống,
Sandra đã nhớ thật nhiều người cha thân yêu mà ngày còn ở nhà
ông thường dắt nàng đi chơi cũng trong những buổi chiều đẹp như
vậy.
Những lúc đó, Sandra đã không ngăn được
những giọt lệ lăn tròn trên má. Thỉnh thoảng Sandra cũng bắt gặp
những giọt lệ như thế trên khoé mắt mẹ nàng mặc dầu Sandra biết
mẹ cố giấu những xúc động, không muốn cho Sandra thấy.
Hôm nay đứng nhìn tuyết bay, Sandra lại cảm
thấy nhớ cha hơn. Ước gì ông về ngay bây giờ để Sandra sà vào
lòng ông mà vòi vĩnh, nũng nịu và để được ông nhìn với ánh mắt
đầy yêu thương trìu mến, được ông vuốt ve vỗ về và nhất là được
ông kể chuyện chiến trường cho nghe.
Sandra càng nhớ cha khi nàng chợt nghĩ sắp
đến lễ Giáng Sinh rồi. Nàng gọi mẹ:
“Má ơi! Chỉ ba ngày nữa là lễ Giáng Sinh
rồi đấy má!”
Bà Johnson đang lúi húi trong phòng. Bà lục
tìm trong đống đồ lộn xộn bộ tượng Giáng Sinh mà gia đình bà đã
có từ lâu, mỗi mùa Giáng Sinh lại lấy ra trưng bày ở giữa nhà.
Giọng bà âu yếm:
“Ừ, Sandra, má đang tìm bộ tượng Sinh Nhật
đây!”
Sandra nhảy chân sáo vào phòng để đồ:
“Thế ư má? Thích quá. Ðể con tìm phụ với
má.”
Hồi chưa có chiến tranh, đồ đạc của mỗi gia
đình được xếp dọn đâu đó. Từ dạo xẩy ra nội chiến giữa hai miền
Nam Bắc, tình trạng hỗn loạn xẩy ra thường xuyên, không biết lúc
nào. Ðồ đạc được chia ra làm hai loại: thứ quí báu và thiết dụng
thì lúc nào cũng sẵn sàng để mang theo lúc chạy. Thứ không cần
thiết và nặng nề thì dọn cả vào căn phòng chứa đồ. Bộ tượng Sinh
Nhật tuy quí nhưng không thể mang theo mỗi khi hữu sự. Ðành phải
bỏ vào trong một chiếc hộp và để trong phòng đồ vậy. Phòng đồ
chất đủ thứ lộn xộn, hai mẹ con tìm hoài không ra bộ tượng Sinh
nhật. Sandra vừa lục lọi vừa hỏi mẹ:
“Má à, bao giờ ba về? Giáng Sinh này ba có
về không?”
Bà Johnson sững sờ trong giây phút. Cổ họng
bà nghẹn lại. Bà không trả lời ngay được con gái.
Người chồng yêu quí của bà ra đi đã hai mùa
Giáng Sinh rồi. Không biết chàng sống chết ra sao. Trước đây ba
tháng, một trận chiến khốc liệt xẩy ra làm cả đôi bên Nam quân
và Bắc quân đều tổn hại hàng chục ngàn người. Vô số người bị
thương. Bà mong John bị thương và về nhà để bà săn sóc, để bà
mãi mãi được gần người chồng yêu quí, Sandra được gần cha. Nhưng
trông hoài không thấy chồng về, bà đinh ninh có lẽ chồng bà đã
chết trong trận ấy vì nhiều người chết trận quá, người ta chưa
kịp báo tin cho bà. Bà vẫn giấu thầm những giọt nước mắt không
muốn cho Sandra biết và mỗi khi Sandra hỏi, bà trả lời:”Ba con
sắp về!”
Ừ, vài bữa nữa đã Giáng Sinh rồi, John có
về không? John về thì bà vui lắm, Sandra vui lắm. Và mặc dù tình
trạng chiến tranh vẫn còn, bà sẽ cố gắng sửa soạn một bữa tiệc
Giáng Sinh thật ngon cho cả gia đình. Bà sẽ giết một con gà tây
trong mấy con gà còn sót lại trong nông trại. Sẽ thiếu nhiều thứ
lắm: không có bơ, không có phó-mát...và hình như chỉ còn một
chút xíu đường và bột đủ cho một chiếc bánh. Nhưng không sao.
Vậy cũng đủ rồi. Chỉ cần John về. Chỉ cần sự hiện diện của John
thôi. Còn mọi thứ là phụ.
Chiến tranh đã tàn phá hết, thiêu hủy hết,
ngay cả những nhu yếu phẩm cho đời sống. Và tình trạng hỗn loạn
đã khiến người ta không yên tâm làm việc để sản xuất những thứ
đó. Bà Johnson biết có nhiều gia đình đã ở trong tình trạng khốn
quẫn: thiếu cả bánh mì để ăn hàng ngày, nói gì đến sữa và bơ,
đường...là những thứ hiếm hoi lúc đó.
“Kia, sao má không trả lời con?”
Bà Johnson bừng tỉnh như ra khỏi giấc mộng.
Bà chợt nhớ đến câu hỏi của Sandra:
“À, có lẽ ba con sắp về.
Giáng Sinh này ba con sẽ về...”
Giọng Sandra nũng nịu:
“Lúc nào má cũng nói ba sắp về, ba sắp
về...mà chẳng bao giờ ba về. Con không tin được má nữa...”
Bà Johnson thở dài. Bà biết giải thích với
con làm sao? Bà chỉ còn trông cậy vào Chúa, nhất là ngày lễ
Giáng Sinh sắp tới. Chúa sẽ thương gia đình bà đưa người chồng
yêu quí của bà về với gia đình.
Bỗng Sandra reo lên:
“Má, bộ tượng đây rồi má!”
Hai mẹ con đưa bộ tượng Giáng Sinh ra trưng
bày trên một chiếc bàn nhỏ tại phòng khách, chỗ long trọng nhất.
Sandra thắp hai ngọn đèn cho bộ tượng rồi đứng ngắm một cách say
mê. Căn phòng được bày biện lại và nhờ có bộ tượng Giáng Sinh,
trông vui mắt và ấm cúng hẳn lên.
“Má à, còn thiếu cây thông nữa. Má với con
ra góc vườn chặt một cành đi.”
Bà Johnson đáp:
“Phải đó, ra chặt lẹ kẻo sắp tối.”
Hai mẹ con đi ra vườn. Bà
Johnson xách theo một con dao để chặt cây. Sandra ngắm nghía
xong lựa được một cành ưng ý:
“Cành này đẹp đấy má.
Má chặt cho con đi!”
Lúc bà Johnson vừa chặt xong cành cây thì
có tiếng chuông reo ở cổng. Hai mẹ con ngó qua hàng rào ra
ngoài. Hai người đàn ông mặc quân phục Bắc quân cỡi trên hai con
ngựa.
Bà Johnson và Sandra bỗng nhiên thấy hai
người lạ mặt một cách đột ngột, sợ không còn hồn vía, muốn la
lên và chạy, nhưng vì sợ quá lưỡi cứng lại, chân ríu lại, không
la cũng không chạy được nữa. Hai mẹ con đành cứ đứng như trời
trồng ở đó. Ai còn lạ gì những cuộc tấn công của Bắc quân? Họ
đốt phá và hãm hiếp đàn bà con gái. Họ làm tất cả những gì dã
man không ai có thể tưởng tượng. Nhưng có lẽ đoán được tâm
trạng, hai người đàn ông lên tiếng:
“Bà và cô đừng sợ. Chúng tôi không làm gì
bà và cô đâu. Xin cho chúng tôi ngủ nhờ một đêm và cho nước
uống, sáng mai chúng tôi sẽ đi.”
Bà Johnson định thần lại. Bà không biết
tính sao. Thực sự bà ngại cho hai người lính Bắc quân này vào
nhà quá. Ðêm hôm chỉ có hai mẹ con bà, nếu hai người lính “giở
trò” thì làm sao? Bà đã lớn tuổi rồi có thể đối phó nhưng Sandra
còn nhỏ quá... Bà đưa mắt ngó Sandra. Sandra nghĩ mẹ hỏi ý kiến
mình, nàng nói không suy nghĩ:
“Sắp Giáng Sinh rồi má à. Má cứ cho họ ngủ
nhờ một đêm đi!”
Hai người đàn ông nghe thế cũng phấn khởi:
“Cô bé nói phải đó. Sắp Noel rồi. Chúng tôi
cũng có gia đình nhưng không về thăm nhà được, nhớ nhà quá! Cho
chúng tôi ngủ nhờ trong phòng khách một đêm đi. Chúng tôi hứa
không làm gì phiền bà và cô.”
Bà Johnson thấy hai người ăn nói có vẻ tử
tế lại còn trẻ tuổi. Noel sắp tới, bà không làm được điều gì tốt
để dâng lên Chúa sao? Bỗng nhiên bà thấy niềm thương dào dạt
trong lòng. Bà liền hăng hái đi mở cổng cho hai người đàn ông.
Sau khi gài then cổng cẩn thận, bà chỉ chỗ
cho hai người cột ngựa ở phía vườn sau rồi hướng dẫn họ vào
phòng khách. Bà bỏ thêm củi vào lò sưởi và ân cần săn sóc họ.
Hai người lính Bắc quân gỡ súng đạn đang
mang trên người ra, đem để ở một góc phòng. Sau đó họ tự giới
thiệu với bà Johnson và Sandra.
Một người là Mark Wilson, 30 tuổi, có vợ và
một đứa con trai 2 tuổi, đang ở Illinois. Người kia, Tom
Harrison mới 21 tuổi còn độc thân và gia đình ở tại Ohio. Hai
người có vẻ đói và mệt. Họ bảo bà Johnson họ đã không có gì ăn
từ mấy ngày nay.
Bà Johnson cảm thấy ái ngại quá. Bà muốn
đãi họ một chút gì cho ấm lòng vì họ nói sáng mai họ sẽ đi sớm.
Chỉ còn một chút đường và bột. Bà dã định
khi nào chồng về bà sẽ làm một cái bánh cho chồng ăn và để gia
đình mừng ngày đoàn tụ luôn thể. Nhưng nay có khách. Dù họ là
những người đang có mối tử thù với chồng bà nhưng bà nghĩ đã cho
họ vào ngủ nhờ thì cũng phải đối đãi tử tế với họ. Hơn nữa họ
lại là những ngưòi lịch sự, lễ phép, rất kính trọng bà và vui
vẻ, nhã nhặn với con gái bà.
“Thôi để John về sẽ kiếm cách khác” bà
Johnson tự nhủ.
Liền đó bà bảo hai người đàn ông nằm nghỉ
rồi đi lấy chỗ bột và đường cuối cùng, bà bắt đầu làm bánh.
Trong lúc nướng bánh, bà nghe Sandra hỏi hai người đàn ông đủ
thứ về chién trận, về đời sống vất vả nơi quân ngũ. Bà nhận thấy
Sandra và anh chàng lính trẻ có vẻ hợp nhau và quyến luyến nhau
lắm.
Lát sau bánh chín, bà Johnson mời mọi người
vào bàn. Sandra và bà luôn tay tiếp bánh cho hai người đàn ông.
Họ ăn thật ngon lành và dần dần sắc mặt họ hồng lên, tươi tắn,
trái với vẻ xanh xám và mệt mỏi lúc trước. Họ tỏ ra rất vui vẻ,
sung sướng.
Trời chạng vạng tối. Tiếng chuông lanh lảnh
của ngôi nhà thờ gần đó làm không gian bớt tịch mịch hơn. Bà
Johnson lặng lẽ làm dấu Thánh giá. Bà nghĩ đến chồng thật nhiều
và cầu nguyện cho chàng sớm về.
Bỗng có tiếng chuông rộn ràng ngoài cổng.
Mọi người đưa mắt nhìn nhau. Hai người lính Bắc quân thì nghĩ
chắc một vài người bạn của họ lại xin vào ngủ trọ nữa. Còn bà
Johnson thì không đoán ra ai nhưng bà thấy tim mình đập loạn xạ
trong lồng ngực. Bà thầm nghĩ:”Lậy Chúa cho John về.” Nhưng liền
đó bà bỏ ý nghĩ đó đi ngay. John về đang lúc có hai người lính
Bắc quân trong nhà? Chúa ơi, không thể như thế. Không bao giờ có
thể như thế. Tính John xưa nay nóng nảy, nghỉ sao là làm vậy
liền. Ắt sẽ có những chuyện không hay xẩy ra.
Bà Johnson bảo hai người đàn ông:
“Các ông cứ tiếp tục ăn uống. Ðể tôi và
Sandra ra xem ai gõ cửa giờ này.”
Khi hai mẹ con ra tới cổng thì thấy hai
người đàn ông mặc binh phục Nam quân trên lưng hai con ngựa. Bà
Johnson giơ cao cây đèn cầm nơi tay, chăm chú nhìn họ rồi rú
lên:
“John đó hả? Anh đã về đó sao?”
Tiếng chồng bà:
“Ừ, anh đã về, em lạ lắm sao? Sao không mở
cổng ngay cho anh còn đứng đó?”
Chúa ơi, điều mơ ước mong John về đã thành
sư thực nhưng hai người lính đang ở trong nhà thì sao đây? Ðầu
óc bà Johnson tê liệt, mụ mẫm đi khiến bà cứ đứng trơ ra đó. Lời
cầu xin của bà với Chúa đã được Chúa chấp nhận nhưng Chúa không
cho nó ở trong hoàn cảnh tốt một tí nào. Chồng bà đang đứng kia
và cả người bạn của ảnh nữa, hai người đều có súng và có vẻ như
vừa từ mặt trận về. Bà nghĩ ngay đến hai khẩu súng của hai người
đàn ông trong nhà.Rồi bà tưởng tượng những gì sẽ xẩy ra khi
chồng bà và người bạn bước vào nhà. Bà sẽ nghe đạn nổ dòn, sẽ
thấy những thân người gục ngã và máu chảy lênh láng khắp nhà bà.
Hoặc có thể, chồng bà sẽ tấn công trước và giết chết hai người
lính Bắc quân trong khoảnh khắc.
“Chúa ơi,” Bà rùng mình lẩm bẩm. Những giọt
mồ hôi lạnh buốt thấm lưng áo vì bà quá sợ hãi. Nhưng liền lúc
đó, Sandra lay lay vai bà:
“Má à, má mở cửa cho ba và ông khách. Cứ
cho ba hay sự thực. Má đừng sợ vì Noel sắp tới rồi.”
Thấy lâu quá cổng không đưọc mở, John la
lên từ phía ngoài hàng rào:
“Diane, sao em không mở cửa cho anh? Có gì
ở trong nhà mình vậy?”
Nhưng bà Johnson vẫn bất động. Bà không
biết tính sao? Vì vậy Sandra đã lanh lẹ ra mở cổng và ôm chầm
lấy cha nàng:
“Gặp lại ba con mừng lắm. Ba ở nhà luôn chứ
ba?”
Người bạn của John đứng đó nhìn cảnh hai
cha con John âu yếm nhau.
“Hình như có chuyện gì lạ trong nhà mình
phải không Sandra?” Ông Johnson hỏi con gái.
Sandra đáp:
“Con muốn kể cho ba nghe hết nhưng trước
nhất ba phải hứa với con ba không làm điều gì, nhất là giết
người ta...”
John vô cùng kinh ngạc, ông nhìn con gái:
“Chuyện gì vậy Sandra? Nói mau đi!”
Sandra lúc đó mới kể cho cha nàng nghe về
hai người lính Bắc quân trong nhà. Càng nghe ông ta càng tức
giận:
“À, bọn đó là kẻ thù không đội trời chung
của ba. Ba phải giết hai thằng đó. Bao nhiêu bạn hữu của ba đã
bị bọn nó giết thảm thương. Ba phải báo thù.”
Quay về phía bà vợ, ông nói:
“Bà đã làm một lầm lỗi không thể tha thứ.
Bà dám tiếp rước kẻ thù của tôi trong nhà. Tôi phải hạ chúng
trước, sau sẽ hỏi tội bà.”
Nói là làm, John và người bạn của ông ta,
súng trên tay, xăm xăm đi vào nhà. Nhưng bà Johnson đã lanh chân
chạy theo chồng và người bạn và cố sức cản họ. Bà năn nỉ chồng:
“Em lạy anh. Ðừng làm thế. Họ là những
người tử tế và dễ thương lắm.”
Người chồng càng tức giận hơn, ông ta trừng
trừng nhìn vợ:
“Cô tiếp đãi kẻ thù của tôi ở trong nhà rồi
bây giờ lại bênh vực chúng, phải không?Tôi không muốn nhìn mặt
cô nữa. Cô không phải là vợ tôi.”
Ông ta đẩy bà vợ chúi nhủi ra một bên rồi
lại tiếp tục đi về phía ngôi nhà với ý định phải giết bằng được
hai người lính Bắc quân. Phải giết chúng ngay lập tức.
Nhưng bà Johnson và Sandra cố sức níu hai
người lại. Sandra nói:
“Ba ơi, gần Noel rồi, ba không thể tha cho
họ một lần được sao? Ba biết rõ Chúa đâu có thích giết chóc hả
ba?”
Sandra đã đánh trúng nhược điểm của cha
nàng và người bạn ông ta. Hai người mềm lòng trước lý lẽ vô cùng
hợp lý của Sandra. Sau một hồi lưỡng lự, họ cất súng vào bao.
Ông Johnson nói:
“Thôi được, vì Giáng Sinh sắp tới rồi không
nên giết người. Ba bằng lòng tha cho họ lần này.”
Bà Johnson vô cùng mừng rỡ khi nghe chồng
bà nói như thế. Ðược đà, bà nói tiếp:
“Không phải chỉ một lần này nhưng là mãi
mãi. Có phải không bao giờ anh muốn trái giới răn của Chúa
không? Giết chóc như thế quá đủ rồi anh à!”
Sau đó cả bốn người cùng vào nhà. Bà mẹ và
cô con gái vô cùng sung sướng vì đã thuyết phục được chồng và
cha của mình và người bạn bỏ ý định giết chóc. Nhưng khi vào tới
nhà, họ chẳng thấy hai người lính Bắc quân đâu.
Ông Johnson hỏi vợ:
“Hai người kia đâu em?”
Bà Johnson đoán chừng hai người lính Bắc
quân đã chứng kiến vụ “níu kéo” vừa xong, sợ quá nên trốn rồi
vì hai khẩu súng của họ cũng không còn đó. Bà ra phía sau nhà
gọi lớn:
“Xin anh Mark và anh Tom vô trong nhà.
Không có điều gì đáng ngại cả. Ông chồng tôi và bạn ông sẽ không
làm gì hai anh đâu.”
Hai người lính Bắc quân từ trong bụi cây
chui ra. Họ cũng không mang súng. Bốn người lính, hai phía Bắc
quân và hai phía Nam quân cùng niềm nở bắt tay và tự giới thiệu.
Họ cùng ngồi vào bàn và thưởng thức nốt cái bánh lúc nãy. Bữa ăn
vô cùng thanh đạm nhưng là bữa ăn nhớ đời.
Với những giọt lệ long lanh vì cảm động và
nụ cười tươi trên khuôn mặt rạng rỡ, bà Johnson nói với mọi
người:
“Mặc dầu chúng ta mừng lễ Giáng Sinh hơi
sớm nhưng tôi rất vui sướng có sự hiện diện của mọi người hôm
nay. Tôi mong chiến tranh sẽ sớm chấm dứt và mọi người đều trở
nên huynh đệ bởi vì chúng ta cùng đang sống trên một lục địa.
Xin Chúa xuống phúc lành cho các anh và gia đình tôi.”
Vào ngày lễ Giáng Sinh năm sau, năm 1865,
vừa lúc chiến tranh Nam - Bắc kết thúc, Tom Harrison - người
lính trẻ Bắc quân năm ngoái - lại trở lại nông trại của gia đình
Johnson. Lần này anh ta không xin nước uống và ngủ nhờ một đêm,
nhưng là để xin cưới Sandra.
Từ đó, đôi vợ chồng trẻ sống hạnh phúc mãi
mãi bên nhau.
Memphis, TN Giáng Sinh
1977
Xuân Vũ TRẦN ÐÌNH NGỌC |