|
Câu
chuyện thứ 19:
ÔNG BILƠAM VÀ CON LỪA
Sách Dân số
Vua Mô-áp kinh hãi phải
đối đầu với con cái Ít-ra-en. Vua liền sai các sứ giả đến mời
Bi-lơ-am. Vua nói: "Này, có một dân đã ra khỏi Ai-cập, lan tràn
khắp xứ và hiện đang đóng trại đối diện với ta. Bây giờ xin ông
đến nguyền rủa dân đó cho ta, vì nó mạnh hơn ta. May ra nhờ thế ta
có thể đánh bại được nó và đuổi nó ra khỏi lãnh thổ của ta. Vì ta
biết kẻ nào được ông chúc phúc thì được phúc và kẻ nào bị ông
nguyền rủa thì mắc hoạ."
Các kỳ mục Mô-áp và các kỳ mục
Ma-đi-an đã lên đường, cầm theo tiền thù lao cho lời sấm; họ tới
gặp ông Bi-lơ-am và chuyển tới ông lời của vua Ba-lác. Ông nói với
họ: "Mời các ông qua đêm ở đây, rồi tôi sẽ trả lời cho các ông
theo như Thiên Chúa nói với tôi."
Thiên Chúa đến với ông
Bi-lơ-am và phán rằng: "Những kẻ đang ở với ngươi là ai đó?" Ông
Bi-lơ-am thưa lại với Thiên Chúa: "Ba-lác, vua Mô-áp đã sai họ đến
nói với tôi xin nguyền rủa Is-ra-en". Bấy giờ Thiên Chúa phán bảo
ông Bi-lơ-am: "Ngươi không được đi với chúng! Không được nguyền
rủa dân đó, vì nó đã được chúc phúc." Sáng hôm sau ông Bi-lơ-am
trỗi dậy và nói với các thủ lãnh vua Ba-lác đã sai đến, rằng: "Các
ông hãy trở về xứ các ông; Thiên Chúa đã từ chối không để cho tôi
đi với các ông."
Một lần nữa vua Ba-lác lại sai các
thủ lãnh đông hơn và có thế giá hơn những người trước. Họ đến gặp
ông Bi-lơ-am và thưa rằng: "Vua Ba-lác nói thế này: Ông đừng ngại
đến với ta; chắc chắn ta sẽ hết sức trọng đãi ông, và tất cả những
gì ông bảo, ta sẽ làm; ông cứ đến nguyền rủa dân ấy giúp ta."
Nhưng ông Bi-lơ-am trả lời và nói với bầy tôi vua Ba-lác rằng:
"Vua Ba-lác có cho tôi một nhà đầy bạc đầy vàng, tôi cũng chẳng
làm gì trái lệnh Thiên Chúa, Thiên Chúa của tôi được, dù việc lớn
hay việc nhỏ. Nhưng bây giờ, cả các ông nữa, mời các ông cũng nghỉ
đêm ở đây, và tôi sẽ biết Thiên Chúa có phán thêm điều gì với tôi
không."
Đêm ấy Thiên Chúa đến với
ông Bi-lơ-am và phán bảo ông: "Những người ấy đến, không phải để
gọi ngươi đó sao? Cứ trỗi dậy, đi với chúng. Nhưng ngươi chỉ được
làm điều Ta bảo ngươi." Sáng ngày, ông Bi-lơ-am trỗi dậy, cưỡi con
lừa cái của mình và lên đường với các thủ lãnh Mô-áp.
Cơn
thịnh nộ của Thiên Chúa bừng lên vì ông đã ra đi, và thần sứ của
Thiên Chúa đứng trên đường chận lối ông đi. Ông cỡi con lừa cái
của mình, có hai tiểu đồng đi theo. Khi con lừa thấy thần sứ của
Thiên Chúa đứng trên đường, gươm trần trong tay, thì nó tránh
đường, đi xuống ruộng. Ông Bi-lơ-am đánh con lừa cho nó lên trên
đường.
Bấy giờ thần sứ của Thiên Chúa đứng chặn tại một
đường mòn giữa các vườn nho, tả hữu có tường. Con lừa cái trông
thấy thần sứ của Thiên Chúa thì đi ép vào tường khiến chân ông
Bi-lơ-am bị cọ xát. Ông lại đánh nó.
Thần sứ của Thiên Chúa
lại đi tới và đứng ở một nơi chật hẹp đến nỗi không còn chỗ tránh
qua bên tả bên hữu. Con lừa trông thấy thần sứ của Thiên Chúa,
liền nằm bẹp xuống bên dưới ông Bi-lơ-am. Ông Bi-lơ-am nổi nóng
lại dùng gậy đánh con lừa.
Bấy giờ Thiên Chúa liền mở miệng
con lừa; nó nói với ông Bi-lơ-am: "Tôi đã làm gì ông, mà ông lại
đánh tôi những ba lần? " Ông Bi-lơ-am nói với con lừa: "Vì mày đã
ngạo tao. Tao mà có sẵn chiếc gươm trong tay, thì tao đã giết mày
rồi! " Con lừa nói với ông Bi-lơ-am: "Tôi không phải là con lừa
cái của ông, mà ông đã cỡi mãi cho tới ngày hôm nay sao? Tôi có
quen làm như vậy với ông bao giờ chưa? " Ông đáp: "Chưa bao
giờ."
Bấy giờ Thiên Chúa mới mở mắt cho ông Bi-lơ-am
thấy thần sứ của Thiên Chúa trên đường, gươm trần trong tay. Ông
quỳ xuống, sấp mặt sát đất. Thần sứ của Thiên Chúa nói với ông:
"Tại sao ngươi đánh con lừa của ngươi những ba lần? Này, chính Ta
đứng ra chặn đường ngươi, vì trước mặt Ta, con đường này nguy
hiểm. Con lừa cái thấy Ta, thì nó đã tránh mặt Ta những ba lần.
Giả như nó không tránh mặt Ta, thì chắc chắn Ta đã giết chết
ngươi, còn nó thì Ta đã để cho sống." Ông Bi-lơ-am thưa với thần
sứ của Thiên Chúa: "Tôi đã trót phạm tội, vì tôi không biết là
Ngài đứng chặn đường không cho tôi đi. Bây giờ nếu Ngài thấy là
không được, thì tôi sẽ quay về nhà." Thần sứ của Thiên Chúa nói
với ông Bi-lơ-am: "Ngươi cứ đi với các người ấy; nhưng ngươi chỉ
được nói điều Ta bảo ngươi." Thế là ông Bi-lơ-am cùng đi với các
thủ lãnh của vua Ba-lác.
Vua Ba-lác cho mời ông Bi-lơ-am
tới, và đưa ông lên Ba-mốt Ba-an; từ đây ông nhìn thấy trại của
dân Is-ra-en. Ông Bi-lơ-am chúc phúc cho Is-ra-en. Vua Ba-lác nói
với ông Bi-lơ-am: "Ông làm gì ta thế? Ta đưa ông tới để ông nguyền
rủa kẻ thù của ta, thế mà, này ông chỉ chúc phúc thôi." Ông trả
lời: "Tôi lại không phải nói điều Thiên Chúa đặt vào miệng tôi
sao?" Sau đó ông Bi-lơ-am đứng dậy lên đường về xứ.
Kinh Thánh Trẻ Mục Lục

|