|
Người Mẹ chứng nhân thế kỷ:
Bà Cố Elizabeth Ngô Đình Thị Hiệp (1903-2005)
SANTA ANA -- Ngày 27/01/2005, chúng tôi đang theo dõi tin tức về lễ
mai táng Cô Anna HÀM TIẾU, bào muội của Đức Hồng Phanxicô Xavie NGUYỄN
VĂN THUẬN, thì lại nhận được tin Cụ Cố Elisabeth Nguyễn Văn Ấm, nhũ
danh NGÔ ĐÌNH THỊ HIỆP, thân mẫu của Đức Hồng Y, cũng vừa được Chúa
gọi lên đường về nhà Cha, sau khi đã hoàn tất cuộc lữ hành dài hơn
trăm năm (102 năm) trên cõi trần gian này, Chúng tôi xin chuyển bài
này đến VietCatholic với lòng thành tâm cầu nguyện cho linh hồn
Elizabeth sớm được Chúa đưa về nơi Thiên quốc cùng với linh hồn
Phanxicô Xavie, linh hồn Anna cùng các linh hồn khác.
Lê Thiên & Lê Tinh Thông
Gia Đình Lễ
Giáo
ELISABETH Ngô Đình Thị Hiệp sinh ngày 05-5-1903 tại làng Đại
Phong, huyện Lệ Thủy, tỉnh Quảng Bình, trong một gia đình vọng tộc đạo
đức trải qua nhiều thế hệ trung thành với Đức Tin Công Giáo, đã từng
“hy sinh trong thời kỳ bắt đạo và đã chịu khổ vì Chúa, đã chịu lưu đày
xa xôi và đã bị cầm tù vì Chúa”, một dòng tộc nổi danh kiên trung bất
khuất chẳng những về mặt đức tin mà còn cả về mặt xã hội. Thân phụ là
ông Ngô Đình Khả, một quan phụ chính đại thần thanh liêm và cương trực
dưới triều vua Thành Thái. Ông đã khẳng khái chống lại việc Pháp âm
mưu đày ải Vua, khiến thời bấy giờ trong dân gian Huế có câu ca:
Đày vua không KHẢ, (1)
Đào mả không BÀI
|
 |
|
Hình Bà Cố Hiệp và ĐHY Nguyễn văn Thuận |
Do
làm quan trong triều, thường xuyên phải có mặt tại kinh đô, ông Ngô
Đình Khả đã dời gia đình từ làng Đại Phong, tỉnh Quảng Bình vào định
cư tại Phủ Cam, thuộc thành phố Huế. Ngô Đình Thị Hiệp có hai người
anh là ông Ngô Đình Khôi và Đức Tổng Giám Mục Ngô Đình Thục,
một nguời chị, Ngô Đình Thị Giao, một em gái kề là Ngô Đình
Thị Hoàng và bốn em trai gồm quý ông Ngô Đình Diệm, Ngô Đình
Nhu, Ngô Đình Luyện và Ngô Đình Cẩn.
Được giáo dục trong một gia đình nền nếp gia phong, Ngô Đình Thị
Hiệp lúc thiếu thời luôn giữ phẩm hạnh của một thục nữ đoan trang
con nhà gia giáo, siêng năng kinh nguyện sáng tối trong gia đình, luôn
cùng với cha mẹ và anh em dự thánh lễ hàng ngày, và nhất là hăng hái
tham gia các việc từ thiện bác ái.
Giáo Dục Con
Định Hướng Cuộc Đời
Đến tuổi thành hôn, Ngô Đình Thị Hiệp kết bạn cùng Tađêô Nguyễn Văn
Am là một thanh niên cần cù, mực thước và đạo đức vốn cũng được
giáo dục bởi một gia đình Công Giáo có truyền thống kính Chúa yêu
người từ lâu đời. Ngô Đình Thị Hiệp trở thành bà Elisabeth Nguyễn
Văn Am. Hai ông bà sinh được 8 người con, trong đó có một người
con trai sau này đã làm sáng danh Chúa và rạng danh Giáo Hội Công Giáo
Việt Nam, đó là Đức Hồng Y Phanxicô Xavie Nguyễn Văn Thuận.
Cậu bé Nguyễn Văn Thuận chào đời ngày 17-4-1928 tại Phủ Cam, Huế. Càng
lớn, cậu bé càng thêm khôi ngô tuấn tú, càng tỏ ra thông minh và có
trí nhớ sắc sảo. Theo thói đời, “con quan thì lại làm quan”, họ hàng
gần xa đều thấy rõ con đường hoạn lộ đang mở ra trước mặt cậu bé, hứa
hẹn một tương lai ngời sáng vinh quang. Nhưng bà mẹ cậu bé thì lại có
cái nhìn khác. Bà thấy “tu mới là cõi phúc”.
Với tất cả con cái, bà Elisabeth đều dạy cho biết sống đạo, trên hết
lòng thờ phượng Chúa, dưới tận tình yêu thương giúp đỡ đồng loại.
Ngoài việc dạy cho con học giáo lý kinh bổn, bà thường xuyên kể cho
các con nghe những mẫu truyện rút ra từ Kinh Thánh cũng như những
truyện về các anh hùng tử đạo Việt Nam để cho con bà người nào cũng
thấm nhuần và sống theo những tấm gương sống đạo sáng chói của tiền
nhân.
Niềm Vui Thấy
Con Dâng Mình Cho Chúa
Riêng với cậu bé Nguyễn Văn Thuận, bà đặc biệt cầu xin Chúa ban cho
cậu có được cái nhìn giống như cái nhìn của bà, “tu là cõi phúc”. Thế
nên, khi cậu bé vừa tới tuổi khôn lớn, ngỏ ý xin vào Tiểu Chủng Viện,
bà mẹ Elisabeth chẳng những không ngăn cản mà còn thầm cảm tạ ơn Chúa
đã cho con bà biết chọn đường để đi. Bà vừa xúc động vừa mừng rỡ lo
chuẩn bị mọi thứ cần thiết từ chiếc khăn tay, cho đến áo quần, dày dép
để con lên đường gia nhập Tiểu Chủng Viện An Ninh của Giáo Phận Huế
sau khi được Cha Chánh Xứ sở tại đồng ý và Cha Giám Đốc Tiểu Chủng
Viện chấp nhận. Từ đó, bà Elisabeth không ngừng cầu nguyện cho con
“bền đỗ trong ơn kêu gọi”.
Cầu Cho Con
Làm Bổn Phận Linh Mục Đẹp Lòng Chúa
Ngày 11-6-1953, Thầy Phó Tế Phanxicô Xavie Nguyễn Văn Thuận thụ phong
Linh Mục. Bấy giờ bà Elisabeth cảm thấy an tâm về ơn thiên triệu của
con mình. Nhưng theo bà, làm linh mục đã là khó, làm bổn phận linh mục
đẹp lòng Chúa càng khó hơn. Chính vì vậy, kể từ đó, lòng bà hằng xao
xuyến, bà không ngớt cầu nguyện cho con mình “làm bổn phận linh mục
đẹp lòng Chúa”. Câu nói ấy sớm trở thành điệp khúc gắn liền với cả
cuộc đời bà.
Trong một cuộc phỏng vấn do Đài Phát Thanh Little Saigon Radio tại Hoa
Kỳ thực hiện ngày 24-01-2001, Đức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận (vừa được
tấn phong Hồng Y ngày 21-01-2001) sau khi nói đến tấm tình của mình
đối với Giáo Hội Việt Nam, đối với Tổ quốc và dân tộc Việt Nam cũnh
như với hết thảy mọi người Việt Nam, đã tâm sự về thân mẫu của mình
như sau:
“Tôi lại nhớ đến tất cả bà con, họ hàng, đặc biệt là tôi nhớ đến bà
thân mẫu của tôi, năm nay đã 98 tuổi và đang ở tại Úc Đại Lợi.
Tôi nhớ những lời thân mẫu của tôi thì đối với tôi như những lời
khuyến cáo tôi trong cuộc đời linh mục.
Cách đây ba năm, tôi còn nhớ nghe thuật lại là Cha Chu Quang Minh
thuộc Dòng Tên ở Mỹ cùng đi với một Cha ở Uc đến thăm bà cố tôi. Hai
Cha hỏi bà cố có muốn Đức Cha Thuận làm Hồng Y không? Bà cố trả lời
rằng:
- Thưa Cha, con không muốn.
- Vì sao?
- Bởi vì khi con cho con của con vào chủng viện, con chỉ cầu xin Chúa
cho con của con làm Linh mục để tế lễ Chúa là con vui lòng rồi. Còn đã
đi tu làm linh mục thì đâu phải ham muốn những chức quyền danh vọng gì”.
Kể mẩu chuyện trên xong, Đức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận xác quyết: “Với
tôi, những lời nói trên luôn luôn là những lời nhắc nhủ của bà mẹ dạy
bảo con”. Rồi ngài kể tiếp:
“Cách đây mấy tháng, tôi đi giảng ở Đài Loan, tôi có ghé thăm bà cố
tôi, tôi hỏi:
- Hàng ngày mẹ có nhớ cầu nguyện cho con không?
Bà cố nói:
- Có chứ! Ngày nào cũng nhớ cầu nguyện.
Tôi hỏi rằng:
- Mẹ cầu xin cho con cái gì?
Bà cố chỉ trả lời một câu thôi là:
- Cầu cho con biết làm bổn phận đẹp lòng Chúa”.
Đức Hồng Y kết luận: “Điều ấy là cái cảm tưởng mạnh mẽ của bà mẹ
Việt Nam dạy con cái”. Trong cuộc phỏng vấn dành cho Đài Chân Lý (Veritas)
Á Châu ở Manila, Phi Luật Tân, ngày 15-02-2001, Đức Hồng Y Nguyễn Văn
Thuận nói rõ hơn tâm sự của ngài: “Đây là những bài học đơn sơ,
nhưng sâu xa, đáng suy tư. Tôi sẽ không bao giờ quên”.
Dõi Theo Bước
Thăng Trầm Của Con
Năm 1967, Cha Phanxicô Xavie Nguyễn Văn Thuận được Giáo Hội tấn phong
và bổ nhiệm làm Giám Mục Giáo Phận Nha Trang. Bà mẹ Elisabeth cũng giữ
một tâm nguyện. Đối với bà, chức Giám Mục bao gồm cả thiên chức linh
mục. Bổn phận giám mục cũng là bổn phận linh mục. Song bổn phận chăn
dắt của giám mục có phần rộng lớn hơn, bao trùm hơn, như vậy là nặng
nề hơn, khó khăn hơn và nhiều trách nhiệm hơn. Vì thế, bà không thể
ngưng cầu nguyện, trái lại còn cầu xin nhiều hơn nữa cho vị tân Giám
Mục “biết làm bổn phận đẹp lòng Chúa”.
Năm 1975, khi đất nước có những chuyển động khác thường, Nguyễn Thị
Hàm Tiếu, ái nữ của bà Nguyễn Thị Am, từ Úc trở về Việt Nam bảo lãnh
cho cha mẹ di tản đến Úc chỉ 5 ngày trước khi miền Nam Việt Nam rơi
vào tay Cộng sản. Lúc ấy Đức Giám Mục Nguyễn Văn Thuận (đã là Tổng
Giám Mục Phó Sài Gòn vì đã được bổ nhiệm trước đó một tháng, ngày
23-4-1975), với vai trò chủ chăn, đã chấp nhận ở lại Việt Nam sống
chết với quê hương thay vì cùng cha mẹ di tản ra khỏi nước.
Những cái chết bi thương của anh bà Ngô Đình Thị Hiệp, là ông Ngô Đình
Khôi và của các em bà, là các ông Ngô Đình Diệm, Ngô Đình Nhu và Ngô
Đình Cẩn, hãy còn ám ảnh, đè nặng tâm can bà. Bà linh cảm một tai họa
sẽ giáng xuống con bà. Bà chỉ biết cầu nguyện và phó dâng mọi sự cho
Chúa. Và việc phải đến đã đến. Đức Tổng Giám Mục Nguyễn Văn Thuận bị
bắt ngày 15-8-1975, nhằm Lễ Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời, bị giam giữ 13
năm trời, không xét xử. Ai có rơi vào thảm cảnh ấy mới thấu hiểu tâm
trạng âu lo và đau khổ triền miên của một bà mẹ có con lâm vào vòng
lao lý mà số phận ngày mai không ai đoán biết được.
Khi Đức Tổng Giám Mục, con bà, nhận được giấy phóng thích ngày
21-11-1988, rồi ngày 21-9-1991 nhận lệnh trục xuất khỏi Việt Nam, thì
mới hay việc Quan Phòng của Thiên Chúa thật là kỳ diệu. Bởi lẽ nếu
không có Chúa an bài thì làm sao ông bà Nguyễn Văn Ấm có cơ hội đoàn
tụ với con; nếu không có chương trình do bàn tay Chúa hoạch định sẵn
thì làm sao Đức Tổng Giám Mục Nguyễn Văn Thuận có dịp thi thố tài năng
và đức độ của mình trong Giáo Triều Rôma cũng như chứng minh cho thế
giới thấy sức sống mãnh liệt nội tại của Giáo Hội Việt Nam dù trải qua
bao phong ba bão tố.
Người Mẹ
Chứng Nhân Thế Kỷ
Thật không đơn giản chút nào khi muốn viết về một người mẹ ngót trăm
năm sống những thăng trầm của gia đình liên quan đến cả vận mệnh đất
nước lẫn lịch sử của Giáo Hội Công Giáo như bà Elizabeth Nguyễn Văn
Am-Ngô Đình Thị Hiệp. Chúng tôi thấy có người đang thực hiện một tác
phẩm nói về bà, viết bằng tiếng Anh. Tác giả là ông Nguyễn Văn Châu.
Quyển sách có tựa đề “NGO DINH THI HIEP OR A LIFETIME IN THE EYE OF
THE STORM.”. Chúng tôi có đọc hơn 40 trang đầu bản thảo in trên giấy
khổ 8½ x 11 mà thấy tác giả vẫn nói chưa hết cái thời thơ ấu của bà,
thì vài ba trang giấy như thế này nào nói lên được gì?
Tuy nhiên, với một người mẹ khiêm nhường, luôn sống cuộc sống ẩn dật
như bà Elisabeth, có lẽ một vài nét phác họa chân tình của chính người
con yêu dấu của bà là Đức Hồng Y Phanxicô Xavie Nguyễn Văn Thuận đã đủ
làm sáng các đức tính cao quý nơi bà.Vì vậy, chúng tôi xin mạn phép
ghi lại ở đây những dòng tâm sự chân thành ấy ghi nơi lời đề tặng viết
trong quyển “CHỨNG NHÂN HY VỌNG”, tập sách các bài giảng của
Đức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận giảng tĩnh tâm cho Đức Thánh Cha Gioan
Phalô II và Giáo Triều Rôma từ 12 đến 18-3-2000, lúc Đức Hồng Y còn là
Tổng Giám Mục.
“Mẹ
Elisabeth,
Người đã giáo dục con từ khi con còn ở trong bụng Mẹ.
Mỗi tối Mẹ dạy con những chuyện Kinh Thánh,
Mẹ kể cho con lịch sử các thánh tử đạo Việt Nam,
nhất là về tổ tiên chúng ta.
Mẹ dạy con yêu mến Tổ Quốc,
Mẹ giới thiệu cho con Thánh Nữ Têrêxa Hài Đồng Giêsu
như mẫu gương các nhân đức Kitô giáo.
Mẹ là người phụ nữ mạnh mẽ
đã chôn táng các anh em mình
bị những kẻ phản bội thảm sát,
những người mà Mẹ đã chân thành tha thứ sau đó,
luôn tiếp đón họ, như thể không có gì xảy ra.
Khi con còn ở tù, Mẹ là nguồn an ủi nâng đỡ lớn lao cho con.
Mẹ nói với tất cả mọi người:
“Xin hãy cầu nguyện để con tôi được trung thành với Giáo Hội
và ở lại nơi nào Chúa muốn”.
Ngày 16-9-02, một Thánh giá nữa - một cái tang lớn - lại đè nặng trên
vai người mẹ vốn đã nặng chĩu gánh đau thương tròn thế kỷ: Đức Hồng Y
Phanxicô Xavie Nguyễn Văn Thuận, người con 74 tuổi của bà mẹ ngót trăm
tuổi ngồi xe lăn, người con ấy vĩnh viễn từ biệt cõi trần ngày
16-9-2002 sau khi đã hoàn tất cuộc LỮ HÀNH TRÊN ĐƯỜNG HY VỌNG.
Tại sao Chúa lại để cho một con người thân xác mỏng manh như Elisabeth
lại phải hứng chịu hàng loạt những mất mát lớn trong gia đình, từ các
đấng sinh thành bà đến những người anh em ruột của bà, rồi người bạn
đời thân yêu của bà. Và bây giờ lại đến lượt người con trai yêu dấu bà!
Thật không ngờ! Dù vậy, bà không hề hoài nghi cật vấn tại sao hay một
lời than trách. Giờ đây, truớc mặt bà, con của bà quả đã ra đi mang
theo đúng những hành trang mà bà đã gói ghém cho con trong suốt đời bà:
trung thành với Giáo Hội và ở lại nơi nào Chúa muốn.
Bà tin Chúa ban cho bà nghị lực tinh thần để can đảm tuân theo Thánh ý
Chúa. Bà tin rằng, linh hồn bà vẫn phải mãi mãi được tinh luyện bởi
những thử thách như vậy hay nhiều hơn thế nữa, nhất là ở vào chặng
chót của quãng đường dài bà đã đi và còn tiếp tục đi cho tới khi nào
Chúa bảo bà dừng lại. Tai bà như nghe có tiếng thì thầm của con: “Hodie
mihi, cras tibi - hôm nay phiên con, ngày mai phiên mẹ”. Bà vui vẻ
đón nhận thử thách và ở trong tư thế sẵn sàng: Fiat - Xin Vâng!
Hôm nay, ngày 27-01-2005, tại Sydney, Úc, bà Elisabeth thực hiện trọn
vẹn tiếng Xin Vâng cho riêng bản thân mình để theo chân con
mình hoàn tất cuộc lữ hành hơn trăm năm trên cõi đời ô trọc này, sau
khi chứng kiến sự ra đi của người con gái Anna Hàm Tiếu đã từng gần
gũi phụng dưỡng bà trong thời gian qua. Chúng ta cầu nguyện cho linh
hồn Elisabeth được Chúa sớm đưa về Thiên quốc. Chúng ta cũng không
quên cầu cho linh hồn Phanxicô Xavie cùng với thân mẫu đời đời hưởng
nhan thánh Chúa.
(1)
Năm 1907, Levecque, Khâm sứ Trung Kỳ dùng áp lực bắt các quan trong
triều ký vào tờ biểu yêu cầu vua Thành Thái thoái vị và đồng ý cho
Pháp lưu đày Nhà Vua. Các quan không ai dám cưỡng. Chỉ có Ngô Đình Khả
quyết liệt phản kháng và giũ áo từ quan sau khi vua Thành Thái bị buộc
thoái vị ngày 03-9-1907. Năm 1914, Ngô Đình Khả từ trần, hai năm sau
(1916), Pháp đày vua Thành Thái ra đảo Réunion.
Bài là Nguyễn Văn Bài, cũng là một người Công Giáo làm quan trong
triều đình Nhà Nguyễn, đã chống lại việc Pháp đòi đào mả vua Việt Nam.
Gs. Lê Thiên & Gs. Lê Tinh Thông
(Vietcatholic News Ngày 27-01-2005)
|