|
Lễ
Thánh gia thất
Bài giảng lễ chủ
nhật 26 tháng 12 năm 2004
Cộng đoàn công giáo Việt Nam tại Bangkok
Lm. Roland Jacques
Anh chị
em thân mến,
Hôm nay
Giáo hội mừng lễ
Thánh
Gia
Thất ;
Giáo hội
tôn vinh Chúa Giêsu bên cạnh mẹ Ngài, là Ðức Mẹ Maria, và Thánh Giuse.
Chữ
‘gia’ trong tiếng hán-nôm có nghĩa là ‘nhà’. Lối ghép các tượng hình
để viết ra thành chữ ‘gia’ ấy trong chữ hán cho ta thấy bức tranh của
một gia đình thôn quê ngày xưa : bên trên có mái nhà, dưới có con heo
được xem là thực phẩm nuôi cả gia đình. Còn chữ ‘thất’ cũng có hình
mái nhà ở trên, và dưới là chữ ‘thổ’ : thổ
nghĩa
là đất để làm nền nhà, là quê hương nơi gia đình định cư sinh sống.
Gần đây
Ðức Thánh Cha có đến thăm thánh địa của Thánh Thất tại Lôrêtô
ở Ý : người ta nói từ xa xưa các thiên thần đã dời nhà được
xây bằng đá của
Chúa Giêsu từ Nadarét
đến đây ; ngôi nhà mà Chúa Giêsu đã cư ngụ, nơi mà Thánh Giuse làm
nghề thợ mộc, Mẹ Maria đã đi ra để gánh nước giếng trong làng về cho
cả gia đình thánh dùng hằng ngày.
Câu
truyện Lôrêtô
ấy, ta có thể
tin hay không cũng
không sao. Nhưng bài
Tin Mừng
ngày lễ hôm nay, cũng như
bài
Tin Mừng
của lễ
đêm Giáng Sinh
lại cho chúng ta biết đến một gia đình không nhà, không cửa, không có
gì thịnh soạn để ăn uống tiệc tùng cả. Trong cuộc sống đức tin của
chúng ta, những người trong cộng đồng người nói tiếng Việt đang sống
trên xứ người, biết được tình cảnh lưu lạc ấy lại là một điều rất quan
trọng.
Hẳn
nhiên, một số anh chị em chúng ta đã xây dựng được nhà cửa đất vườn
nơi đây, đã có cơ sở đề nghĩ đến tương lai của mình. Nhưng có những
người
khác lại canh cánh nhớ đến quê nhà, nơi chôn nhau cắt rốn, nơi có mồ
mả tổ tiên. Nhớ quê, nhớ nhà, nhớ bà con thân thích. Rồi còn những kẻ
không nhà, nói đúng hơn là tạm trú cho qua cơn túng cùng, và những kẻ
ấy cũng có thể tối nay không có gì lót bụng cho khỏi đói. Họ không
chạy thoát sự tàn bạo của một vua Hêrôđê, nhưng hẳn họ có những lý do
để trốn tránh.
Anh chị
em thân mến,
Nếu anh
chị em nhận ra mình ở trong những con người tôi nhắc đến đây, thì anh
chị em là hình ảnh sống động của Mẹ Maria và Thánh Giuse đang chạy
trốn qua Ai Cập. Anh chị em là người nhà của Thánh Gia Thất ! Lễ hôm
nay đúng là lễ mừng anh chị
em đấy ! Chúa Giêsu là anh cả, và Ngài sẽ không bao giờ bỏ quên quý
anh chị em trong bất cứ hoàn cảnh nào của cuộc sống. Ngài sẽ trìu mến
yêu thương và bao
bọc anh chị em. Nhưng Ngài cũng kêu gọi anh chị em hãy lớn lên trong
cuộc sống của mình, hãy trở nên những môn đệ thật sự, vác thánh giá
trên vai mình và bước đi theo Ngài.
Quý anh
chị em hẳn thắc mắc không biết văn hóa Việt Nam, một nền văn hóa mà
anh chị em mến chuộng và hãnh diện, nền văn hóa đó có giúp anh chị em
hiểu Phúc Âm hay không ? Anh chị em thân mến,
tại
sao lại không ! Phúc Âm của Chúa Giêsu Kitô chỉ đến để mang lại ánh
sáng mới, một sự khôn ngoan mới hơn mà thôi !
Chữ
‘gia’ trong tiếng hán-nôm
không cho chúng ta hình ảnh hang lừa máng cỏ nơi Chúa sinh ra hay
sao ? Dưới mái
nhà, anh chị em thấy có các loài vật – con heo, con bò hay con lừa tùy
theo mỗi tập tục, mỗi truyền thống. Nhưng đó là nơi mà Con Thiên Chúa
làm người đã chọn làm nơi cư ngụ trên dương gian khi mẹ Ngài sinh Ngài
ra đời.
Từ nay,
gia đình Việt Nam nào, dù nghèo đến mấy, thì cũng nhận ra nhà của Chúa
nơi nhà mình. Còn quê hương, quê cha đất tổ được diễn tả nơi chữ
‘thất’, thì mẫu gương Thánh Gia Thất cho chúng ta thấy quê nhà là nơi
mà chúng ta kết dệt nên những quan hệ bạn bè và liên đới, là nơi mà
tình thương yêu của Chúa dẫn lối và đồng hành với cuộc sống chúng ta.
Thật
đúng như thế, trong những giây phút đen tối nhất, cha mẹ Chúa Giêsu đã
là kẻ vô gia cư, và bơ vơ không ngày mai – đó là tình cảnh mà các Đấng
đã sống ở máng cỏ Bêlem và trên bước đường lưu lạc qua Ai Cập. Và đó
thực là Thánh Gia Thất :
gia
đình ấy xây dựng vững chắc trên tình yêu Thiên Chúa ; chỉ có là tình
yêu ấy mới có thể thỏa lòng con người và dẫn lối chúng ta.
Nhưng
làm sao gia đình ấy đem lại mẫu mực cho những kẻ có nhà, có cửa, có
cơm ngon áo đẹp, và có thể có cả tiền bạc dự phòng cho những lúc khó
khăn ? Tôi xin được kể cho anh chị em một câu chuyện thật sự xảy ra,
mà tôi đã từng chứng kiến khi làm linh mục phục vụ cho những người Bồ
Ðào Nha di cư ở Pháp.
Tôi nhớ
có một ngày nọ, người cha
của
một gia đình 11 đứa con –
và là gia đình ít giàu
có hơn cả trong họ đạo của tôi – đã cho tôi một món tiền khá lớn. Ông
ta kể lại lúc ông còn ở quê nhà, gia đình ông là nông dân, mấy đứa con
tinh nghịch vô ý làm cháy ngôi nhà họ đang cư ngụ : họ trơ trụi không
còn có gì nữa ! Thế rồi họ phải bỏ quê ra đi, lội sông vượt biên giới,
mấy người lính biên phòng làm ngơ nhìn phía khác cho họ đi qua. Bé út
còn đánh mất giày và phải tiếp tục đi chân đất ! Người cha ấy nói với
tôi, tiền này
giúp cho kẻ vô gia cư. Còn chúng tôi, năm hết tháng tận, kỳ cùng chẳng
giàu cũng chẳng nghèo hơn đâu !
Anh chị
em thân mến,
Chúc quý
anh chị em một mùa Giáng Sinh vui tươi. Xin anh chị em mở rộng lòng
đón Chúa Giêsu. Trong hoàn cảnh bấp bênh của anh chị em hôm nay, Ngài
là người anh đồng hành với anh chị em, gìn giữ và dẫn dắt anh chị em.
Những anh chị em nào có điều kiện đón mừng các ngày lễ Giáng Sinh và
năm mới, Tết
tây,
Tết ta
một cách sung túc, trang trọng, thì Chúa Giêsu chính là người em đang
cần đến bàn tay giúp đỡ của quý anh chị em ; Chúa là người em đang cần
một lời thăm hỏi chân tình, một lời nguyện xin đầy tình huynh đệ.
Trong
thánh
lễ này, tất cả chúng ta nối kết lại với nhau thành một gia đình duy
nhất bên cạnh Chúa Giêsu, dưới cái nhìn của Mẹ Maria và Thánh Giuse.
Xin Chúa cho lời cầu nguyện và tình thương yêu của chúng ta làm cho
chúng ta trở nên một gia đình kitô giáo thật sự.
Roland
Jacques,
O.M.I., Dương Hữu Nhân, H.S.Đ.M.
Gs. Nguyễn Đăng Trúc chuyển ngữ
|