3. Bền Chí

Ai cũng khởi sự

Chỉ thánh mới đi đến cùng.

 

39. Bạo dạn không phải là phiêu lưu, bất khôn. Muốn đi đến cùng đường hy vọng con phải bạo dạn. Có mấy người đứng bên Chúa dưới thánh giá?

 

40. Bạo dạn để thưa với Chúa tất cả những gì con muốn, con nghĩ: "Thày ở với các con lâu nay, chưa thấy các con xin điều gì." Bạo dạn là tin yêu như con với Cha.

 

41. Đừng nản lòng vì thất bại. Nếu con tìm ý Chúa thực sự, thì chính sự thất bại đó là thành công. Chúa muốn như vậy. Xem gương Chúa Giêsu trên thánh giá.

 

42. Kết quả và thành công khác nhau. Có thể không kết quả bên ngoài, nhưng thêm kinh nghiệm, thêm khiêm tốn, thêm tin Chúa, đó là thành công dưới mắt siêu nhiên.

 

43. Chỉ có một sự thất bại là không hy vọng vào Chúa. "Con đã hy vọng vào Chúa và con sẽ không hổ thẹn đến muôn đời."

 

44. Đường hy vọng dài thăm thẳm. Con đừng làm "Thánh lâm thời": phong ba dồn dập, nước sơn sẽ phai nhạt và tượng thánh sẽ hiện nguyên hình quỉ.

 

45. Nhân đức tỏa hương thơm chứ không náo động.

 

46. Thành tín trên con đường con đi, Phêrô không nộp Chúa, không cáo Chúa, nhưng Phêrô không được một lời bênh Chúa, "tôi không biết người ấy", Phêrô muốn yên thân, khỏi liên lụy: Phêrô bỏ Chúa dọc đường và tháo lui.

 

47. Con run sợ: vấp ngã, khó khăn, hiểu lầm, công kích, sỉ nhục, tử hình... Con quên Phúc Âm sao? Chúa Giêsu đã chịu tất cả. Cứ theo Ngài con sẽ Phục Sinh.

 

48. Mỗi sáng thức dậy, con khởi sự lại cuộc đời, hăng say và lạc quan. Dù đường đi trục trặc, con cứ đi với Chúa, như về làng Emmau, sẽ đến đích.

 

49. Bền đỗ là đặc tính của các thánh, vì "Ai bền đỗ đến cùng sẽ được cứu rỗi."

 

50. Dù mọi người bỏ dở hành trình, con cứ tiến, quần chúng dễ bị lôi cuốn thì đông đảo, lãnh đạo sáng suốt lại hiếm hoi. Con phải có bản lãnh, đừng theo quần chúng mù quáng.

 

51. Giữ vững tinh thần của con, mặc dù cảm thấy rã rời, nguội lạnh; vì mây mù sẽ qua đi, không che mãi được mặt trời. Chỉ đợi mây bay qua thôi.

 

52. Đừng nói "mất hứng rồi". Con làm vì hứng sao? Việc Chúa đâu phải làm thơ. Làm vì yêu mến và con biết không bao giờ "mất yêu mến Chúa" cả.

 

53. Người trộm lành đã hạnh phúc vì hy vọng ở tình yêu Chúa, Giuđa đã khốn nạn vì thất vọng.

 

54. Giờ phút chán nản nhứt, thất vọng nhứt của Chúa Giêsu: "lạy Cha, sao Cha bỏ con!" Có Đức Mẹ đứng bên Thánh giá, Mẹ thinh lặng nhưng tình thương Mẹ đủ nâng đỡ Con cho đến lúc nói: "Đã hoàn tất."

 

55. Con trai bà góa thành Naim chết được khiêng đi chôn, Lazarô chết thối trong mồ, Chúa còn gọi chỗi dậy được. Con hãy hy vọng và khiêm tốn hối cải. Chúa sẽ cho con sống lại.

 

56. Mỗi ngày con phải bớt tự ái mà thêm bác ái. Mỗi ngày hãy bớt tự tin mà thêm tin Chúa.

 

57. Nếu con không quyết tâm bền chí, đừng nói: "tôi hiền", phải nói: "tôi hèn".

 

58. Con cứ than thở: tôi mà được ở chỗ này, được công tác với người kia, được nắm chức vụ nọ, chắc tôi thành công rực rỡ. Làm việc Chúa giao cho, con ở nơi Chúa đặt con, đi thẳng. Chạy lăng xăng không đến đích.

 

59. trong tâm hồn con, có hai con người: Gioan và Giuđa. Bao lâu con còn bền chí phấn đấu, là dấu con theo Gioan trung thành; giờ phút nào con hèn nhát đầu hàng, con chọn Giuđa làm quan thầy và thắp hương tôn thờ "quan thầy phản bội" ấy.

 

60. Con bảo: "Khổ". Đúng vậy. Thương khó, bỏ dễ. Khó mới quí, bỏ là quỉ.