4

Chiếc bánh thứ tư:

Sức mạnh độc nhất của tôi: Phép Thánh Thể.

 

Quanh bàn tiệc Thánh Thể được thực hiện và được tỏ bày sự hiệp nhất hài hòa của Hội Thánh, mầu nhiệm hiệp thông truyền giáo, trong đó mọi người nhận thấy mình là con Chúa và là anh chị em trong một đại gia đình.

 

(Gioan Phaolô II, Sứ điệp NQTGT XII, số 7)

 

“Trong tù cha có dâng lễ được không?”, đó là câu hỏi mà bao nhiêu lần nhiều người đã hỏi tôi.  Và thực sự họ có lý, vì Thánh Thể là kinh nguyện đẹp nhất, là đỉnh cao của cuộc đời Chúa Giêsu.  Mỗi khi tôi trả lời “có”, thì tôi đã biết ngay câu hỏi tiếp sau:  “Làm sao cha kiếm ra rượu lễ, bánh lễ?”

 

 Lúc tôi bị bắt, tôi phải đi ngay và đi tay không.  Hôm sau tôi được phép viết về nhà để xin đồ cần dùng nhất như  áo quần, kem đánh răng, v.v... Hàng đầu tiên, tôi viết:  “Xin gửi cho tôi ít rượu thuốc trị bịnh đường ruột”.  Bên ngoài, giáo dân hiểu ngay.  Hôm sau, ông trưởng ban chấp pháp cầm đến một ve nhỏ bên ngoài có dán giấy đề chữ “thuốc trị bịnh đường ruột” và bánh lễ xé nhỏ bỏ trong một cái lọ chống ẩm, ông ta hỏi:

 

      - Ong có bị bịnh đường ruột không?

 

      - Có.

 

      - Đây là thuốc bên ngoài gửi vào cho ông!

 

      Không bao giờ tôi vui bằng hôm đó:  từ đấy mỗi ngày với ba giọt rượu và một giọt nước trong lòng bàn tay, tôi dâng thánh lễ.

 

      Tuy nhiên cách dâng lễ mỗi nơi mỗi khác.  Dưới hầm tàu thủy chở tôi ra miền Bắc, ban đêm tôi ngồi giữa mấy bạn tù, bàn thờ là túi cói đựng đồ, dâng lễ thánh Phanxicô quan thầy của tôi và cho các bạn chịu lễ.  Lúc ở trại Vĩnh Quang tôi phải dâng lễ trong góc cửa ban sáng lúc người ta đi tắm sau giờ thể dục.  Lúc đã quen với thời khóa biểu của trại, tôi dâng lễ ban đêm, vì chúng tôi được chia thành từng đội 50 người, ngủ chung trên một láng gỗ, mỗi người được 50 cm, đầu đụng nhau, chân quay ra ngoài.  Chúng tôi đã tự thu xếp để năm anh em Công giáo nằm quanh tôi.  Đến 9 giờ rưỡi đêm, nghe tiếng kẻng là tắt đèn và mọi người phải nằm trong mùng muỗi cá nhân; tôi ngồi cúi sát xuống để dâng lễ thuộc lòng.  Tôi đưa tay dưới mùng để chuyển Mình Thánh cho anh em chịu lễ.  Chúng tôi nhặt giấy nylon bọc bao thuốc hút để làm những túi nhỏ đựng Mình Thánh.  Như  thế Chúa Giêsu luôn ở giữa chúng tôi.  Chúng tôi tin một sức mạnh:  Thánh Thể.  Thịt Máu Chúa làm cho chúng tôi sống, “Ta đã đến là để chúng được có sự sống, và có một cách dồi dào” (Ga 10, 10).  Như  manna nuôi dân Do Thái đi đường về Đất hứa, Thánh Thể sẽ nuôi con đi cùng đường Hy vọng (Ga 6, 53).

 

      Mỗi tuần,sáng thứ Sáu có một buổi học tập, tất cả 250 anh em phải tham dự.  Đến lúc xả hơi, các bạn Công giáo thừa dịp đó mang các túi nylon đựng Mình Thánh đến chia cho bốn đội kia, mỗi người thay nhau mang trong túi áo một ngày.

 

      Ai cũng biết có Chúa Giêsu Thánh Thể đang ở giữa trại tù với họ.  Chính Ngài an ủi, xoa dịu những khổ đau thể xác và tinh thần;  chính Ngài thêm can đảm chịu đựng cho họ.  Ban đêm, họ thay phiên nhau làm giờ thánh.  Sự hiện diện thinh lặng của phép Thánh Thể biến đổi họ cách lạ lùng.  Nhiều người Công giáo trở lại sống đạo đức hơn; nhiều anh em không Công giáo, Phật giáo tìm hiểu Phúc âm và lãnh phép Thánh tẩy trong trại cải tạo, hoặc sau lúc được tự do.  Không có gì cưỡng lại được tình yêu Chúa Giêsu.  Đêm tối của ngục tù trở thành ánh sáng, hạt giống đã đâm chồi dưới đất đang lúc trời giông tố phong ba.  Những ơn trọng này do Chúa Giêsu Thánh Thể chứ không phải do sức loài người.

 

      Trong chín năm biệt giam, tôi dâng lễ một mình lúc 3 giờ chiều, giờ Chúa Giêsu hấp hối trên Thánh giá.  Tôi ở một mình nên có thể hát tiếng Latinh, tiếng Việt, tiếng Pháp... Tôi luôn mang Mình Thánh trong mình “như  Cha ở trong con và con ở trong Cha”.

 

      Đó là những thánh lễ đẹp nhất của đời tôi.  Kinh Lauda Sion, Pange Lingua, Adoro Te, Te Deum và nhiều kinh Việt ngữ, mặc cho tiếng loa trước cửa từ 5 giờ sáng đến 11 giờ rưỡi đêm.  Tôi cảm nghiệm cách đặc biệt một sự bình an, một niềm vui trong tâm hồn vì Chúa Giêsu, Đức Mẹ và thánh Giuse ở với tôi.  Tôi hát Salve Regina, Salve Mater, Regina Coeli, v.v... hiệp với toàn thể Hội thánh.  Mặc cho Hội thánh bị vu cáo, chống đối, tôi hát “Này con là đá...  Ta hãy nguyện xin cho Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô”...

 

      Chúa Giêsu đã nuôi dưỡng dân chúng theo Người trên sa mạc; trong phép Thánh Thể Chúa Giêsu tiếp tục làm của ăn ban sự sống muôn đời.

 

      Mỗi lúc dâng lễ, đọc lời truyền phép, với tất cả tâm hồn, tôi làm lại lời “giao ước mới, giao ước vĩnh cửu” với Chúa Giêsu.  Không phải để sống an nhàn, nhưng để bắt đầu một cuộc cách mạng, đổi mới nhân loại, được máu Chúa cứu chuộc, sống xứng đáng phẩm giá con Thiên Chúa, trong văn hóa của tình thương và sự sống.

 

      Trong Thánh Thể chúng tôi loan truyền sự chết của Chúa Giêsu và tuyên xưng sự sống lại của Ngài.  Có lúc buồn nản vô cùng, tôi nhìn lên Chúa Giêsu chịu đóng đinh và bị bỏ rơi trên Thánh giá:  Ngài không giảng dạy, thăm viếng, chữa lành bệnh tật; Ngài hoàn toàn bất động.  Đối với con mắt loài người, cuộc đời Chúa Giêsu là vô ích, là thất bại.  Nhưng đối với đôi mắt Thiên Chúa, chính giây phút ấy lại là giây phút quan trọng nhất của đời Ngài, vì trên Thánh giá Ngài đã đổ máu mình để cứu chuộc nhân loại.

 

      Chúa Giêsu là mẫu gương của tình yêu tuyệt đối với Đức Chúa Cha và các linh hồn.  Ngài đã cho tất cả, yêu thương đến cùng (Ga 13, 1), cho đến lúc trút hơi thở cuối cùng và nói lên tiếng “hoàn tất” (Ga 19, 30).

 

      Khi nhìn thấy đoàn lũ theo Ngài, Ngài nói:  “Tôi thương xót dân này” (Mt 15, 32).  Ngài đã làm phép lạ cho bánh và cá hóa nhiều để nuôi họ.  Đây là dấu hiệu loan báo phép Thánh Thể mà Ngài sẽ thiết lập về sau.

 

      Các bạn trẻ thân mến,

 

Mời các bạn nghe lời Đức Thánh Cha:

 

Chúa Giêsu sống giữa chúng ta, trong phép Thánh lễ; giữa những sự bất trắc, những hoang mang trong cuộc đời mỗi ngày, các bạn hãy noi gương hai môn đệ trên đường về Emmau... Hãy cầu xin Chúa Giêsu, để dọc các nẻo đường về bao nhiêu xóm nhỏ Emmau của thời đại ta, Ngài ở lại với các bạn.  Ngài phải là sức mạnh của các bạn, là trung tâm của các bạn, là hy vọng trường cửu của các bạn.

 

(Gioan Phaolô II, Sứ điệp NQTGT XII, số 7)

 

Cầu Nguyện

 

Trong giây phút này,

Chúa Giêsu tiếp tục Thánh Lễ.

 

Lạy Chúa Giêsu,

      Chúa tiếp tục Thánh Lễ

      mỗi giây phút cho đến tận thế.

Chúa sử dụng tay của linh mục

      trong phép Thánh Thể khắp địa cầu

      cách huyền nhiệm mà thực tại.

Con dâng Thánh Lễ đúng qui thức phụng vụ không đủ.

Ngày xưa Chúa không theo qui luật phụng vụ ngày nay.

Nhưng Chúa dâng lễ với những tâm tình sốt sắng nhất,

      những tâm tình trong giờ tử nạn,

      nhất là trên Thánh giá.

Đau khổ thể xác, nhất là đau khổ tinh thần.

Yêu mến vâng phục Chúa Cha cho đến chết,

      chết sỉ nhục trên Thánh giá,

      hình phạt dành cho nô lệ.

Chúa chịu mọi người ruồng bỏ

      kể cả Chúa Cha:  “Lạy Cha, sao Cha bỏ con!”

Xin cho chúng con dâng lễ như  Chúa.

Nếu chúng con không dâng chính mình,

      làm hy lễ toàn thiêu;

Nếu cuộc đời chúng con không chịu đói, chịu khát,

      chịu sỉ nhục, chịu nhổ, chịu vả vào mặt,

      chịu đội mão gai, chịu vác thánh giá,

      chịu đánh đòn, chịu trói, chịu ngã quỵ,

      chịu đóng đinh, chịu chết, chôn trong mồ người khác;

      thì con phải xét mình, phải sám hối, hoán cải;

      phải biến chuyển, lột xác;

      vì con chưa tế lễ như  Chúa.

Nếu con còn lo sợ,

      con kiếm cách tránh né thân phận Chúa,

      thì dù con có theo nghi thức nào có long trọng đến đâu

      con cũng không tế lễ với tâm tình Chúa.