Chữa lành ...
 


Một ngày kia, tôi đào một hố nhỏ,
 

rồi chôn dấu nỗi khổ đau vào đó.
 

Tôi nghĩ có thể quên nó đi.
 

Nhưng nổi khổ đau nho nhỏ đó bắt đầu lớn lên.
 

Tôi che dấu nó mỗi ngày,
 

Vẫn không thể dứt bỏ nó.


 

Thì ra đó là cái giá tôi phải trả.
 

Tôi mất đi niềm vui.
 

Trái tim tôi sầu héo.
 

Tôi luôn phiền muộn,
 

Linh hồn thương đau,
 

Khó lòng yêu được.

Một ngày kia,
 

đứng bên cạnh hố,
 

tôi kêu lên Chúa trên cao:
 

“Nếu thật Chúa ở đó …
 

có phải Chúa là Chúa tình thương”.

 

Ngay lúc đó,
 

Chúa ở bên cạnh tôi,
 

Choàng tay quanh người tôi,
 

Lau khô dòng lệ của tôi,
 

một đứa con khổ đau không chỗ tựa nương.

 

Tôi kể cho Chúa những nỗi khổ đau.
 

Tôi bộc lộ con tim.
 

Chúa lắng nghe từng chữ, từng đoạn, không để sót.

 

Tôi đào sâu xuống hố,
 

bứng nỗi khổ lên,
 

giũ sạch bụi đất,
 

và đặt nó trong tay Chúa.
 

Tôi đã được chữa lành từ ngày đó.
 

Chúa cất khỏi hồn tôi những đen tối.
 

Cho tinh thần tôi sự tự do.
 

Cái gì đó tươi đẹp mọc lên ngay chỗ khổ đau trước đây.


 

 

Và khi tôi nhìn vào cái xinh tươi mọc lên,
 

không còn nước mắt,
 

không còn phiền muộn,
 

mỗi ngày tôi đều nhớ trao cho Chúa
 

những nổi khổ đau chứ không đem chôn nó nữa.

Healed and Whole (Ẩn danh)
19-04-2005