Kho tàng trên trời

Mt 6:19-23

Sau khi chọn các môn đệ, Chúa Giêsu cặn kẽ dạy các ông về những tư cách, thái độ và cách sống phải có của một người muốn theo Chúa. Đó là người môn đệ phải có liên hệ tốt đẹp và an hòa với Thiên Chúa, với chính mình và với người khác. Triết lý Việt Nam gọi là Thiên địa nhân hòa.

Tiếp tục bài học, Chúa Giêsu dùng hình ảnh kho tàng và ánh sáng của con mắt để diễn tả sự thật dấu kín của nước Thiên Chúa. Điều Chúa nói về kho tàng rất có ý nghĩa với người nghe: giữ lấy cái gì không hư nát. Chẳng phải chúng ta đang đi tìm kho tàng nào đem lại cho chúng ta sự an toàn và hạnh phúc sao ? Chúa Giêsu phân biệt hai loại của cải khác nhau: vật chất và tinh thần. Chúa Giêsu yêu cầu các môn đệ lo đầu tư vào kho tàng không hư nát, không hư nát cho đời này, mà còn vĩnh viễn cho cuộc sống mai sau.

Làm sao có thể chiếm được kho tàng trên trời và làm sao chúng ta có thể tận hưởng kho tàng ấy ngay từ bây giờ, khi kho tàng của nước Chúa là một thực tại bây giờ và tương lai cho những ai kiếm tìm nó.

Kho tàng ấy Chúa Giêsu hứa cho chúng ta cách nhưng không. Đó là niềm vui được biết Thiên Chúa hằng sống, được kết hiệp với Người và lãnh nhận di sản của một nước vĩnh viễn – một nước bình an, công chính và hoan lạc. Cuộc sống con người được hướng dẫn bởi điều mà con người xem là quý giá nhất. Không phải điều quý giá nhất của con người là được sống với Thiên Chúa sao? Do đó để tâm đi tìm kho tàng trên trời là can đảm dấn thân vào cuộc sống liên kết phong phú và mật thiết với Thiên Chúa và cho Thiên Chúa.

Chắc chắn một kho tàng quý giá sẽ có một cái giá phải trả. Phúc âm kể lại có người kia gặp được kho báu giấu trong ruộng, anh ta vui mừng bán tất cả những gì mình có mà mua thửa ruộng ấy hay người thương gia đã bán tất cả những gì ông có để mua cho được viên ngọc quý (x Mt 13:44-46). Thánh Phaolô đã chịu nhục nhã, gian truân, đòn vọt, tù tội … tất cả chỉ vì Đức Kitô (2 Cr 11:18-30). Đó là một cuộc trao đổi toàn vẹn.

Để nhận ra kho tàng giấu ẩn, chúng ta cần có con mắt tâm linh trong sáng. Chúa Giêsu đã dùng hình ảnh con mắt sáng để diễn tả một nguyên tắc tâm linh quan trọng. Con mắt tối thường được ám chỉ về sự ngu dốt, mù quáng tâm linh. (x Mt 15:14, 23:16 ; Ga 9:39-41; Rm 2:19; 2 Pr 1:9; và Kh 3:17). Con mắt là cửa sổ của tâm hồn, trí tuệ và suy tư của một người. Nếu cửa sổ dơ bẩn, mờ tối, ánh sáng từ ngoài vào sẽ bị giảm bớt, và lệch hướng.

Những gì che khuất hay làm lệch cái nhìn của chúng ta trước điều chân thật, tốt đẹp, đáng mến, tinh tuyền và vĩnh cửu (Pl 4:8) chính là tội lỗi, thành kiến, ghen tương, kiêu ngạo … tất cả làm chúng ta mù quáng và sai lạc. Thành kiến sẽ phá hủy óc phán đoán tốt lành không cho ta nhìn ra sự việc và ý nghĩa thực của nó. Ghen tương làm chúng ta nghi ngờ thiện chí và lòng tốt của người khác.

Bởi vậy, chúng ta cần thường xuyên xét mình xem chúng ta có sống đúng luật lệ Chúa không, luật lệ của tình yêu, một tình yêu nhẫn nhục, hiền hậu, không ghen tương, không vênh vang, không tự đắc, không tìm tư lợi, không nóng giận, không nuôi hận thù, nhưng vui khi thấy điều chân thật (1 Cr 13:4-6).

Vậy thì kho tàng chúng ta ở đâu? Trong Chúa hay trong danh lợi, tiền tài vật chất ?

Thứ sáu 17-06-2005