|
Lễ Mẹ Mân Côi
Trong cuộc sống của
mỗi người, không ai trong chúng ta không có những kỷ niệm. Bé có kỷ
niệm bé, lớn có kỷ niệm lớn. Có những kỷ niệm vui, có những kỷ niệm
buồn. Có những kỷ niệm thân thương đáng nhớ. Có những kỷ niệm đáng
ghét muốn quên mà không sao quên được.
Khi được cha mẹ
thưởng cho chiếc xe đạp, khi thăng quan tiến chức, thi đậu, khi người
yêu tặng chiếc hột xoàn to đẹp rực rỡ, ngày lên xe hoa đám cưới, ngày
chịu chức …, tất cả là đều là những kỷ niệm khó quên.
Và khi có dịp, chắc
chắn mỗi người đều thích thú nhắc lại những kỷ niệm quá khứ. Người ta
thường kể cho nhau nghe những thành tích của mình thời xuân trẻ.
Người ta hay khoe những tấm hình thân thương của mình hay của những
đứa con xinh đẹp, thông minh … Không ai không sống với những kỷ niệm
quá khứ đó.
Mẹ Maria cũng như
chúng ta. Mẹ có rất nhiều kỷ niệm vui buồn. Cuộc đời Mẹ gắn liền với
cuộc đời Chúa Giêsu. Mẹ đã tham gia vào công cuộc cứu chuộc loài
người. Kinh Mân Côi kể lại cuộc đời của Chúa Giêsu và Mẹ. Có thể nói
kinh Mân Côi là một cuốn sách Phúc Âm tóm lược. Mẹ rất thích thú khi
nghe nhắc lại những kỷ niệm của Con Mẹ và của Mẹ qua việc chúng ta
đọc kinh Mân Côi.
Mẹ đã trải qua tất cả
những vui mừng và đau thương của kiếp sống con người. Không ai trong
chúng ta có được niềm vui như Mẹ, nhưng cũng không ai trong chúng ta
đã có nhiều đau khổ như Mẹ.
Mẹ vui mừng khi được
thiên sứ Gabriel hiện đến báo tin Mẹ đầy ơn sủng, Mẹ đẹp lòng Thiên
Chúa, Mẹ sẽ thụ thai Chúa Cứu Thế bởi phép Chúa Thánh Thần. Mẹ đã tin
rằng với Thiên Chúa, không gì là không thể làm được (x. Lc 1:26-38).
Sau khi nhận được tin
vui, Mẹ đã không giữ cho riêng mình. Mẹ đã chia sẻ cho người chị họ
là bà Elizabeth. Quá sung sướng và hạnh phúc, bà Elizabeth đã thốt
lên: “Bởi đâu tôi được Thân Mẫu Chúa đến thăm tôi, vì tai tôi mới
nghe lời chào, con trong bụng tôi nhảy mừng vui sướng…” (x. Lc
1:39-45).
Mẹ đã can thiệp yêu
cầu Chúa Giêsu làm phép nước thành rượu để cứu nguy và tăng thêm niềm
vui cho đôi tân hôn và gia đình tại tiệc cưới Cana.
Nhưng
Mẹ đã đau khổ biết
bao, khi Con Mẹ bị người đồng hương xua đuổi.
Mẹ đã đau khổ biết
bao, khi Con Mẹ bị các môn đệ chối bỏ.
Mẹ
đã đau khổ biết bao khi Con Mẹ
chịu đánh đòn, đội triều thiên bằng gai nhọn, lê bước vác thập giá và
sau cùng bị đóng đinh.
Đã vui mừng, đã đau
khổ, Mẹ sẽ dễ dàng thông cảm với kiếp sống của mỗi người chúng ta.
Có một câu chuyện kể
về một cậu bé chạy đến bên bà mẹ đang chuẩn bị bữa ăn tối, đưa cho bà
một tờ giấy cậu mới ghi trên đó. Sau khi lau tay, bà đọc :
·
Cắt cỏ
: $ 5.00
·
Dọn dẹp
phòng của con trong tuần : $ 1.00
·
Ra tiệm
mua đồ cho mẹ : $ 1.50
·
Giữ em
cho mẹ đi chợ : $ 0.50
·
Đổ rác
: $ 1.00
·
Dọn dẹp
và quét ngoài sân : $ 2.00
·
Rửa
chén bát : $ 2.00
Tổng cộng : $ 13.00
Bà mẹ liếc nhìn đứa
con đứng bên cạnh. Và cậu bé hẳn là phải đọc được ý của bà. Bà lấy
cây viết, lật tờ giấy lại và viết :
·
Chín
tháng mười ngày cưu mang : Không tính
tiền.
·
Những
lúc con bệnh, mẹ lo lắng săn sóc con :
Không tính tiền.
·
Tất cả
những đêm mẹ thức chăm sóc, và cầu nguyện cho con :
Không tính tiền.
·
Những
đồ chơi, quần áo, thức ăn, nước uống cho con :
Không tính tiền.
·
Lo cho
con học hành : Không tính tiền.
·
Và
Tình yêu của mẹ dành cho con : Không
tính tiền.
Cậu bé đọc xong, mắt
thấm lệ, cậu nhìn thẳng vào mắt mẹ và nói : "Mẹ, Con yêu mẹ lắm".
Rồi cậu cầm lấy bút
viết hàng chữ lớn, rất lớn : Đã Thanh Toán.
Tuyệt vời. Tình mẹ
thật tuyệt vời, phải không quý ông bà anh chị em.
Đã là cha, là mẹ,
chắc chắn quý ông bà, anh chị hiểu được tình thương bao la của người
mẹ trong câu chuyện trên. Như người mẹ trả lời cho em bé, bà không
tính toán bất cứ điều gì bà có thể làm cho con bà, kể cả hy sinh
chính bản thân, cuộc sống của bà. Mẹ cũng trả lời với mỗi người chúng
ta: “Mẹ yêu thương chăm sóc con, nâng đỡ con trên mỗi bước đường của
cuộc sống. Có Mẹ, con không phải sợ hãi gì. Và Mẹ không bao giờ tính
công với con”.
Lạy Mẹ, chúng con
biết tình Mẹ thật tuyệt vời và bao la. Xin Mẹ giúp chúng con luôn
sống hạnh phúc, bình an, xứng đáng là con của Mẹ và xin Mẹ luôn chăm
sóc, hướng dẫn mỗi người chúng con trên con đường về quê trời. Chúng
con xin hứa sẽ nhớ đến Mẹ mỗi ngày trong kinh Mân Côi.
Lm. Giuse Ngô Văn Thích
|