XIN HÃY YÊU CHÍNH MÌNH

 

Anh Hai thân mến,

Anh nói đúng, người đời không ai tự chê mình bao giờ. Nhưng người ta luôn luôn hối hận những việc đã làm. Người ta luôn luôn luyến tiếc quá khứ, khổ tâm vì mình đã làm chuyện này chuyện nọ ... Cái quá khứ cứ vướng vất mãi, không phai mờ. Đáng lẽ tôi phải làm điều này, phải làm điều nọ ... ân hận, lo lắng quá nhiều.

Đó là cái khổ của con người. Em không muốn nói khi mình tự khen mình, là mình phải tự cao tự đại, mình là nhất. Đây chỉ là cách nói thôi. Thực sự mà nói, nếu một người khen anh, họ đâu có thêm gì cho anh. Nếu chê anh, họ cũng đâu có làm mất gì của anh. Chỉ có chính mình làm mất đi con người của mình thôi. Em không nói đến những người bạn tốt, góp ý kiến xây dựng với mình và giúp mình tiến bộ, sửa đổi.

Theo tâm lý, con người có ý thức và tiềm thức. Tiềm thức rất quan trọng. Nó làm việc không ngừng ngay cả khi mình ngủ. Tất cả những tư tưởng (giống như vật liệu xây cất) ý thức cảm nghiệm, chọn lựa và chấp nhận, tiềm thức sẽ làm việc với những cái đó để xây lên những căn nhà, những dinh thự ... Căn nhà đó, dinh thự đó tốt hay xấu là do những vật liệu xây cất tốt hay xấu mà ý thức đã chọn lựa. Con người mình trở nên tốt hay xấu đều do chính mình tạo nên. Nếu mình luôn chọn lựa, đón nhận và lập đi lập lại cho chính mình những tư tưởng tốt, tư tưởng lạc quan yêu đời thì mình sẽ trở thành con người tốt, lạc quan yêu đời. Ghét của nào Trời trao của đó. Cha ông mình nói không sai. Những tư tưởng nào mình để trong đầu óc, con người mình sẽ trở nên như vậy. Người ta nói tư tưởng của mình hôm nay sẽ tạo nên con người của mình. Quả không sai.

Bởi vậy, phải quên đi quá khứ. Quá khứ là cái gì đã qua. Phải sống cho hiện tại và tương lai. Dĩ nhiên phải nhờ quá khứ, mình mới có kinh nghiệm. Do đó, thưa anh, sáng ra ngay khi ngủ dậy, em tự tặng cho mình một nụ cười thật tươi, nghĩ đến những gì vui nhất, hạnh phúc nhất trong đời mình, nghĩ đến những người thân thương của mình.

Tại sao mình có thể tha thứ cho người khác mà mình lại không thể tha thứ lỗi lầm cho chính mình. Chúa dậy chỉ có một điều quan trọng là mến Chúa và thương yêu anh em như chính bản thân mình. Mình không thương yêu mình thì làm sao biết yêu anh em như bản thân mình. Không thương chính mình thì cũng đâu có mến Chúa, vì con người đã trở nên một với Chúa. Mến Chúa và yêu người chỉ là một (xem Mt 22 :37-39). Người đang yêu, là người tự do, không gì ngăn cản được họ. Người đang yêu là người cho tất cả để có tất cả, vì họ có chính Chúa là tình yêu và là tất cả.

Cuộc đời của mình là một cái gương soi. Nếu anh cho nó nụ cười thì nó cười với anh, nếu anh khóc nó cũng khóc với anh, nếu anh giận dỗi, oán hờn, ganh ghét, nó cũng giận dỗi, oán hờn, ganh ghét trước hết với chính anh và sau đó với người chung quanh. Em viết lung tung, triết lý lẩm cẩm, anh chịu khó đọc nhé. Thư đã dài, hẹn anh thư sau. Chúc anh luôn vui vẻ, khỏe mạnh.

Lm Giuse Ngô Văn Thích, OP.