Cảm nghiệm Sống #35

GIỮ ĐẠO/SỐNG ĐẠO/HUYỀN ĐỒNG

 

   Làm sao để biết một người đã giữ Đạo, Sống Đạo. Đó là người ấy biết dừng lại, biết đủ, mà phần đông người ta vì chạm đến lòng vị kỷ nên không muốn làm . Cho nên theo Đaọ, Sống Đạo thật khó.

1/ Giữ Đạo không kể công: Thánh nhân nói: Làm mà không cậy công sức mình, không khoe khoang, không để cho ai thấy cái tài đức của mình. Nhưng người đời làm ít mà lại muốn khen nhiều, chỉ sợ người khác không biết đến, nên làm một mà kể công mười. Vì vậy Chúa Giêsu nói: tay phải làm thì đừng cho tay trái biết, hoặc : mỗi khi làm xong việc gì, con nên nói mình chỉ là đầy tớ vô ích.! (Mt 6, 1-4)

2/ Sống đạo cần Công chính: Thánh hiền nói: Sống Đạo phải như cây cung giương lên: chỗ cao thì ép xuống, chỗ thấp thì nâng lên (có dư thì bớt đi, không đủ thì bù vào/ bớt chỗ dư bù chỗ thiếu.) Nhưng mà lòng người thê thái thì sao: bớt chỗ thiếu, lại bù chỗ dư! Họ hay vị thân, vị kỷ, kết phe với kẻ gặp thời, cầu thân với người đắc thế, rồi dựa vào đó mà bóc lột kẻ yếu, hà hiếp, lợi dụng kẻ cô thân. Vì  thế , Chúa Giêsu dạy trong tám mối  phúc thật. (Mt 5, 3-10)

3/ Theo Đạo cần hạ mình: Thánh hiền nói: Cần phải hạ mình làm kẻ thấp hèn, sống trong kín đáo, không tự cho mình là hay, không tự cho mình là phải, không tự hào và khoe khoang. Nếu cái lòng hiếu danh chỉ suốt đời nơm nớp sợ không ai biết đến tên tuổi của mình, và mong được lưu danh. Cho đời là đục cả, một mình ta trong, đời say cả, một mình ta tỉnh. Lời Kinh Thánh nói: không phải bất cứ ai thưa với Thầy: “Lạy Chúa! lạy Chúa! Là được vào Nước Trời cả đâu! Nhưng chỉ ai thi hành ý muốn của Cha Thầy…”  (Mt 7, 21)

4/ Giữ đạo cần lấy Đức báo oán: Thánh hiền nói: Nên biết: với kẻ lành thì lấy thiện mà ở, với kẻ không tốt cũng lấy lành mà ở; với kẻ thành tín, lấy chân thành mà ở, với kẻ không thành tín cũng lấy chân thành mà ở. Kinh Thánh cũng nói: Các ngươi đừng báo oán, việc báo oán là của Ta. Người xưa nói: phải lấy mắt đền mắt, răng đền răng; nhưng Ta bảo: đừng chống lại kẻ ác, … ( Mt 5, 38-48)

5/ Theo Đạo cần dứt bỏ dần: Nghĩa là trở về với đời sống dản dị, tự nhiên, ít riêng tư, ít tham dục như Thánh hiền nói. Công việc này chỉ là bước đầu, còn cần gột sạch lòng vị kỷ về đủ mọi phương diện, đó là Huyền Đồng. Bớt rồi lại bớt, bớt đến mức vô vi. Vô vi đây là vô dục. Phải dứt bỏ cả lề lối suy tư theo nhị nguyên, dứt bỏ cả lòng ham muốn riêng tư, vứt bỏ chạy theo cái danh lợi bên ngoài.

   Phải phải dứt bỏ cái “Ta” mỏng dòn, tạm bợ, chóng qua này để trở về cái “Ta” đồng nhất với Trời Đất, trở về với “thanh- tịnh và vô-vi. Như vậy, Huyền Đồng là tất cả mọi sự vật đều hòa lẫn với nhau, không còn thấy riêng tư, phân biệt nữa. Trước con mắt của người, đã thực hiện được sự “Huyền Đồng” thì tất cả đều là Một. Chúa Giêsu đã dạy: để tất cả nên một,.. để họ được nên một.,.. như chúng ta là một  (Ga 17, 21-23)

Bỏ phân chia- Hoà ánh sáng- bụi bặm. Đó gọi là Huyền Đồng.

 6/ Sự “Huyền Đồng” với Đạo: Mưu cho con người được một sự yên tĩnh, bình an và khoan khoái trong tâm hồn, mà không có gì trên đời này so sánh bằng…Không phải là một thứ vui sướng theo giác quan; nhưng là cái thanh thản, nhẹ nhàng, lâng lâng trong tâm hồn.

  Vậy kẻ Huyền Đồng được với Đạo, dù không biết được họ có quyền lực gì khác người chăng, song chắc chắn họ sẽ không giống người đời, từ tư tưỏng, tình cảm và hành động. Và chắc chắn họ không còn đau khổ nữa, vỉ chỉ có bản ngã mới là nguồn gốc của đau khổ mà thôi. Mà kẻ Huyền Đồng được với đạo là người không còn sống cho mình nữa!

    Tóm lại, Mùi vị của Đạo: nhìn không thể thấy hết, lắng không đủ để nghe: nghĩa là không thể nào tả được. Vì thế Chúa Giêsu nói:

Thầy là Đường, là Sự thật và là Sự Sống.”

 Ptế: JB. Nguyễn văn Định