NHÂN VÀ QỦA

                          

Đời sống bị chi phối bởi luật nhân qủa, là thiên luật nên không một ai có thể tránh né được: mỗi hậu quả đều có nguyên nhân của nó. Tuân hành luật thì sẽ được hạnh phúc; vi phạm luật thì sẽ phải gánh chịu hậu quả. Thiên đàng và địa ngục, nơi trần gian hay thế giới bên kia cửa tử, tùy thuộc tác nhân thi hành luật nhân quả.

Thật là vô nghĩa lí khi con người nỗ lực chữa trị các hậu qủa mà không biết tìm đến các nguyên nhân. Người ngày nay đã quá quen với thói “ăn xổi ở thì” theo kiểu “mì ăn liền” mất rồi, nên đã uổng phí biết bao công sức, thời giờ và tiền của, để chữa “ngọn” hơn là truy tìm nguyên nhân tận “gốc”! Đại vũ trụ là thế giới chúng ta đang sống, luôn có những liên hệ và tương quan chập chùng bắt nguồn từ tiểu vũ trụ là cái “tôi” của từng con người! Vì thế cổ nhân đã dạy: “Học ăn, học nói, học gói, học mở” là như vậy.

Những con người thành đạt trên thế gian này trong việc gieo trồng và gặt hái là những người khôn ngoan sáng suốt đủ để nhận ra nguyên nhân của các sự việc, rồi “tận nhân lực” để đổi thay. Nếu chúng ta thành công, đầy năng lực và có hạnh phúc, thì đấy không phải do ngẫu nhiên. Gặt hái được như thế chính là do việc gieo trồng.

“Phúc cho những ai thành công  trong việc nhận biết nguyên nhân của các sự vật.”

(Virgil, 79-19 B.C.)

“... Ai gieo giống nào thì sẽ gặt giống ấy. Ai theo tính xác thịt mà gieo điều xấu, thì sẽ gặt được hậu quả của tính xác thịt là sự hư nát. Còn ai theo Thần khí mà gieo điều tốt, thì sẽ gặt được hậu quả của Thần khí là sự sống đời đời. Khi làm điều thiện, chúng ta đừng nản chí, vì đến mùa chúng ta sẽ được gặt, nếu không sờn lòng. Vậy bao lâu còn thời giờ, chúng ta hãy làm điều thiện cho mọi người ...”

(Gl 6:7-10)

   Nguyễn Đông-Khê