|
Bài
tường thuật về sự sáng tạo cuộc sống người con
1.
Ngay từ khởi đầu lúc lọt lòng mẹ, thế giới em bé sơ sinh còn hoang
vu tối tăm. Chưa có trật tự, chưa có gì liên kết lại với nhau, sự ấm
cúng bao bọc trong cung lòng mẹ giờ đây như không còn nữa. Bóng tối
như bao phủ người con. Em còn trần truồng, nhắm mắt kêu la khóc thét
đòi mẹ giữa cảnh hoang vu!
Người mẹ ôm con vào lòng, lấy
khăn bọc ủ con cho kỹ, rồi đặt nụ hôn đầu đời trên vầng trán, trên
đôi gò má, trên môi miệng còn tinh tuyền, như giọt sương buổi sáng
sớm còn đọng trên ngọn cỏ, của con mình.
Thế là bóng tối biến tan. Ánh
sáng tràn vào tận khắp cùng thân thể và tâm hồn em. Người con gọi
ánh sáng là sự tin tưởng, bóng tối là sự sợ hãi.
Một tạo vật, một công trình tác
phẩm, một con người do Thượng Ðế tác tạo ra đã bước vào trong trần
gian! Ðó là một buổi chiều và một buổi sáng: ngày thứ nhất
Người mẹ nhìn em bé nói: con
của mẹ đói bụng rồi, mẹ cho con ăn nhé! Mọi sự xảy ra như mẹ mong
muốn.
2.
Mẹ ôm con vào lòng áp sát vào lồng ngực cho con bú giòng sữa nuôi
dưỡng bình yên từ thân thể mẹ chảy ra. Em bé gục đầu vào lòng mẹ,
nhắm mắt hút dòng nước thức ăn bình thản thỏa mãn. Cơn đói khát dần
biến tan mất. Em bé ngủ yên mơ màng miệng nở nụ cười khoan khoái nhẹ
nhàng trên cánh tay nơi lòng mẹ mình. Em gọi lòng mẹ mình là hạnh
phúc và cơn đói khát là sự bất hạnh.
Sức sống tươi trẻ non yếu đang
dần phát triển vươn lớn lên bằng dòng sữa thức ăn tình yêu huyền
nhiệm nơi người mẹ, mà Ðấng Tạo Hóa trao tặng cho con người. Ðó là
một buổi chiều và một buổi sáng: ngày thứ hai.
Người mẹ mang chăn mền quần áo
lại mặc quấn cho con nói: mẹ đắp chăn, mặc quần áo cho con, để con
được ấm áp! Mọi sự xảy ra như mẹ mong muốn.
3.
Mẹ ẵm con mình trên đôi tay, đặt em nằm trên giường trải khăn, thay
tã, thay quần áo mới khô cho em, ru em nín đi đừng khóc nữa. Em bé
cảm thấy ấm áp. Lớp quần áo khô mới cùng chăn bông êm ấm đã cản ngăn
cơn gió lạnh không xâm nhập vào thân thể non yếu của em được nữa. Mẹ
cầm bàn tay non nhỏ của em vẽ hình Thánh Giá trên thân thể em, xin
Chúa Giêsu và Ðức Mẹ chúc lành cho em khoẻ mạnh mau lớn. Em gọi sự
ấp áp của mẹ em là nơi trú ẩn. Em nhắm mắt ngủ yên trong sự tin
tưởng.
Xa lạ từ lúc đi ra khỏi cung
lòng mẹ sống giữa thế giới bao la. Nhưng người con không phải lang
thang mất hướng đi trong vùng sa mạc hoang vu. Bến bờ bình an cho
tâm hồn thân xác đã dọn sẵn cho em. Ðó là một buổi chiều và một buổi
sáng: ngày thứ ba.
Thấy con nằm trong nôi một
mình, cha mẹ nói: con là niềm vui hạnh phúc của mẹ! Và mọi sự xảy ra
như mẹ mong muốn!
4.
Người mẹ đặt bàn tay trên đầu con, xoa trán vuốt tóc con, rồi lại
xoa trên đôi gò má non nhẵn mịn đỏ ửng, nắn bóp xoa tay chân và khắp
thân thể của em. Bế em lên, mẹ vỗ vào thân thể em, đang khi nói
những lời ngọt ngào nựng nịu em: con chó con, con ngoan của mẹ! Em
bé cảm thấy được âu yếm thương yêu trong vòng tay mẹ mình. Và em gọi
sự âu yếm của mẹ là niềm vui hạnh phúc.
Không ai là một hòn đảo. Ai
cũng cần sự liên đới tương quan, nhất là được đụng chạm ve vuốt âu
yếm. Những liên đới đó mang lại niềm an ủi. Vâng, cảm giác được chấp
nhận mang lại sự an tòan cho đời người thêm hạnh phúc. Ðó là một
buổi chiều và một buổi sáng: ngày thứ tư
Em bé nằm kêu bâng quơ. Như
trực giác linh tính hiểu ra, mẹ em nói vọng vào: con hãy nói nữa đi,
mẹ nghe con đây! Và mọi sự xảy ra như mẹ mong muốn.
5.
Người mẹ chạy lại cúi mình sát xuống con, nói chuyện và cười với em
bé bằng ngôn ngữ thật đơn giản. Em bé quơ tay chân dãy dụa cũng ê a
nói lại với mẹ mình. Mẹ em nhìn thẳng vào khuôn mặt non dại ngây thơ
trong trắng của em, lắng nghe em ê a. Mẹ hiểu con mình muốn nói gì.
Mẹ con liú lo nói chuyện với nhau, và nghe nhau trong niềm hạnh phúc
sung sướng. Em học tiếng mẹ đẻ từ ngày đó. Em không còn là người câm
nữa. Em gọi tiếng mẹ mình là niềm hy vọng.
Nhu cầu thông tin liên lạc
không chỉ giới hạn trong sự đụng chạm bằng tay chân thân xác, nhưng
còn bằng trí tuệ tâm hồn trái tim qua ngôn ngữ tiếng nói phát ra bên
ngoài nữa. Nhu cầu trí tuệ tâm linh này rất căn bản. Nó giúp phát
triển cuộc sống riêng tư mỗi người, và cuộc sống chung trong xã hội
con người. Niềm hy vọng đang vươn lên. Ðó là một buổi chiều và một
buổi sáng: ngày thứ năm
Nghe tiếng kêu la thất thanh
của con, mẹ vội chạy lại nói: con đừng sợ, có mẹ đây con! Mọi sự xảy
ra như mẹ mong muốn!
6.
Tiếng la hét sợ hãi nghi nan của đứa con như sắp bị ngã trợt khỏi
bậc cầu thang hay ngưỡng cửa chắn bước em đi, người mẹ chạy đến cầm
tay em vực em dậy. Cúi mặt xuống xoa thổi hơi trên chỗ đau của con,
lau chùi những giọt nước mắt ngây thơ tinh tuyền như dòng nước nơi
khe suối trong sáng, còn đang đọng trên đôi mắt, trên gò má của con.
Người con cảm nhận ra sự trung thành của mẹ mình. Người con gọi sự
trung thành đó là sự tin cậy.
Tình yêu là điều gì linh thiêng
cao qúy không sao diễn tả được. Nhưng sự trung thành với tình yêu
giúp cho tình yêu, tựa như một khóm cây, bén rễ sâu bền chặt vào tận
thâm tâm con người. Ðó là một buổi chiều và một buổi sáng: ngày thứ
sáu.
Khi người con đã khôn lớn,
người mẹ chúc lành cho con mình và nói: bây giờ con đã lớn khôn. Hãy
chịu khó học hành tìm hiểu, chịu khó làm việc, nhớ đến lời kinh Kính
mừng Maria và kinh Lạy Cha, đi vào đời kiến tạo đời sống tự lập! Mọi
sự xảy ra như mẹ mong muốn!
******************************************
Ðời sống của một người trẻ lớn
lên đi vào đời với những bước chập chững bỡ ngỡ. Theo gương cha mẹ,
người con tìm cho mình một hướng đi xây dựng cuộc sống. Hay một mái
ấm gia đình riêng, mà người con cùng với người bạn đường xây dựng
nên. Trong tổ ấm đó họ cũng có con như ngày xưa cha mẹ họ đã sinh
thành nuôi dưỡng họ. Theo lời căn dặn của mẹ mình, họ yêu thương con
cái như họ đã được mẹ yêu thương.
Ðời sống tự lập giữa dòng đời
xã hội xảy ra với nhiều thay đổi chao đảo. Vâng, có hoang vu lộn xộn
mất trật tự nữa. Người con cảm thấy nhiều hoang mang lo âu sợ hãi.
Nhưng những lúc như thế, người con nhớ đến mẹ mình và gọi kêu cầu mẹ
mình, người đã trao tặng nuôi dạy mình lòng tin, niềm hy vọng và
tình yêu mến.
Ba bông hoa Tin Cậy và Mến là
ba đức tính cột trụ kiến tạo:
- cho tòa nhà đức tin làm con
Chúa, Ðấng tạo dựng nên sự sống con người. Ðể đời sống không trở nên
như chiếc xe không phanh thắng dọc đường gió bụi, như con thuyền
không bánh lái giữa dòng sông cuộc đời.
- cho dãy nhà xã hội, nơi cùng
chung sống. Ðể nhân phẩm con người không bị chà đạp và bác ái tình
người được thăng hoa.
- và cho cả ngôi nhà cùng khu
vườn đời sống riêng mỗi người nữa. Ðể con người nhận ra gia trị đóng
góp đời sống mình vào trong khu vườn bông hoa sáng tạo của Thượng
Ðế: Tất cả đều được hân hoan đón nhận!
Xin tạ ơn Thiên Chúa và cám ơn
Mẹ của con!
Tháng hoa
nhớ về Mẹ
Lm.
Nguyễn ngọc Long
|