Lòng hy sinh

 

Nói đến lòng hy sinh của cha mẹ cho con cái, của vợ chồng cho nhau, của người có lòng bác ái cho đồng loại, của người dấn thân cho việc công ích chung trong đạo giáo, trong xã hội, của người chiến sĩ cho đất nước tổ quốc...ai cũng kính phục ngưỡng mộ.

Vì nhờ những tấm lòng quảng đại như thế mà gia đình, xã hội, đạo giáo. Vâng, đời sống chung cộng đoàn mới phát triển được, tương lai được xây dựng nối tiếp sang tới thế hệ sau.

Nhưng lòng hy sinh lại là một mầu nhiệm, điều khó hiểu, khó cắt nghĩa bằng ngôn ngữ chữ viết.

Nó cảm nhận được, nhưng khó diễn tả. Vì lòng hy sinh thánh thiêng.

Nó thực hiện được, nhưng không đo lường, tô vẽ theo một kích thước hình hài cụ thể nào được. Vì lòng hy sinh ẩn dấu trong tận trái tim tâm hồn cuộc sống. 

Câu chuyện ngụ ngôn Cây Tre diễn tả phần nào về lòng hy sinh.

"Vào một buổi trưa hè oi ả, Đức vua thanh thản dạo quanh khu vườn thượng uyển. Trong khu vườn có muôn ngàn hoa thơm cỏ lạ tuyệt đẹp, nhưng đức vua bỗng để ý tới một cây tre cao lớn, ẩn khuất trong góc vườn. Qua bao năm dầm mưa giãi nắng, tre đã gìa và cật tre cũng đã dẻo dai. Được đức vua chiếu cố, tre bỗng thấy lòng mình hạnh phúc lạ thường.

Nhưng vào một ngày nọ, ngày trọng đại nhất trong đời cây tre - thực ra tre sống trên đời là để chờ ngày đó - Đức vua tiến lại gần tre, ngẩng lên, giọng thành khẩn nó với tre:“ Tre ơi! ta cần ngươi.“

Hớn hở tre thưa lại: "Tâu Đức vua, xin cứ việc dùng con theo ý ngài!“

Giọng thương cảm đức vua cắt nghĩa: „ nhưng để xài được ngươi, buộc lòng ta phải chặt ngươi xuống!“

Tre hoảng hồn kinh sợ:“ Sao ngài có thể nhẫn tâm như thế được! Chính Ngài đã trồng con mà. Chính bàn tay ngài ngày ngày đã vun xới con, để con thành thân cây cao nhất trong vườn. Con van ngài, xin Ngài cứ việc dùng con, miễn đừng chặt con xuống!“

Đức vua phân trần:“ Nhưng tre ơi, nếu không chặt ngươi xuống, làm sao ta có thể sử dụng ngươi được?“ Nghe thế, cả khu vườn yên lặng, gió cũng ngừng thổi. Sau giây phút yên lặng nặng nề, tre cúi đầu thân thưa:“ Nếu thế, xin Ngài cứ việc chặt con xuống!“

Nhưng Đức vua nói tiếp:“ Trước khi chặt ngươi xuống, buộc lòng ta phải róc bớt cành lá của ngươi đi!“

Tre rùng mình than thở:“ Trời ơi, sao Ngài lại tàn phá dung nhan của con như vậy. Xin Ngài vui lòng  giữ nguyên cành lá lại cho con!“

Nhưng Đức Vua phân trần:“Nếu không róc cành lá của ngươi đi, làm sao ta có thể sử dụng ngươi được ?“ Nghe thế, mặt trời tối sầm lại, các loài ong bướm trong vườn cũng hoảng hốt bay đi. Còn lại một mình tre đơn độc, giọng run rẩy tre thân thưa:“ Nếu thế, xin Ngài cứ việc róc hết cành lá của con theo ý Ngài!“

Đức Vua lại nói tiếp:“ Nhưng để xài được ngươi, buộc lòng ta phải chẻ đôi ngươi ra và khoét tim óc của ngươi đi. Rất tiếc, nếu không làm thế, ta không sử dụng ngươi được!“ Lần này thì tre ngất xỉu... Nhưng khi tỉnh lại, tre lấy hết chút can đảm còn sót lại mà thì thào:“ Thưa Ngài, Ngài đã dựng nên con, xin Ngài cứ việc dùng con như ý Ngài. Đầu con đây, tim óc con đây, chân tay con đây!“Thế là Đức Vua bắt tay ngay vào việc: phát bớt cành lá, chặt tre xuống, róc sạch, chẻ đôi, khoét hết tim óc bên trong và biến thân tre thành ống máng dẫn nước. Làm xong, Ngài đem ống máng đó đến gần một dòng suối trong xanh, khơi cho nước suối chẩy vào máng, dẫn nước tới một miếng đất hoang vu, khô chồi duy nhất còn sót lại trong khu vườn thượng uyển .,.

Sau đó ít lâu, người ta thấy có muôn ngàn hoa thơm cỏ lạ mọc lên trên miếng đất ấy. Như thế nhờ tre biết hiến mình hy sinh mà từ đó khu vườn thượng uyển của Đức Vua mới nên tuyệt hảo, chẳng còn khu đất nào là hoang vu như trước nữa.“( Geschichte eines Bambus, nguyễn ngọc long sưu tầm và phỏng dịch).

Chúa Giêsu đã dùng hình ảnh một hạt lúa nẩy mầm để nói về lòng hy sinh: „Nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi , thì nó vẫn trơ trọi một mình. Còn nếu nó chết đi, mới sinh được nhiều hạt khác.“ ( Ga 12,24“. 

Lm. Nguyễn ngọc Long     cn 5 mua chay B