|
Mẩu
đối thoại bên hang đá giáng sinh.
Cảnh tưng bừng nhộn nhịp với
tiếng hát trầm bổng du dương của các ca ca đoàn, và máy hát ca mừng
Chúa Giêsu, cùng sự xôn xao huyên náo của các khác hành hương tò mò
đến xem hang đá hay cầu nguyện cùng Chúa Giêsu sinh ra, lúc này đã
qua.
Không khí tĩnh mịch bao phủ
nơi hang đá. Một em bé ăn mặc quần áo cũ rách rưới, rụt rè đứng nấp
ngoài cửa hang đá thập thò ngó nhìn vào bên trong..
Thình lình Hài Nhi Giêsu cựa
mình, mỉm cười nhìn thẳng vào em bé: „Này Bạn, lại gần đây, đừng sợ!
Bạn muốn gì vậy?“
Em bé vụt giật mình rụt rè,
nhưng cũng trả lời đại: Không, con chẳng có gì mang làm quà cả!
Hài Nhi Giêsu nói ngay: Tôi rất
thích những gì bạn muốn cho tôi!
Em bé nghe thế lại càng sợ hãi
lung túng thêm: Con đã bảo là con chẳng có gì để cho mà! Ngoài bộ
quần áo rách lấm láp dơ bẩn. Con chẳng có gì hết! Nếu con có gì gọi
là đẹp đáng giá, con sẽ tặng Bạn ngay. Vừa nói, em sờ mò túi quần
hình như kiếm ra vật gì và nói ngay: Đây, đây là con dao cũ nhỏ của
con. Nó ở trong túi quần . Bạn có muốn lấy nó không?
Hài Nhi Giêsu mỉm cười nói
ngay: Không đâu Bạn! Bạn giữ nó cho Bạn đi. Tôi muốn những thứ khác
của Bạn. Mà tôi muốn ba thứ cơ!
Em bé lúc này có vẻ trở nên bạo
dạn hơn: Ừ được, nhưng mà cái gì chứ?
Hài Nhi Giêsu: Bạn có thể tặng
tôi bức tranh Bạn đã vẽ được không?
Nghe thế, em bé mặt mày trở nên
đỏ tía nóng bừng ngập ngừng. Em không muốn nói to, lỡ Đức Mẹ Maria
và Ong Thánh Giuse nghe thấy thì mắc cở lắm. Liều lĩnh em tiến lại
gần sát bên Hài Nhi Giêsu. Ghé vào sát tai nói nhỏ: „ Được, nhưng mà
bức hình con vẽ xấu lắm. Chẳng ai muốn xem bức hình con vẽ đâu!“
Hài Nhi Giêsu trả lời ngay: „
Nhưng mà tôi muốn xem bức hình của Bạn. Bạn đưa tôi xem nào. Bạn cứ
việc đưa cho tôi những gì của bạn mà người khác không thích hoặc chê
cười hay còn dang giở. Bạn có thể cho tôi cái đĩa ăn cơm của Bạn
được không?
Em bé ngập ngừng nói không
thành tiếng: Nhưng con đã làm bể vỡ mất rồi!
“Không sao đâu. Bạn cứ đưa cho
tôi đi! Bạn cứ đem cho tôi những gì đổ vỡ, tan hoang trong đời Bạn.
Tôi sẽ hàn gắn cho lành lặn trở lại!“
Thấy em bé ngượng nghịu đứng
yên lặng, Hài Nhi Giêsu nói tiếp: „ Cái nữa tôi muốn hỏi : Bạn nói
cho tôi những gì Bạn đã nói với cha mẹ Bạn, khi họ hỏi Bạn tại sao
cái đĩa lại bể, được không?
Em bé buồn rầu ủ rũ nhỏ nhẹ
đáp: Vâng cha mẹ con đã hỏi con về điều đó và con đã nói dối: Vì sơ
ý nên con đã để đĩa rớt xuống nền nhà và nó đã bể thành nhiều mảnh
vụn... Nhưng thật ra vì tức giận với cha mẹ, nên con đã ném nó xuống
nền nhà cho bể tan nát!
Hài Nhi Giêsu: „Đó là điều tôi
muốn biết! Bạn cứ nói cho tôi những gì là sai trái, là giận dữ, là
hèn nhát là thê thảm đã xảy trong đời Bạn. Những điều đó Bạn không
cần đến nữa. Tôi chỉ muốn xoá bỏ những dấu vết đó ra khỏi đời Bạn.
Tôi muốn Bạn vui trở lại và ban cho tâm hồn Bạn ơn tha thứ làm hoà.
Từ hôm nay, Bạn hãy đến với
tôi. Tôi hằng mong chờ Bạn!“
Lm.
Nguyễn ngọc Long sưu tầm và phỏng dịch.
( W. Baudet: Die drei
Geschenke der Heiligen Nacht)
|