|
Phục vụ dẫn tới bình an
Trong các ngày 19, 20 và 21 tháng 01 năm 2007 tôi có đến tham gia “trợ nguyền” là phụ giúp “ khóa căn bản ” cho khóa viên trong “Chương Trình Thăng Tiến Hôn Nhân Gia đình” tại nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế đường W. Little York Houston, Texas. Tổng cộng số cặp tham dự là 27 cặp. Có hai Sơ và một Linh Mục. Cha Ðinh Minh Hải bề trên Dòng Chúa Cứu thế hải ngoại có nói trong buổi tĩnh tâm cho các anh chị em “trợ nguyền”, trước khi khóa bắt đầu, có nhắc đến lời nói của Mẹ Têrêsa: “ Hoa quả của im lặng là cầu nguyện, hoa quả của cầu nguyện là đức tin, hoa quả của đức tin là phục vụ, hoa quả của phục vụ là bình an.” Những “trợ nguyền” là những người đến giúp khóa, có người từ Dallas xuống, có người từ Port Athur tới, làm đủ các công việc như nấu nướng, dọn dẹp bàn ghế, đem thức ăn lên bàn, trang hoàng phòng ốc, ca hát giúp vui, đọc kinh cầu nguyện trong nhà Bêtania v.v… Vài tháng trước khóa, anh chị em trong Ban đìều hành đã hội họp phân công. Anh “ Chủ nguyền ” chính là trưởng ban điều hành và vài người nữa đã đến Palacios để bắt cá, đông lạnh lại để dùng làm thức ăn cho khóa viên. Vài ngày trước khóa, anh chị em tĩnh tâm, tập dượt một lần nữa, chịu khó, chịu mất thì giờ, bỏ công ăn việc làm mà có người còn tự động đóng góp tiền bạc để cho khóa có đủ tài chánh chi dùng. Ðộng lực nào thúc đẩy anh chị em đến khóa, hy sinh thì giờ tiền bạc như thế. Đó có phải là sự thể hiện đức tin.? Nếu không có đức tin không có niềm tin vào Thiên Chúa toàn năng, vào Ðức Mẹ nhân từ sẽ an ủi nâng đỡ anh chị em trong đời này và cứu rỗi, được hưởng hạnh phúc vĩnh cửu trong đời sau thì liệu rằng anh chị em có làm việc hăng hái như thế không? Cảm nghiệm một điều nếu mình chịu khó làm việc vì người khác, lo cho người khác, khi họ có niềm vui thì mình cũng vui lây. Niềm vui đó sẽ thẩm thấu lâu dài trong tâm tư của mình. Tiếp xúc những khó khăn của nhiều người khác để mình thấy những khó khăn của mình chỉ là hạt cát nhỏ nhoi trong đời sống gia đình mà thôi. Sau khi đã rửa chân cho môn đệ, Chúa Giêsu mặc áo lại, rồi ngồi ăn và phán: “ Các con có hiểu biết việc Thầy làm cho các con không? Các con gọi Ta là Thầy và là Chúa cũng phải lắm, vì Thầy đúng như vậy đó. Nên nếu Thầy là Chúa, là Thầy mà còn rửa chân các con, các con cũng phải rửa chân cho nhau. Thầy đã làm gương cho các con để các con cũng bắt chước mà làm như Thầy đã làm cho các con nữa.” ( Gioan 13:12,15) Chúa Kitô, Thầy Chí Thánh còn phải rửa chân cho các môn đệ, huống hồ gì chúng ta không thể giúp người khác bằng những lời nói an ủi khi họ gặp lo âu, khó khăn, buồn khổ, khi họ gặp những đau đớn về vật chất như đói khát, bị bịnh hoạn, thương tật, những đau khổ về tinh thần như những trường hợp mất mát người thân yêu, những người cô đơn, những người bị bỏ rơi, những đứa trẻ cha mẹ không nhìn nhận, những người cha, người mẹ con cái không đói hoài tới. Rất nhiều người chia nhau làm việc. Có người đến được ba ngày từ chiều thứ sáu đến tối chúa nhật. Mỗi đêm có người chỉ ngủ được hai, ba giờ vì lo nấu nướng để phục vụ cho gần một trăm người ăn, uống. Cơm nóng, canh ngọt ngày ba bửa, nước trà, cà phê đầy đủ trong mấy ngày sinh hoạt này. Nhiều người quá bận công việc cũng ráng sắp xếp thời giờ đến phụ giúp khóa khi rảnh rỗi. Cái gì đã thúc đẩy anh chị em đến làm việc, đến phục vụ. Họ đã được thúc đẩy bởi Thầy chí Thánh là Ðức Giêsu vì họ là môn đệ của Thầy mà. Theo Thầy chí Thánh họ đã nhận được vui vẻ, bình an, hạnh phúc ở đời này và ở đời sau nữa. Trong sinh hoạt đời sống hàng ngày, khi làm việc gì trong hảng xưởng, trong “business” riêng, trong hoạt động các đoàn thể, xã hội hay tôn giáo, sinh hoạt trong gia đình giữa vợ chồng, con cái hay anh chị em thân thuộc, nếu mình làm việc theo tinh thần phục vụ noi gương Thầy chí Thánh thì chắc chắn công việc mình làm sẽ dễ đạt kết quả, thành công hơn. Nhớ đến lời nói của Thánh Phao Lô gởi giáo dân Têsaloni (5, 16-18): “ Hãy luôn luôn vui vẻ, hãy cầu nguyện không ngừng. Bất kỳ việc nào cũng tạ ơn.: đó là Thánh Ý Thiên Chúa trong Ðức Giêsu Kitô ngỏ cùng tất cả anh chị em.” Bất cứ làm việc gì dù thành công hay thất bại mình cũng tạ ơn. Thất bại mà tạ ơn thì khó quá nhưng biết đâu nhờ thất bại ngày hôm nay, mình sẽ học hỏi có kinh nghiệm cho ngày mai, chưa kể nhờ thất bại đó mà mình sẽ có đức khiêm nhường, đời sống tinh thần, đời sống tâm linh sẽ được thăng hoa hơn lên, mình sẽ cần cầu nguyện nhiều hơn nữa, nhờ đó, được gần gũi Thiên Chúa toàn năng hơn. Với tâm tình tạ ơn khi thất bại mình sẽ có bình an. Xin chia xẻ vài cảm nghiệm khi đi phụ giúp khóa căn bản về gia đình trong cuối tuần qua.
Ngày 25 tháng 01 năm 2007 Phùng văn Phụng rogerphung42@yahoo.com
|