|
AI TỐT HƠN AI?
(Lc 18,9-14)
Gié lúa nặng bông thì trĩu xuống. Ghé lúa lép
hạt thì ngẩng lên. Con người cũng có những biểu hiện tương tự như
thế. Những người thật sự có tài đức, có năng lực thường ít khi nói
về những thành tích của mình. Họ cũng không bao giờ so sánh mình với
những người khác, nhất là với những người kém tài năng hơn mình để
nâng mình lên. Những người không có thực lực thì ngược lại. Họ ưa
khoe khoang về những gì mình có và những gì mình làm được. Tệ hơn,
họ có thể khoe khoang ngay cả những cái mà họ không có nữa. Họ cũng
thích so sánh mình với người này người nọ. Và khi so sánh, họ luôn
luôn tự xếp mình vào vị trí cao nhất. Trong đời sống xã hội có không
ít những con người như thế. Và đáng buồn thay, trong đời sống tôn
giáo cũng không thiếu hạng người này.
***
Vào thời Chúa Giê-su, các kinh sư và các người
Pha-ri-sêu thường bị Chúa Giê-su quở trách nặng lời về tính tự cao
tự đại của họ. Trong dụ ngôn “Người Pha-ri-sêu và người thu thuế”,
Người dùng ngay hình ảnh một người Pha-ri-sêu hợm hĩnh khoe khoang
công trạng của mình trước mặt Thiên Chúa. Ông đáng trách không phải
vì những việc tốt ông đã làm, như tự nguyện ăn chay mỗi tuần hai lần
và đóng thuế thập phân cho đền thờ, nhưng ông đáng trách vì đã xem
những công việc đạo đức này như những chiếc vé mang lại sự công
chính cho ông. Qua lời cầu nguyện của ông, người ta thấy rõ ông làm
những việc này cốt là để tự biến mình trở nên người công chính chứ
không phải để thờ phượng Thiên Chúa và phục vụ quê hương dân tộc.
Ông giữ mình khỏi vướng vào các thói hư tật xấu cốt là để cho người
khác thấy ông là người đạo đức tốt lành chứ không như những phường
hư đốn đồi bại khác.
Mỗi khi ra đường, chắc hẳn ông đã kiêu hãnh
ngẩng cao đầu, với khuôn mặt nghiêm trang đường bệ, với dáng đi
chững chạc uy nghi, các hộp kinh thật lớn thắt trên người, các tua
áo thật dài thả tung bay. Ông thấy mình thật xứng đáng để cho thiên
hạ kính nể. Biết bao kẻ sống bê tha trụy lạc, còn tôi đây vẫn giữ
mình trung trinh với Lề Luật. Nếu là ông là người Việt Nam, có thể
ông đã cao hứng tự thưởng cho mình hai câu ca dao: “Trong đầm gì đẹp
bằng sen, gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”. Ông thấy mình sao mà
đáng thán phục đến thế!
Bước vào đền thờ, ông đứng riêng ra, chọn cho
mình một chỗ xứng đáng. Và ông bắt đầu khoe với Thiên Chúa những
công trạng của mình. Những công trạng này ông đã kể cho hàng xóm
láng giềng nghe không biết bao nhiêu lần rồi. Vả lại, nếu ông không
kể thì người ta cũng phải biết đến chúng, bởi mỗi khi ăn chay ông
đều ra vẻ thiểu não ảm đạm, còn khi đóng thuế đền thờ thì ông cũng
chọn lúc có đông người chứng kiến. Nhưng đối với ông, được người ta
thán phục thôi thì chưa đủ. Ông cần được Thiên Chúa chứng giám nữa
cơ. Ông là người tốt lành, Chúa phải biết cho ông điều đó!
Đang hăng say khoe mình, ông chợt nghĩ đến
người thu thuế đang cúi đầu đứng xó ró ở góc đền thờ. Tiện thể, ông
thưa với Chúa: Đấy, Chúa thấy cái tên thu thuế tội lỗi kia không.
Con đâu như hắn ta. Con tốt hơn hắn nhiều lắm. Hắn tham lam tiền
bạc, gian lận thuế má, chèn ép lận lường. Ôi thôi thì đủ thứ. Con
cám ơn Chúa vì con đâu giống như hắn.
Ôi ông Pha-ri-sêu hợm hĩnh tội nghiệp! Ông đâu
biết rằng Thiên Chúa chẳng cần đếm xỉa gì tới những lời khoe khoang
tự cao tự đại của ông. Người cần tấm lòng chứ không cần hy lễ. Người
cần con tim yêu thương chứ không cần trí óc tự phụ. Tâm hồn khiêm
cung tự hối của cái tên thu thuế mà ông coi chẳng ra gì kia lại làm
đẹp lòng Người nhiều hơn là ông nghĩ đấy!
***
Tôi tìm thấy mình trong hình ảnh người nào
trong dụ ngôn trên đây? Người Pha-ri-sêu hay là người thu thuế. Nếu
đã lỡ là người Pha-ri-sêu, tôi đừng ngã lòng, nhưng hãy thành thật
hoán cải và trông cậy vào tình thương của Thiên Chúa. Người có thể
biến sự dữ trong tôi nên sự lành. Nếu tôi thành tâm thiện chí, Thiên
Chúa sẽ đập tan tính kiêu hãnh của tôi và thay vào đó một tâm tình
mới. Người sẽ dạy tôi biết sống sao cho đẹp lòng Người. Còn nếu tôi
đã là người thu thuế, thì tôi cũng hãy cương quyết làm lại cuộc đời.
Thiên Chúa đã yêu thương tha thứ mọi tội lỗi của tôi. Người đã đón
nhận tấm lòng tan nát khiêm cung của tôi. Tôi hãy tin tưởng làm lại
từ đầu. Với ân sủng của Thiên Chúa, không có sự gì là không thể thực
hiện được. Chỉ cần tôi vững tin và phó thác vào Người, rồi Người sẽ
dẫn dắt tôi bước đi trên đường nay nẻo chính. Mùa Chay là mùa thuận
lợi để canh tân đời sống. Tôi hãy cộng tác với ơn Chúa để đổi mới
tâm hồn mình nên công chính như Chúa vẫn mong chờ.
Lạy Chúa Giê-su, con đọc được một câu chuyện
trẻ con kể rằng: Có một con diều giấy kia, nhờ trời quang mây tạnh
và gió thổi thuận chiều, bay được lên cao trên bầu trời xanh. Nó
kiêu hãnh nhìn xuống những con diều thật đang bay lượn phía dưới và
tự nhủ: Ôi, lũ chim tầm thường tội nghiệp, chúng mầy chẳng biết thế
nào là trời cao lồng lộng, chỉ biết bay lè tè quanh quẩn ở dưới thấp
kia! Nó tự hào bốc cao lên nữa. Nào ngờ, gió giật đứt giây, con diều
cao ngạo kia bị rơi trở lại mặt đất, rách nát tan tành. Chúa ôi, xin
gìn giữ con đừng trở thành con diều giấy cao ngạo ấy. Xin cho con
biết sống khiêm nhường tự hạ trước tôn nhan Thiên Chúa và trước mặt
anh chị em. Amen ./.
- Trầm Tĩnh Nguyện
-
|