|
XỨC DẦU THÁNH
Đức Cha Giuse yêu cầu tôi giảng thánh
lễ hôm nay, ngày 30/4/2007, vì lễ hôm nay là kỷ niệm 32 năm tôi thụ
phong giám mục.
Tôi xin vâng. Nhưng những gì tôi nói
trong thánh lễ này sẽ là bài chia sẻ hơn là bài giảng. Nội dung chia
sẻ gồm 3 phần vắn tắt:
1- Ấn tượng sâu đậm nhất của tôi
trong lễ thụ phong giám mục.
2- Cảm nghiệm sâu sắc nhất của tôi
trong suốt đời giám mục.
3- Thao thức sâu lắng nhất của tôi
trong sứ mạng giám mục.
Trước hết về ấn tượng sâu đậm nhất
tôi nhận được trong lễ thụ phong giám mục
Ấn tượng
Ấn tượng đó xảy ra khi được Đức Cha
Micae xức dầu thánh cho tôi.
Lúc đó, tôi nhớ đến lời Kinh Thánh
xưa: "Thánh Thần Chúa ngự trên tôi. Người đã xức dầu cho tôi" (Lc
4,18).
Theo các nhà chú giải Kinh Thánh, thì
dầu thánh nói đây ám chỉ một ơn riêng làm toả hương thơm tình yêu
Chúa.
Lúc ấy sự hiểu biết đó chỉ thoáng qua
đầu óc tôi, nhưng đủ gây trong tôi ấn tượng này: Tôi được sai vào
một hoàn cảnh rất mới, rất khó, để toả hương thơm tình yêu Chúa.
Tôi biết sứ mạng thiêng liêng đó vượt
quá sức tôi, vì tôi quá yếu đuối, nên tôi phó thác tương lai tôi cho
Chúa. Phó thác đơn sơ, phó thác tuyệt đối. Phó thác không có nghĩa
là sẽ không làm gì, nhưng sẽ là cố gắng hết sức mình để đón nhận ơn
Chúa.
Đón nhận bằng cầu nguyện, bằng tỉnh
thức lắng nghe những tín hiệu trong các diễn biến lịch sử, bằng sự
đồng cảm với Hội Thánh và Quê Hương. Khổ cái khổ của địa phận, đau
cái đau của đồng bào, lo cái lo của Đất Nước.
Trong suốt đời giám mục, tôi ý thức
sâu sắc mình được xức dầu để làm chứng cho "điều răn mới" (Ga
13,34). Cuộc sống làm chứng đã cho tôi nhiều cảm nghiệm. Những
cảm nghiệm đó là thế nào?
2/ Cảm nghiệm
Cảm nghiệm đầu tiên của tôi là
tôi phải luôn chiến đấu với chính mình, để vâng theo ý Chúa. Nếu
cuộc chiến đó có một chiến
lược, thì chiến lược đó đã được diễn tả trong kinh Hoà Bình của
thánh Phanxicô.
Một đoạn nhỏ sau đây có thể cho thấy
hình ảnh chiến lược đó: "Lạy Chúa, xin hãy dùng con như khí cụ
bình an của Chúa. Để con đem yêu thương vào nơi oán thù, đem thứ tha
vào nơi lăng nhục, đem an hoà vào nơi tranh chấp, đem chân lý vào
chốn lỗi lầm".
Tôi vui mừng nhận thấy chiến lược
kinh Hoà bình đã được mọi thành phần của giáo phận thực hiện.
Khi thực hiện, chúng ta đã phải vượt
qua bao khó khăn và đau khổ. Nói chung là chúng ta cảm nghiệm thấy:
Hương thơm tình yêu Chúa được ban cho ta, khi ta biết cộng tác với
chính Đức Kitô, với trái tim của Người, với thánh giá của Người,
với lễ tế chính bản thân Người.
Suốt những năm qua, chúng ta đã sống
như thế với Người, đã làm chứng như thế cho Người, đã rao giảng như
thế về Người.
Hiệu quả được chúng ta cảm nghiệm là
âm thầm, nhưng lớn lao, cao quý. Bởi vì đã có vô số sự trở về đàng
lành. Xã hội đó đây trở về. Nhiều đồng bào trở về. Chính chúng ta là
những người tội lỗi được Chúa đưa trở về. Do đó, điều tôi cảm
nghiệm sâu sắc nhất, đó là Thiên Chúa đúng là tình yêu thương xót,
rất gần gũi và giản dị.
Nhưng chúng ta không dừng lại ở những
cảm nghiệm đó. Bởi vì chúng tôi cũng như anh chị em vẫn phải lên
đường. Và đây chính là điều gây cho tôi nhiều thao thức.
3/ Thao thức
Xưa, Chúa Giêsu đã phán: "Hôm nay,
ngày mai, ngày mốt, Thầy phải tiếp tục đi" (Lc 13,33). Chúng ta
là môn đệ Chúa cũng tiếp tục đi. Con đường ta đi là lịch sử Đất
Nước, lịch sử Hội Thánh, lịch sử riêng ta. Những lịch sử đó có nhiều
chuyển biến và bất ngờ.
Vì thế, thao thức lớn của tôi là chia
sẻ tâm tình của Chúa Giêsu, khi Người cầu nguyện xưa trong bữa tiệc
ly: "Xin Cha gìn giữ họ khỏi ác thần" (Ga 17,15). Ác thần là
những động lực của xác thịt, thế gian và quỷ dữ tìm cách đẩy con
người xuống hoả ngục.
Những ác thần đó cũng mang những thứ
dầu thơm của riêng chúng. Thường thì những dầu thơm đó, dù có chút
mùi đạo đức, nhưng vẫn huỷ hoại lương tâm bằng nhiều nham hiểm.
Vì thế, nếu nghĩ rằng đời sống đạo
hôm nay là an toàn, không bị những ác thần mưu mô phá hoại, thì quả
là quá ngây thơ. Điều đó càng làm tôi thêm thao thức, nhất là tôi
linh cảm, những gì Đức Mẹ cảnh báo ở Fatima sẽ xảy ra rất ghê gớm,
nếu nhân loại không trở về đàng lành.
Để kết bài chia sẻ này, tôi xin nói
với anh chị em một niềm vui âm thầm của tôi. Đó là tôi thấy "Đức
Mẹ Thăm viếng" (x. Lc 1,39-56) đã đến giáo phận ta từ lâu rồi. Mẹ đã
ở lại với chúng ta, đã luôn che chở chúng ta là những con cái
yếu hèn bé nhỏ của Mẹ. Biết bao người đã nhận được dầu thiêng "Đức
Mẹ Thăm viếng" ban cho. Dầu thiêng đó đã giúp chúng ta đổi mới cuộc
đời, chữa lành nhiều vết thương, để ta an tâm đi về với Thiên Chúa
giàu lòng thương xót.
Cùng với "Đức Mẹ Thăm viếng", chúng ta khiêm tốn cảm tạ Chúa và
tuyệt đối phó thác, xin vâng ý Chúa đến muôn đời.
+ GB. BÙI TUẦN
|