Cần cảm nghiệm thật sự tình yêu
và sự hiện diện của Thiên Chúa
Lễ Thánh Phêrô và Phaolô
(29-06-2006)
ĐỌC LỜI CHÚA
· Cv 12,1-11: (11) Lúc ấy ông Phêrô mới
hoàn hồn và nói: «Bây giờ tôi biết thực sự là Chúa đã sai
thiên sứ của Người đến, và Người đã cứu tôi thoát khỏi tay vua
Hêrôđê, và khỏi mọi điều dân Do-thái mong muốn tôi phải chịu».
· 2Tm 4,6-8.17-18: (17) Có Chúa đứng bên
cạnh tôi, Người đã ban sức mạnh cho tôi, để nhờ tôi mà việc rao
giảng được hoàn thành, và tất cả các dân ngoại được nghe biết
Tin Mừng.
· TIN MỪNG: Mt 16,13-19
Ông Phêrô tuyên xưng Đức Giêsu là Con Thiên Chúa
(13) Khi Đức Giêsu đến vùng kế cận thành Xêdarê
Philípphê, Người hỏi các môn đệ rằng: «Người ta nói Con
Người là ai?» (14) Các ông thưa: «Kẻ
thì nói là ông Gioan Tẩy Giả, kẻ thì bảo là ông Êlia, có người
lại cho là ông Giêrêmia hay một trong các vị ngôn sứ».
(15) Đức Giêsu lại hỏi: «Còn anh em,
anh em bảo Thầy là ai?» (16) Ông Simôn
Phêrô thưa: «Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống».
(17) Đức Giêsu nói với ông: «Này anh
Simôn con ông Giôna, anh thật là người có phúc, vì không phải
phàm nhân mặc khải cho anh điều ấy, nhưng là Cha của Thầy, Đấng
ngự trên trời. (18) Còn Thầy, Thầy bảo cho anh
biết: anh là Phêrô, nghĩa là Tảng Đá, trên tảng đá này, Thầy sẽ
xây Hội Thánh của Thầy, và quyền lực tử thần sẽ không thắng nổi.
(19) Thầy sẽ trao cho anh chìa khoá Nước Trời:
dưới đất, anh cầm buộc điều gì, trên trời cũng sẽ cầm buộc như
vậy; dưới đất, anh tháo cởi điều gì, trên trời cũng sẽ tháo cởi
như vậy».
CHIA SẺ
Câu hỏi gợi ý:
1. Nếu Đức Giêsu hỏi bạn: «Còn anh em, anh em bảo Thầy là
ai?», thì bạn trả lời theo những gì bạn chứng nghiệm về
Ngài, hay theo sự hiểu biết học được từ người khác?
2. Là Kitô hữu, bạn đã có những cảm nghiệm thực tế và cụ thể
về Đức Giêsu chưa, hay chỉ có một mớ những hiểu biết lý thuyết
về Ngài, dù rất uyên bác sâu rộng?
3. Bạn có muốn thật sự cảm nghiệm về Ngài không? Bạn đã từng
nỗ lực làm điều này chưa? Theo bạn, phải làm sao để cảm nghiệm
được Ngài?
Suy tư gợi ý:
1. «Người
ta nói…», nhưng
«còn anh em…»
thì sao?
Khi trình bày về Thiên Chúa, về Đức Giêsu, chúng ta thường trình
bày một cách lý thuyết, dựa trên những bài bản có sẵn, do người
khác soạn sẵn, suy nghĩ sẵn, chúng ta chỉ việc nói theo đó. Điều
đó cũng phần nào hợp lý, vì có dựa trên những bài bản có sẵn đó,
thì những người nói về Thiên Chúa hay Đức Giêsu mới có sự đồng
nhất với nhau. Nếu mỗi người đều nói theo quan niệm hay suy tư
riêng của mình, thì sẽ thành ra mỗi người nói một kiểu, người
nghe biết tin theo ai. Nhưng lý thuyết vẫn luôn luôn là lý
thuyết, là cái gì ở ngoài mình, và được áp đặt xuống cho mình.
Xét cho cùng đó chỉ là cái «người ta nói», còn ta chỉ là
người nói theo thôi. Trong bài Tin Mừng hôm nay, ta thấy Đức
Giêsu hỏi các môn đệ hai câu khác hẳn nhau: «Người ta nói Con
Người là ai?» và «còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?»
Rõ ràng trong hai câu hỏi, Đức Giêsu coi câu sau quan trọng hơn
câu trước rất nhiều. Ngài chỉ dựa vào câu trả lời cho câu hỏi
sau để xem ai là người đáng Ngài tin cậy nhất.
2. Điều quan trọng là cảm nghiệm thực
tế về Đức Giêsu
Điều quan trọng không phải là những điều chúng ta nghe biết về
Thiên Chúa hay Đức Giêsu. Đó là những điều chúng ta học được
trong sách giáo lý, hay đọc được từ những tác phẩm thần học… Đó
toàn là những điều «người ta nói» về Ngài, chứ không phải
là những điều chính bản thân ta cảm nghiệm được về Ngài. Chính
những cảm nghiệm đích thực về Ngài mới có khả năng làm ta yêu
mến Ngài và dám dấn thân sống chết cho Ngài. Thật vậy, làm sao
có thể yêu mến và dấn thân cho một người mà mình chỉ biết trên
lý thuyết, chứ chưa từng gặp mặt, chưa từng có một quan hệ ngoại
giao hay tình cảm nào? Nhưng làm sao có được những cảm nghiệm về
Thiên Chúa hay Đức Giêsu? làm sao có được quan hệ tình cảm riêng
tư với Ngài, khi mà Ngài vô hình, ta chẳng hề thấy hay gặp bao
giờ?
3. Làm sao cảm nghiệm được Ngài?
Vấn đề rất quan trọng trong đời sống Kitô hữu đích thực là phải
cảm nghiệm được sự hiện diện và hoạt động của Ngài trong đời
sống của ta, và có được một quan hệ riêng tư và tình cảm với
Ngài. Nếu không có được cảm nghiệm và quan hệ này, Thiên Chúa
hay Đức Giêsu vẫn chỉ là một ý niệm trong đầu óc ta không hơn
không kém. Ý niệm ấy chẳng khác gì ý niệm về ánh sáng hay mầu
sắc của một người mù bẩm sinh, sở dĩ có được là do nghe người
khác nói.
a) Cần thường xuyên ý thức Ngài hiện diện trong bản thân ta
Cảm nghiệm về Thiên Chúa hay Đức Giêsu phải khởi đi từ niềm tin
này, là tin Ngài thật sự hiện diện trong tâm hồn ta. Đây là sự
thật làm nền tảng cho đời sống tâm linh của ta, và là một tiêu
chuẩn để biết mình có đức tin Kitô hữu hay không. Thật vậy,
thánh Phaolô nói: «Anh em hãy tự xét xem mình có còn sống
trong đức tin hay không. Hãy tự kiểm điểm xem: anh em chẳng nhận
thấy có Đức Giêsu Kitô ở trong anh em sao?» (2Cr 13,5).
Chúng ta không có may mắn gặp hay cảm nghiệm được Ngài bằng
xương bằng thịt cách hữu hình như các tông đồ xưa. Tuy nhiên,
dẫu có may mắn đó, chưa chắc ta đã «gặp» được Ngài thật
sự. Biết bao người sống vào thời Đức Giêsu – chẳng hạn những
người Pharisiêu hay các kinh sư Do-thái – đã từng thấy Ngài, nói
chuyện với Ngài, nhưng đâu có «gặp» được Ngài, đâu có
quan hệ riêng tư và tình cảm với Ngài! Vì sao? Vì «hữu duyên
thiên lý năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng»
(có duyên với nhau thì dù xa cách ngàn dặm cũng vẫn có thể gặp
nhau, còn không có duyên với nhau thì có mặt chạm mặt cũng không
thể gặp nhau). Hễ có duyên với Ngài thì sẽ khao khát muốn gặp
Ngài và sẽ đi tìm Ngài. Mà hễ đã thật sự đi tìm thì ắt nhiên sẽ
gặp, vì «ai tìm sẽ thấy» (Mt 7,8).
Sự hiện diện của Ngài trong bản thân ta đã được chính Ngài xác
nhận: «Thầy sẽ ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế»
(Mt 28,20). Thánh Phaolô cũng nói: «Chỉ có Đức Kitô là tất cả
và ở trong mọi người» (Cl 3,11); «Thiên Chúa đã sai Thần
Khí của Con mình đến ngự trong lòng anh em» (Gl 4,6).
Vấn đề hết sức quan trọng là ta phải thường xuyên ý thức sự hiện
diện ấy, đồng thời tin tưởng rằng Ngài là nguồn sức mạnh, nguồn
yêu thương; và với Ngài, ta có thể làm được tất cả mọi sự (x. Pl
4,13).
b) Cần tạo điều kiện để Ngài tự do hoạt động trong ta
Điều quan trọng thứ hai để Ngài có thể hoạt động hữu hiệu trong
ta là phải để cho Ngài được tự do hoạt động. Điều làm cho Ngài
không thể tự do hoạt động trong ta chính là ý riêng của ta và sự
thiếu cộng tác của ta. Nếu ta coi nhẹ ý riêng mình để lúc nào
cũng sẵn sàng cộng tác với Ngài thực hiện những gì Ngài muốn làm
trong ta, thì ta sẽ thấy Ngài dần dần thực hiện được trong ta
những thay đổi lớn lao. Chính Đức Giêsu cũng coi nhẹ ý riêng của
Ngài, và luôn cộng tác với thánh ý Chúa Cha: «Tôi tự trời mà
xuống, không phải để làm theo ý tôi, nhưng để làm theo ý Đấng đã
sai tôi» (Ga 6,38); «Tôi không tìm cách làm theo ý riêng
tôi, nhưng theo ý Đấng đã sai tôi» (Ga 5,30); «Lương thực
của Thầy là thi hành ý muốn của Đấng đã sai Thầy» (Ga 4,34).
– Nhưng làm sao biết được ý của Ngài thế nào?
Ý của Ngài được biểu lộ:
(1) trước hết và đặc biệt trong lời của
Ngài, được ghi chép trong Kinh Thánh,
(2) trong luật của Ngài (được tóm lại trong hai chữ
yêu thương),
(3) trong tiếng lương tâm của ta,
(4) trong các bổn phận và trách nhiệm của ta đối với
Thiên Chúa, bản thân, tha nhân, gia đình, xã hội và Giáo Hội,
(5) trong các biến cố khách quan – tức xảy ra độc lập
với ý muốn của ta – trong đời sống. Ngài dùng những biến cố này
để thánh hóa ta.
Chỉ cần thực hiện được hai điều quan trọng trên thì tự nhiên
giữa ta với Đức Giêsu càng ngày càng có một quan hệ mật thiết
hơn. Dần dần, ta nhận ra Ngài đúng là một nhân vật, tuy vô hình
nhưng rất «cụ thể», có thể cảm nghiệm được cách sống động
và rõ rệt. Ngài đóng một vai trò quan trọng trong đời sống ta,
ảnh hưởng và biến đổi đời sống ta một cách mạnh mẽ, hữu hiệu.
4. Người có đức tin sống động là nền
tảng của Giáo Hội
Có cảm nghiệm được Ngài, ta mới có thể trả lời đúng ý Ngài câu
hỏi: «Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?» Ngài muốn ta
trả lời dựa trên chính kinh nghiệm của ta chứ không phải dựa
trên những bài bản, trên những gì ta chỉ được nghe và ép lòng
mình phải tin. Chỉ lúc đó, đức tin của ta mới trở thành đức tin
đích thực, đến từ cảm nghiệm thực tế, chứ không chỉ đến từ một
chấp nhận xuông của lý trí với tác động của ý chí. Chỉ đức tin
ấy mới đủ sức mạnh để thúc đẩy ta thật sự dấn thân cho Thiên
Chúa và tha nhân. Ta phải làm sao nói được như những người
Samari xưa: «Không phải vì lời chị kể mà chúng tôi tin, mà vì
chính chúng tôi đã đích thân nghe Người nói và nhận ra rằng
Người thật là Đấng cứu độ trần gian» (Ga 4,41).
Chỉ lúc đó, Đức Giêsu mới có thể nói với ta như đã nói với
Phêrô: «Anh là Phêrô, nghĩa là Tảng Đá, trên tảng đá này,
Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và quyền lực tử thần sẽ không
thắng nổi». Theo ngữ cảnh của bài Tin Mừng này, Đức Giêsu
nói với Phêrô câu ấy vì ông là người có đức tin mạnh mẽ, chứ
không phải vì ông là trưởng nhóm các tông đồ. Thật vậy, trong
thực tế từ xưa đến nay, Giáo Hội được xây dựng và tồn tại trên
những đá tảng vững chắc là những người có đức tin sống động, dù
họ là giáo dân, tu sĩ hay giáo sĩ. Chứ Giáo Hội không được xây
trên những người đạt được những quyền cao chức trọng trong Giáo
Hội nhưng lại không có đủ đức tin và tình yêu, không có một
tương quan thật sự với Đức Giêsu. Lịch sử Giáo Hội đã chứng tỏ
những người này chẳng những không làm vững chắc mà còn làm lung
lay tòa nhà Giáo Hội nữa.
Ước gì mỗi người chúng ta có thể nói tương tự như Phêrô, nghĩa
là nói bằng chính cảm nghiệm của mình, chứ không phải lập lại
một cách máy móc lời của một người khác: «Thầy là Đấng Kitô,
Con Thiên Chúa hằng sống». Đức Giêsu mong muốn chúng ta nói
được như thế!
CẦU NGUYỆN
Lạy Cha, đức tin và tình yêu đích thực không hề đến từ những
hiểu biết có tính lý thuyết, mà đến từ khát vọng muốn cảm nghiệm
được Cha và lòng quyết tâm đi tìm cảm nghiệm ấy. Xin đừng để con
thỏa mãn và dừng lại nơi những hiểu biết về Cha, mà quyết tâm
tìm cách cảm nghiệm Cha. Đừng để con giống như kẻ «ăn bã mía»,
thấy người ta ăn mía khen ngọt, mình cũng nhai lại những bã ấy
và bắt chước họ khen ngọt. Xin cho con cảm nghiệm được sự hiện
diện thật sự của Cha ở trong con, và thưởng thức được tình yêu
ngọt ngào của Cha dành cho con.
Gs. Nguyễn Chính Kết