Cần nhận ra chân tướng của mọi
người
là hình ảnh và là con cái Thiên
Chúa
Chúa Nhật thứ 2 Mùa
Chay (12-3-2006)
ĐỌC LỜI CHÚA
· St 22,1-2.9a.10-13.15-18: (15) Sứ
thần Chúa nói với Áp-ra-ham: (16) «Bởi vì
ngươi đã làm điều đó, đã không tiếc con của ngươi, con một của ngươi,
(17) nên Ta sẽ thi ân giáng phúc cho ngươi, sẽ làm
cho dòng dõi ngươi nên đông, nên nhiều như sao trên bầu trời, như
cát ngoài bãi biển. (18) Mọi dân tộc trên mặt đất
sẽ cầu chúc cho nhau được phúc như dòng dõi ngươi, chính bởi vì
ngươi đã vâng lời Ta.
· Rm 8,31b-34: (31b) Có Thiên Chúa
bênh đỡ chúng ta, ai còn chống lại được chúng ta?
· TIN MỪNG : Mc 9,2-10
Đức Giêsu biến đổi hình dạng
(2) Sáu ngày sau, Đức Giêsu đem các ông Phêrô, Giacôbê
và Gioan đi theo mình. Người đưa các ông đi riêng ra một chỗ, chỉ
mình các ông thôi, tới một ngọn núi cao. Rồi Người biến đổi hình
dạng trước mắt các ông. (3) Y phục Người trở nên
rực rỡ, trắng tinh, không có thợ nào ở trần gian giặt trắng được như
vậy. (4) Và ba môn đệ thấy ông Êlia cùng ông Môsê
hiện ra đàm đạo với Đức Giêsu. (5) Bấy giờ, ông
Phêrô thưa với Đức Giêsu rằng : «Thưa Thầy, chúng con ở đây,
thật là hay ! Chúng con xin dựng ba cái lều, một cho Thầy, một cho
ông Môsê, và một cho ông Êlia». (6) Thực ra,
ông không biết phải nói gì, vì các ông kinh hoàng. (7)
Bỗng có một đám mây bao phủ các ông. Và từ đám mây, có tiếng phán
rằng : «Đây là Con Ta yêu dấu, hãy vâng nghe lời Người».
(8) Các ông chợt nhìn quanh, thì không thấy ai nữa,
chỉ còn Đức Giêsu với các ông mà thôi. (9) Ở trên
núi xuống, Đức Giêsu truyền cho các ông không được kể lại cho ai
nghe những điều vừa thấy, trước khi Con Người từ cõi chết sống lại.
(10) Các ông tuân lệnh đó, nhưng vẫn bàn hỏi nhau
xem câu «từ cõi chết sống lại» nghĩa là gì.
CHIA SẺ
Câu hỏi gợi ý :
1. Điều các tông đồ thấy nơi Đức Giêsu khi Ngài hiển dung trên
núi khác với điều các ông thấy nơi Ngài hằng ngày ở chỗ nào? Trường
hợp nào các ông thấy được bản chất của Ngài?
2. Chúng ta cần hành xử với mọi người đúng theo bản chất con
người họ, hay theo những gì chúng ta thấy ở bên ngoài? Bản chất đích
thực và sâu xa nhất của mỗi người là gì?
3. Bản chất đích thực của mọi người chung quanh ta – là hình
ảnh và là con cái Thiên Chúa – có hiện ra trước con mắt đức tin của
ta không? Ta thường hành xử theo con mắt đức tin hay theo con mắt
xác thịt?
Suy tư gợi ý :
1. Bản chất và hiện tượng
Khi cứu xét một sự vật, dù lớn hay nhỏ, tâm hay vật, trừu tượng hay
cụ thể… bất cứ triết lý nào, đông phương cũng như tây phương, đều
nói đến và phân biệt hai phạm trù căn bản này: bản chất và hiện
tượng.
– Hiện tượng: là những gì hiện ra trước mắt mọi người, thấy được dễ
dàng, và thường thay đổi, nay thế này mai thế khác. Chẳng hạn, đối
với một người, thì hiện tượng là những gì liên quan đến hình dạng
(khuôn mặt, chiều cao, vẻ đẹp, mầu da), khả năng (trình độ văn hóa,
nghề nghiệp, chuyên môn, tài nghệ), tính nết (quan niệm, tư tưởng,
thói quen, các khuynh hướng), sở hữu (sự giàu nghèo, của cải, nhà
cửa), v.v…
– Bản chất: là cái sâu thẳm bên trong, khiến cho một vật là chính
nó, chỉ thấy được bằng trí tuệ, và tương đối không thay đổi.
2. Khi Đức Giêsu hiển dung,
các tông đồ thấy được bản chất của Ngài
Khi sống với Đức Giêsu, các tông đồ chỉ thấy được những hiện tượng
bên ngoài của Thầy mình: thân xác, thói quen, lời nói, việc làm, với
những lời giảng dạy, những phép lạ, v.v… Từ đó các ông dự đoán về
bản chất của Thầy mình: trước hết Ngài là một Thầy Đạo vì Ngài dạy
về đạo lý, tôn giáo; kế đến Ngài là người được Thiên Chúa sai đến,
là người của Thiên Chúa, vì Ngài có thể nhân danh Thiên Chúa mà làm
phép lạ, chữa bệnh, trừ quỉ… Sự hiểu biết của các ông về bản chất
của Ngài chỉ là dự đoán, căn cứ trên những hiện tượng mà các ông
thấy được, tuy đúng, nhưng chưa phải là bản chất đích thực và sâu xa
của Ngài.
Nhưng vào thời điểm của bài Tin Mừng này, các ông được nhìn thấy
nhãn tiền bản chất của Thầy mình qua những hình ảnh mang tính biểu
tượng diễn ra trước mắt các ông. Ngài đứng giữa Môsê và Êlia, là hai
nhân vật vĩ đại tiêu biểu cho Lề Luật và các ngôn sứ, là hai thực
tại nền tảng của tôn giáo Do Thái. Đứng giữa hai ông, điều đó có
nghĩa là Ngài lớn hơn hai ông. Toàn cảnh – với y phục rực rỡ, mây
trắng bao phủ – biểu tượng cho sự vinh quang cùng tột của Ngài. Câu
nói từ trong đám mây phán xuống cho các ông biết rõ bản chất đích
thực của Ngài: «Đây là Con Ta yêu dấu, hãy vâng nghe lời Người».
Vậy thì Ngài chính là Con Thiên Chúa. Điều các ông thấy bằng mắt,
nghe bằng tai về Thầy mình hôm nay là bản chất đích thực của Ngài,
khác với bình thường các ông chỉ thấy những hiện tượng bên ngoài của
Ngài.
3. Chúng ta cần thấy được bản
chất của mình và tha nhân
Trong đời sống, chúng ta chỉ nhìn thấy được những hiện tượng bên
ngoài của sự vật, của người này người nọ. Và qua những hiện tượng
ấy, tâm trí ta tìm kiếm, khám phá ra bản chất của sự vật, của con
người. Tuy nhiên, nếu chỉ căn cứ vào những hiện tượng bên ngoài, sự
phán đoán của ta về bản chất của sự vật hay của con người có thể sai
lầm. Thấy được bản chất đích thực của người, việc, vấn đề ta gặp
trong cuộc đời là điều hết sức quan trọng để chúng ta hành xử đúng,
thích hợp.
Trong đời sống, rất nhiều khi chúng ta đối xử với người khác, theo
những hiện tượng mà ta thấy được nơi họ, chứ không theo bản chất
đích thực của họ. Hiện tượng là cái có thể thay đổi, nay còn mai
mất, nay thế này mai thế khác: như của cải, tài năng, quyền lực…
Thật vậy, nhiều người hôm trước còn giàu nứt khố đổ vách, hôm sau
biến thành trắng tay. Nhiều người khi gặp lại sau nhiều năm xa cách,
ta không ngờ được tính tình của họ đã đổi trắng thay đen quá nhanh
chóng và sâu xa… Nói cụ thể hơn, nhiều khi cách chúng ta đối xử với
tha nhân tùy thuộc vào sự giàu nghèo, vào quyền lực, vào tính nết
của họ… Chúng ta không nhìn vào bản chất đích thực của họ và đối xử
theo bản chất ấy.
4. Bản chất đích thực của con
người: là hình ảnh và là con cái của Thiên Chúa, được dựng nên giống
như Ngài
Sự hiển dung của Đức Giêsu cho các tông đồ và cho cả chúng ta thấy
bản chất đích thực của Ngài. Kinh Thánh, hay đức tin, cho ta biết
bản chất đích thực và sâu xa nhất của ta và của những người mà ta
gặp trong cuộc đời. Họ và ta đều được Thiên Chúa tạo dựng «theo
hình ảnh của Ngài» (St 1,27; 9,6; Ep 4,24), «giống như Ngài»
(St 1,26; 5,1), để trở thành «con cái Ngài» (Lc 20,36; Ga
11,52; Rm 8,14.16.21; Gl 3,26; 1Ga 3,1.2.10). Họ và ta đã được Thiên
Chúa «ban tặng một điều rất quý báu và trọng đại» là «được
thông phần bản tính của Ngài» (2Pr 1,4). Mà bản tính của Ngài là
thần linh, nên khi «được thông phần bản tính của Ngài», một
cách nào đó, họ và ta cũng mang bản tính thần linh nơi bản chất mình
(x. Tv 82,6; Ga 10,35). Đức tin Kitô giáo cho chúng ta thấy phẩm giá
nội tại của con người thật hết sức cao cả. Nếu nhìn bằng con mắt đức
tin, và thật sự hành xử đúng theo những gì đức tin đòi hỏi, chúng ta
sẽ phải coi trọng chính bản thân mình và mọi người chung quanh ta
biết bao!
Coi trọng bản thân đòi buộc ta phải sống thánh thiện, tốt lành, cao
thượng xứng với bản chất cao quí của mình. Sống hèn hạ, tội lỗi
không chỉ là tự khinh rẻ bản thân mình, mà còn giống như làm dơ bẩn
hay chà đạp hình ảnh của Thiên Chúa. Một cách nào đó, đó là vũ nhục
Thiên Chúa. Tương tự như con của một ông vua mà sống một cách hèn
hạ, nhục nhã, mất phẩm giá, điều này làm mất mặt nhà vua, làm nhà
vua phải xấu hổ trước mặt thần dân.
Coi trọng mọi người đòi buộc chúng ta phải cư xử với họ đúng với bản
chất cao quí của họ. Bất cứ ai, hễ đã là người thì ta đều phải coi
trọng, cho dù người đó hiện ra thế nào trong thế giới hiện tượng:
nghèo nàn, dơ bẩn, hèn hạ, xấu xa, tội lỗi, hay có những hành vi bỉ
ổi, đáng khinh… Dù họ thế nào, hễ đã là người, thì họ đáng kính
trọng, chính vì bản chất của con người rất cao trọng. Luật pháp các
nước nói chung đều cho việc cố ý giết người là một tội nặng, đáng
chịu hình phạt nặng nhất, cho dù người bị giết là người có những
hành vi hèn mạt hay tội lỗi đến đâu. Điều đó cho thấy luật pháp các
nước đã nhìn nhận phẩm giá cao quí của con người, bất chấp con người
thế nào.
Là người Kitô hữu, đúng ra ta phải luôn luôn thấy mọi người đều «hiển
dung» trước con mắt đức tin của mình, nghĩa là ta phải thấy được
bản chất đích thực rất cao quí của mọi người. Nếu ta thật sự tôn
trọng và yêu mến Thiên Chúa, thì tất nhiên ta phải tôn trọng và yêu
mến con cái của Ngài, hình ảnh của Ngài, là những con người
cụ thể chung quanh ta. Thiên Chúa thì vô hình, nhưng hiện thân của
Ngài thì rất hữu hình bên cạnh ta, chung quanh ta. Nếu ta không tôn
trọng và yêu mến những hiện thân cụ thể ấy của Ngài, thì sự tôn
trọng và yêu mến Ngài nơi ta chỉ là một ảo tưởng. Thánh Gioan nói: «Nếu
ai nói : "Tôi yêu mến Thiên Chúa" mà lại ghét anh em mình, người ấy
là kẻ nói dối; vì ai không yêu thương người anh em mà họ trông thấy,
thì không thể yêu mến Thiên Chúa mà họ không trông thấy» (1Ga
4,20).
CẦU NGUYỆN
Lạy Cha, việc Đức Giêsu hiển dung trước mắt các tông đồ khiến các
ông nhìn thấy bản chất đích thực và cao trọng của Ngài là Con Thiên
Chúa. Nếu con mắt đức tin của con còn trong sáng, tinh nhuệ, ắt con
cũng thấy mọi người chung quanh con «hiển dung» trước mắt con
với bản chất rất cao trọng của họ: là hình ảnh và là con cái của
Cha. Xin cho con biết biểu lộ lòng yêu mến và tôn trọng Cha một cách
cụ thể qua việc yêu thương và quí mến những người đang sống chung
quanh con, bất chấp họ là người thế nào.
Gs. Nguyễn Chính Kết