Chuẩn bị ngày Chúa đến
bằng bản tính yêu thương của
ta
Chúa Nhật thứ
1 Mùa Vọng
(27-11-2005)
ĐỌC LỜI CHÚA
· Is 63,16b-17; 64,1.3b-8: (4) Ngài đón
gặp kẻ công chính vì họ sống theo đường lối Ngài chỉ dạy. Và
Ngài phẫn nộ vì tội lỗi chúng con. (5) Tất cả
chúng con đã trở nên như người nhiễm uế, mọi việc lành của chúng
con khác nào chiếc áo dơ. Tội ác chúng con đã phạm, tựa cơn gió,
cuốn chúng con đi.
· 1Cr 1,3-9: (6) Lời chứng về Đức Kitô đã
ăn sâu vững chắc vào lòng trí anh em, (7)
khiến anh em không thiếu một ân huệ nào, trong lúc mong đợi ngày
Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, mặc khải vinh quang của Người.
· TIN MỪNG: Mc 13,33-37
Phải tỉnh thức và sẵn sàng
(33) «Anh em phải coi chừng, phải tỉnh thức, vì
anh em không biết khi nào thời ấy đến. (34)
Cũng như người kia trẩy phương xa, để nhà lại, trao quyền cho
các đầy tớ của mình, chỉ định cho mỗi người một việc, và ra lệnh
cho người giữ cửa phải canh thức. (35) Vậy anh
em phải canh thức, vì anh em không biết khi nào chủ nhà đến: Lúc
chập tối hay nửa đêm, lúc gà gáy hay tảng sáng. (36)
Anh em phải canh thức, kẻo lỡ ra ông chủ đến bất thần,
bắt gặp anh em đang ngủ. (37) Điều Thầy nói
với anh em đây, Thầy cũng nói với hết thảy mọi người là: phải
canh thức!»
CHIA SẺ
Câu hỏi gợi ý:
1. Mua bảo hiểm để đề phòng rủi ro bất ngờ có phải là khôn
ngoan không? Ta có bảo hiểm cho sự sống vĩnh cửu đời sau không? Bảo
hiểm tránh rủi ro đời này có quan trọng bằng bảo hiểm tránh rủi ro
đời sau không?
2. Ngày Chúa đến cần được hiểu thế nào? Ngày ấy có bất ngờ
không? Nếu biết ngày ấy sẽ đến bất ngờ thì ta phải chuẩn bị thế nào
cho khôn ngoan?
3. Cách chuẩn bị ngày Chúa đến cách khôn ngoan nhất là gì? Có
cách chuẩn bị nào vừa thường hằng suốt cuộc đời ta,vừa lại không
làm ta bị căng thẳng, hồi hộp, vì Chúa đến bất kỳ lúc nào và cách
nào thì ta vẫn luôn sẵn sàng không?
Suy tư gợi ý:
1. Sự khôn ngoan đòi hỏi phải đề phòng rủi
ro đến bất ngờ
Hiện nay, các công ty bảo hiểm làm ăn rất phát đạt, vì càng ngày
người ta càng cảm thấy cần thiết phải đề phòng những rủi ro bất ngờ
xảy đến: bệnh tật, tai nạn, chết chóc… Có bảo hiểm, khi những rủi ro
xảy đến, họ không đến nỗi bị thiệt hại vì được đền bù. Điều khiến
người ta lưu tâm và phải quyết định bảo hiểm đó là tính bất ngờ của
sự rủi ro. Vì nếu người ta biết trước hay dự đoán trước được chính
xác ngày giờ xảy đến và xảy đến thế nào, thì gần đến ngày giờ ấy,
người ta mới phải chuẩn bị đề phòng. Nhưng nếu nó xảy ra bất ngờ, và
có thể xảy đến bất kỳ lúc nào, thì người ta phải luôn luôn đề phòng,
và đề phòng không ngừng. Và lỡ có lúc nào không thể chuẩn bị hay đề
phòng, thì lúc đó người ta không an tâm. Chính vì thế, người ý thức
được tính bất ngờ của những rủi ro thì tìm cách mua bảo hiểm càng
sớm càng tốt, để tâm hồn họ luôn luôn được bình an.
Những rủi ro, và thiệt hại từ rủi ro, có tính nhất thời và có ảnh
hưởng nhất thời thì con người biết lo xa, đề phòng. Nhưng thật buồn
cười và phi lý thay, những rủi ro và thiệt hại to lớn hơn vô cùng,
có ảnh hưởng vĩnh viễn, đời đời, thì rất nhiều người lại chẳng thèm
quan tâm, chẳng đề phòng hay chuẩn bị gì cả. Lý do rất đơn giản là
vì họ không nghĩ đến, hay chưa đủ tin rằng có một cuộc sống vĩnh cửu
sau cái chết, và cuộc sống đó hạnh phúc hay đau khổ tùy thuộc vào
đời sống ngắn ngủi hiện tại. Họ có thể tin rằng nếu công cuộc làm ăn
mà họ đang tiến hành bị thất bại, thì họ sẽ lâm vào thế kẹt khoảng
10 năm, vì thế họ phải cố gắng hết sức để thành công trong cuộc làm
ăn này. Nhưng họ không quan tâm bao nhiêu đến sự thành bại của cả
cuộc đời họ, đến cái hậu quả hết sức bi thảm và kéo dài vô tận nếu
đời sống tâm linh của họ ở đời này bị thất bại.
2. Tính bất ngờ của ngày Chúa đến
Điều quan trọng mà chúng ta cần phải lưu tâm đó là tính bất ngờ của
ngày Chúa đến. «Ngày Chúa đến» ở đây có thể hiểu cách thực tế
và cụ thể nhất là ngày Chúa gọi ta về với Ngài, tức ngày tận
cùng của đời ta. Nếu ngày đó được ta chuẩn bị chu đáo, thì
nó không có gì đáng sợ hay khủng khiếp đối với ta, vì đó là ngày mà
ta bước vào một cuộc sống mới vĩnh cửu đầy hạnh phúc. Nhưng nếu ngày
đó không được chuẩn bị tốt đẹp nên chúng ta phải ra trước tòa Chúa
với một tình trạng tội lỗi, nghĩa là tâm hồn thiếu vắng tình yêu,
đầy tính vị kỷ, thì ngày ấy đến với ta có thể sẽ rất khủng khiếp. Vì
ta hoàn toàn chưa sẵn sàng để đối diện với sự phán xét công thẳng
của Ngài. Ngày Chúa đến cũng có thể hiểu theo nghĩa lớn rộng hơn, là
ngày tận cùng của toàn nhân loại, ngày Đức Giêsu trở lại để
phán xét toàn nhân loại.
Dù hiểu theo nghĩa nào, ngày Chúa đến vẫn là ngày bất ngờ: bất ngờ
chẳng những về thời gian mà còn về cách thức nữa. Người ta chẳng
những không ai biết được mình sẽ chết ngày nào giờ nào, mà ngay cả
chết cách nào cũng không ai chắc chắn được. Người chết trên giường
bệnh, kẻ chết ngoài đường vì tai nạn xe cộ, người chết khi đang làm
việc, kẻ chết khi đang nghỉ ngơi, người chết trong tình trạng sẵn
sàng ra đi, kẻ chết không nhắm mắt vì còn tiếc nuối một điều gì,
người chết trong hy vọng một số phận vĩnh cửu tốt đẹp, kẻ chết trong
lo sợ vì không biết số phận đời sau mình ra sao… Và cũng chẳng ai
biết được ngày Chúa đến phán xét toàn nhân loại sẽ xảy ra thế nào,
rất có thể khác hẳn với những gì người ta dự kiến.
Kinh nghiệm khi Đức Giêsu đến lần thứ nhất cho thấy: mặc dù đã được
các ngôn sứ tiên báo từ mấy trăm năm trước, nhưng khi Ngài đến thì
chẳng mấy ai biết, vì họ không ngờ được Ngài lại đến theo cách ấy,
hoàn toàn ngoài dự kiến của họ. Giới lãnh đạo tôn giáo thời ấy có
ngờ trước được rằng chính họ lại là chủ mưu trong việc xúc phạm và
giết chết Ngài bao giờ đâu? Họ luôn nghĩ rằng họ là người công chính
nên ai phản đối họ, lên án họ thì đều là kẻ phá hoại tôn giáo và
đáng giết chết! Thế mà Đức Giêsu lại là người phản đối và lên án họ
nặng nề nhất! Vì cố chấp vào thành kiến của mình, nên con người
thường không học được những bài học từ kinh nghiệm lịch sử!
Chính vì tính bất ngờ của cái chết mà người khôn ngoan luôn luôn
phải chuẩn bị sẵn sàng để có thể ra trước tòa Chúa bất kỳ lúc nào,
dẫu Ngài đến dưới bất kỳ hình thức nào thường là không ngờ trước
được! Phải chuẩn bị cách nào để bất kỳ lúc nào Chúa gọi, ta cũng ở
trong tình trạng đẹp lòng Thiên Chúa, nghĩa là tâm hồn ta luôn tràn
ngập tình yêu đối với Thiên Chúa và tha nhân. Chuẩn bị như thế chính
là sống thái độ «tỉnh thức» mà Đức Giêsu đề nghị trong bài
Tin Mừng này.
3. Tỉnh thức nhưng lại phải hoàn toàn an
tâm
Nếu chúng ta sống trong tâm trạng hồi hộp, lo âu đón chờ Chúa đến,
thì đó không phải là cách tỉnh thức mà Đức Giêsu muốn chúng ta có.
Tâm trạng hồi hộp, âu lo, sợ sệt là điều bất lợi cho tâm lý và thần
kinh của ta. Ngài muốn ta tỉnh thức nhưng đồng thời lại hoàn toàn an
tâm, không phải lo âu hồi hộp chút nào. Ngài muốn ta chuẩn bị trong
tâm trạng bình an, vui tươi, thoải mái và hạnh phúc. Muốn chuẩn bị
thế, ta cần củng cố tình yêu trong lòng chúng ta.
Một người sống trong tâm trạng yêu thương – yêu Thiên Chúa và thương
mọi người – chắc chắn là một người đẹp lòng Thiên Chúa. Nếu yêu
thương đã trở thành bản tính của ta, thì ta không thể sống mà không
yêu thương. Dù yêu thương là tình trạng tâm hồn hay được thể hiện
thành hành động, nếu yêu thương đã trở thành bản tính của ta, thì ta
không thể làm bất kỳ việc gì mà không phải do yêu thương. Biến yêu
thương trở thành bản tính của ta, đó là chuẩn bị ngày Chúa đến cách
tốt nhất, hoàn hảo nhất. Lúc ấy yêu thương không còn là một hành
động nhất thời khi thì có lúc thì không, mà là bản tính hay tâm
trạng thường hằng của ta. Tất cả mọi hơi thở, mọi cử động, mọi tư
tưởng, lời nói và việc làm của ta, dù là vô tình hay hữu ý, đều thấm
nhuần tình thương. Tình thương phải là phản xạ tự nhiên trong tất cả
mọi sinh hoạt của đời sống ta. Người có bản tính yêu thương thì nói
lời yêu thương hay hành động yêu thương còn dễ dàng hơn là nói lời
khó nghe hay hành động vị kỷ.
Muốn có được bản tính yêu thương như thế, trước tiên ta phải giác
ngộ thâm sâu rằng tha nhân chính là bản thân nối dài của ta, hay nói
cách khác, tha nhân chính là «cái tôi khác» của ta. Bất cứ
điều gì ta làm cho tha nhân cũng là làm cho chính ta, và cũng là làm
cho chính Thiên Chúa. Bất kỳ điều tốt đẹp nào ta làm cho tha nhân
thì sự tốt đẹp ấy cũng trở về với chính ta. Và bất kỳ điều xấu ác
nào ta làm cho tha nhân thì sự xấu ác ấy sớm muộn gì cũng trở về với
chính ta. Vì toàn thể nhân loại chỉ là một «cái tôi» hay một
thân thể duy nhất, trong đó Đức Giêsu là đầu, còn tất cả mọi người
đều là chi thể (x. 1Cr 12,12-26). Cái tay mà làm cho con mắt bị mù,
thì rồi cái tay sẽ bị mất hẳn năng lực của mình, chẳng còn làm được
nhiều việc như xưa nữa.
Giác ngộ được như thế rồi, ta còn phải luyện tập để sống phù hợp với
sự giác ngộ ấy. Lâu dần, sự luyện tập trở thành thói quen, và thói
quen được duy trì sẽ trở thành bản tính. Bản tính sẽ chi phối toàn
bộ con người ta, từ quan niệm, tư tưởng, đến lời nói và hành động.
Một người có bản tính là yêu thương như thế thì trở nên giống Thiên
Chúa. Đó chính là thánh thiện, là đạo đức đúng nghĩa nhất. Và một
khi ta đã đạt được bản tính yêu thương đó, thì cả cuộc đời ta sẽ
chẳng còn cần phải chuẩn bị chút nào cho ngày Chúa đến nữa, chính
bản tính yêu thương của ta là sự chuẩn bị tốt đẹp nhất, chu đáo nhất
cho cái ngày trọng đại ấy. Chuẩn bị như thế, chẳng bao giờ ta phải
sống trong hồi hộp lo âu cả. Tâm hồn ta sẽ luôn luôn bình an và hạnh
phúc.
Lạy Cha, Đức Giêsu yêu cầu con phải tỉnh thức để khi Ngài đến thì
con đã sẵn sàng trong tình trạng tốt đẹp. Nhưng lúc nào cũng tỉnh
thức thì sẽ làm con dễ mệt mỏi và căng thẳng. Con nghĩ ra một cách
tỉnh thức mà không bị mệt mỏi, đó là làm sao để bản tính của con
giống như bản tính của Cha, đó là bản tính yêu thương. Nghĩa là yêu
thương không chỉ còn là những hành động nhất thời lúc có lúc không,
mà là một tâm trạng, một thái độ thường hằng in sâu trong bản chất
của con. Chuẩn bị một lần thay cho tất cả, thì con sẽ chẳng phải
sống trong tình trạng căng thẳng của sự tỉnh thức chuẩn bị. Và đó
chính là cách tỉnh thức tốt nhất. Xin Cha giúp con chuẩn bị ngày
Ngài đến theo cách ấy.