Đàn
chiên nào cũng rất cần những mục tử
biết
«chạnh lòng thương»
Chúa Nhật thứ 16 Thường Niên
(23-7-2006)
ĐỌC LỜI CHÚA
· Gr 23,1-6: (1) Khốn thay những mục tử làm
cho đoàn chiên Ta chăn dắt phải thất lạc và tan tác. (2)
Các ngươi đã xua đuổi và chẳng lưu tâm gì đến chúng. Này Ta sẽ để ý
đến các hành vi gian ác của các ngươi mà trừng phạt các ngươi.
· Ep 2,13-18: (14) Người là bình an của
chúng ta: Người đã hy sinh thân mình để phá đổ bức tường ngăn cách
là sự thù ghét; (15) Người đã hủy bỏ Luật cũ gồm các điều
răn và giới luật.
· TIN MỪNG: Mc 6,30-34
Đức Giêsu chạnh lòng thương
(30) Các Tông Đồ tụ họp chung quanh Đức Giêsu, và kể
lại cho Người biết mọi việc các ông đã làm, và mọi điều các ông đã
dạy. (31) Người bảo các ông: «Chính anh em hãy
lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút».
Quả thế, kẻ lui người tới quá đông, nên các ông cũng chẳng có thì
giờ ăn uống nữa. (32) Vậy, thầy trò xuống thuyền đi lánh
riêng ra một nơi hoang vắng. (33) Thấy các ngài ra đi,
nhiều người hiểu ý, nên từ khắp các thành, họ cùng nhau theo đường
bộ chạy đến nơi, trước cả các ngài. (34) Ra khỏi thuyền,
Đức Giêsu thấy một đám người rất đông thì chạnh lòng thương, vì họ
như bầy chiên không người chăn dắt. Và Người bắt đầu dạy dỗ họ nhiều
điều.
CHIA SẺ
Câu hỏi gợi ý:
1. Cảm xúc của Đức Giêsu ra sao khi thấy dân chúng «như bầy
chiên không người chăn dắt»? Cảm xúc ấy có dẫn Ngài đến hành
động không? Nếu ta đứng trước cảnh dân chúng như thế thì cảm xúc và
phản ứng của ta thế nào? Ta có hành động như Ngài không?
2. Mục tử tốt và mục tử xấu khác nhau chỗ nào? Khác nhau ở lời
nói hay ở hành động? Mục tử xấu có thể rao giảng thật hay, và tỏ ra
thật hiền lành đạo mạo nhưng lại có thể sẵn sàng làm ngơ trước đau
khổ của đồng loại không? Có thể căn cứ vào vẻ hiền lành đạo mạo để
chắc chắn rằng đó là mục tử tốt không?
3. Người mục tử tốt lành có thể không cảm xúc trước những đau khổ
của đàn chiên, sẵn sàng im lặng trước những bất công ngay trước mắt
mình, hoặc khoanh tay đứng nhìn bất động trước những bàn tay giơ lên
cầu cứu mình không?
Suy tư gợi ý:
1. Khả năng «chạnh lòng thương» và hy sinh
cho dân chúng
Bài đọc 1 nói về những mục tử xấu và về lời Thiên Chúa hứa hẹn sẽ
ban cho dân những mục tử tốt. Vì thế, qua bài Tin Mừng được ghép với
bài đọc I, Giáo Hội muốn nói tới khả năng yêu thương của người mục
tử, đặc biệt khả năng «chạnh lòng thương» như Đức Giêsu trước
những đau khổ của dân chúng, khả năng hy sinh để cứu khổ và đem lại
hạnh phúc cho họ.
Bài Tin Mừng cho thấy sự đói
khát chân lý của dân chúng. Họ chẳng những nghèo về vật chất, mà còn
nghèo về kiến thức, về khả năng suy nghĩ, về văn hóa, về tâm linh,
vì không ai chỉ dẫn dạy bảo họ. Khi thấy Đức Giêsu giảng dạy «như
một Đấng có thẩm quyền, chứ không như các kinh sư» (Mt 7,29), họ
theo Ngài rất đông. Sau khi rao giảng và dạy dỗ họ đã lâu, Đức Giêsu
và các môn đệ cảm thấy mệt và cần nghỉ ngơi, nên phải «lánh riêng
ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút». Nhưng dân
chúng vẫn còn ham muốn được nghe Ngài dạy bảo, nên không để cho Ngài
và các môn đệ nghỉ ngơi, mà lại tiếp tục bám sát các ngài đến nỗi
các ngài «chẳng có thì giờ ăn uống nữa». Trước tình cảnh này,
đáng lẽ Đức Giêsu từ chối họ vì Ngài và các môn đệ cần phải nghỉ
ngơi và cầu nguyện, đó là những nhu cầu hết sức chính đáng của các
ngài. Nhưng Ngài không làm như vậy mà lại «bắt đầu dạy dỗ họ
nhiều điều». Tại sao? Vì Ngài luôn luôn «chạnh lòng thương»
trước nỗi cùng khốn của họ, «họ như bầy chiên không người chăn
dắt». Tình thương bao la đã khiến Ngài trở nên rất nhạy cảm
trước nhu cầu cũng như nỗi thống khổ của mọi người. Tình thương ấy
đòi buộc Ngài phải làm cho họ một cái gì.
2. Mọi mục tử cần có khả năng
«chạnh
lòng thương»
Ước gì mọi mục tử – là những người muốn noi gương Đức Giêsu một cách
đặc biệt và triệt để hơn những Kitô hữu bình thường khác – cũng có
khả năng «chạnh lòng thương» trước những nỗi cùng khốn của
những «con chiên» mình chăn dắt. «Chạnh lòng thương»
để sẵn sàng hy sinh cho họ: chẳng hạn hy sinh giấc nghỉ trưa, giờ
đọc kinh nguyện, thậm chí cả giờ nghỉ đêm… khi họ cần mình giúp đỡ.
Tôi có quen và rất cảm phục một linh mục nọ: khi có một bệnh nhân ở
một bệnh viện nào kêu ngài đến xức dầu hoặc giải tội, ngay cả vào
ban đêm hay khi trời mưa, thì ngài đều sẵn sàng lên đường đến với
họ. Họ không biết kêu ai ngoài ngài trong những trường hợp đặc biệt
ấy, vì hầu hết các linh mục khác gần bệnh viện đều từ chối. Thế rồi
người này nói với ngài kia về sự sẵn sàng của ngài, nên về sau người
ta chỉ còn biết đến với Ngài, dù họ ở những bệnh viện khá xa. Điều
khiến tôi phục ngài sát đất là khả năng «chạnh lòng thương»
của Ngài qua nhiều năm tháng vẫn không suy giảm, khiến ngài luôn
luôn sẵn sàng đến với những ai đau khổ, dù sức khỏe ngài không được
tốt lắm. Và nhất là vì ngài luôn luôn rất bận: ngài là cha phó một
xứ lớn, và cũng là một nhà nghiên cứu, viết lách, đồng thời còn bận
làm một số công tác trong giáo phận. Tôi hằng cầu nguyện cho Giáo
Hội Việt Nam có được nhiều linh mục như ngài!
3. Đời có biết bao cảnh khổ đau để ta
«chạnh
lòng thương»
Đức Phật nói: «Đời là bể khổ». Quả thật, đời người có biết
bao nỗi khổ, nhất là trong những đất nước theo những thể chế phi
nhân, độc tài: dân chúng nghèo nàn, lầm than, khổ sở trong một xã
hội đầy dẫy áp bức, bất công. Trong những xã hội như thế, người mục
tử – vốn là hiện thân của Đức Giêsu – cần phải có khả năng «chạnh
lòng thương» hơn bất kỳ ở đâu khác. Trong xã hội Do-thái xưa,
Đức Giêsu đi tới đâu mà gặp những người đau khổ cần cứu giúp thì
Ngài luôn luôn ra tay, không bao giờ từ chối: «Đi tới đâu là
Người thi ân giáng phúc tới đó» (Cv 10,38).
Hiện nay, Ngài không còn ở trần
gian để «thi ân giáng phúc» như thế nữa, nhưng Ngài đã lập
nên một đội ngũ mục tử – gồm những người tình nguyện tiếp nối sứ
mạng «mục tử» của Ngài – để thay Ngài và nhân danh Ngài «thi
ân giáng phúc» cho tất cả những ai đau khổ. Nhờ vậy, Ngài vẫn có
thể rao giảng chân lý, nói những lời an ủi mọi người qua miệng các
mục tử ấy. Ngài vẫn có thể lắng nghe mọi người bằng đôi tai của các
mục tử. Ngài vẫn yêu thương bằng con tim của họ. Ngài vẫn phục vụ
bằng đôi tay họ. Ngài vẫn đến với mọi người bằng đôi chân của họ.
Ngài làm tất cả những điều tốt đẹp cho mọi người bằng bản thân của
họ. Các mục tử chính là hiện thân của Ngài giữa lòng thế giới đầy
đau khổ này. Nếu mọi mục tử của Ngài đều thật sự sống đúng điều họ
đã cam kết khi dấn thân làm mục tử thì dân chúng sẽ bớt được biết
bao đau khổ!
4. Những
«mục tử
ghẻ»
Nhưng than ôi, nếu thời nào cũng
có những «con chiên ghẻ» thì thời nào cũng có những «mục
tử ghẻ» như ngôn sứ Giêrêmia mô tả trong bài đọc I. Những «mục
tử ghẻ» là những mục tử có trái tim bằng đá chứ không phải bằng
thịt (x. Ed 36,26), không có khả năng «chạnh lòng thương» như
Đức Giêsu. Vì thế, họ sẵn sàng làm ngơ và lạnh lùng quay mặt đi
trước những bất hạnh cùng cực của người khác, trước những cánh tay
đưa lên van xin họ cứu giúp một cách tuyệt vọng. Họ có thể điềm
nhiên nhìn những cảnh bất công xảy ra nhan nhản trước mắt cho chiên
của mình mà trong lòng không cảm thấy mình phải làm một cái gì, hay
phải nói lên một lời nào để cải thiện những cảnh ấy. Họ sợ bị phiền
hà đến bản thân nên sẵn sàng tỏ ra vô trách nhiệm trước mọi cảnh áp
bức xảy đến với chiên của mình. Họ được Đức Giêsu mô tả như những kẻ
chăn chiên thuê: «Người làm thuê, vì không phải là mục tử, và vì
chiên không thuộc về anh, nên khi thấy sói đến, anh bỏ chiên mà
chạy. Sói vồ lấy chiên và làm cho chiên tán loạn» (Ga 10,12).
Tệ hơn nữa, nhiều «mục tử ghẻ» lại còn vì quyền lợi của mình
mà sẵn sàng ngấm ngầm đứng về phe kẻ ác, bênh vực kẻ gây bất công.
Những mục tử này có thể là thầy dạy về đức tin, về tình thương. Họ
tuyên xưng đức tin ngoài miệng rất mạnh mẽ, lên án gắt gao những ai
chỉ tuyên xưng khác với mình một chút. Nhưng khi gặp những tình
huống cần phải chứng tỏ đức tin thực tế của mình, người ta mới thấy
đức tin ấy chỉ là thứ «đức tin chết» (Gc 2,26; x. 2,17), hay
đức tin ngoài vỏ, rỗng ruột. Những bài giảng về tình thương của họ
nghe rất tuyệt vời, nhưng khi cần phải chứng tỏ bằng thực tế chính
tình thương của mình, người ta mới thấy tình thương của họ chỉ là
tình thương ngoài miệng lưỡi. Trong một xã hội phi nhân và bất công,
«đàn chiên» của những «mục tử ghẻ» ấy nhiều khi phải
mang hai lần ách: ách đời thường vốn đã nặng lại còn phải gánh thêm
ách đạo nặng không kém, vì thế họ trở nên bất hạnh gấp đôi những kẻ
bất hạnh khác. Trái lại, một mục tử tốt lành luôn luôn làm cho mọi
người đến với mình cảm thấy được trút bớt gánh nặng, hoặc cảm thấy
mạnh sức hơn để có thể nhấc bổng gánh nặng của mình. Kitô giáo đúng
nghĩa phải đem lại giải phóng chứ không hề chất thêm gánh nặng cho
con người. Mọi mục tử phải nói được như Đức Giêsu: «Tất cả những
ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ bồi dưỡng
cho» (Mt 11,28).
5. Số phận của những mục tử
Nếu những mục tử tốt lành sẽ được Thiên Chúa chúc phúc và ân thưởng,
thì những mục tử xấu sẽ bị Thiên Chúa ra án phạt nghiêm khắc. Trong
bài đọc I, ngôn sứ Giêrêmia nói về số phận các mục tử xấu ấy: «Khốn
thay những mục tử làm cho đoàn chiên Ta chăn dắt phải thất lạc và
tan tác. Này Ta sẽ để ý đến các hành vi gian ác của các ngươi mà
trừng phạt các ngươi» (Gr 23,1-2). Ngôn sứ Dacaria cũng viết: «Ta
sẽ bừng bừng nổi giận đánh phạt các mục tử» (Dc 10,3); «Hãy
nghe tiếng rú của các mục tử, vì vẻ huy hoàng của chúng đã tiêu tan»
(11,3).
Những mục tử xấu đáng trừng phạt. Vì thế, nếu không có khả năng «chạnh
lòng thương» trước những đau khổ của con người, tốt hơn không
nên làm mục tử. Đã nhận sứ mạng làm mục tử thì phải biết yêu thương
đàn chiên. Những mục tử không thương đàn chiên, bỏ mặc chiên cho sói
ăn thịt, hoặc còn hùa theo những kẻ gian ác để hại đàn chiên thì có
thể được ưu đãi, trọng vọng, được sung sướng, được hưởng nhiều ân
huệ và đặc quyền đặc lợi mà những kẻ bóc lột đàn áp chiên dành cho.
Nhưng rốt cuộc cuộc đời họ sẽ kết thúc trong đau khổ, họ sẽ mang
tiếng xấu muôn đời. Những vết nhơ, những vết đen trong lịch sử cuộc
đời họ làm sao có thể rửa sạch được? Danh thơm tồn tại mãi, mà tiếng
xấu cũng không bao giờ phai. Người đời vẫn thường nói: «Trăm năm
bia đá thì mòn, ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ».
CẦU NGUYỆN
Lạy Cha, trong xã hội và thế giới hiện nay có rất nhiều mục tử,
nhiều nơi thậm chí dư thừa, nhưng mục tử tốt biết «chạnh lòng
thương» và biết hy sinh cho đàn chiên thì vẫn luôn luôn thiếu.
Dân chúng đau khổ không cần những mục tử vô tâm, họ chỉ cần và rất
cần những mục tử biết «chạnh lòng thương». Xin Cha hãy ban
cho chúng con những mục tử tốt ấy như Cha đã hứa qua miệng ngôn sứ
Giêrêmia (Gr 23,4). Amen.
Gs. Nguyễn Chính Kết