Đức Giêsu cứu độ con người
bằng đức tin
nhưng bằng đức tin “đắt giá”
chứ không phải đức tin “rẻ tiền”
Chúa Nhật thứ 4
Mùa Chay (26-3-2006)
ĐỌC LỜI CHÚA
· 2Sb 36,14-16.19-23: (15) Đức Chúa,
Thiên Chúa của tổ tiên họ vẫn không ngừng sai sứ giả của Người
đến cảnh cáo họ, vì Người hằng thương xót dân và thánh điện của
Người.
· Ep 2,4-10: (8) Chính do ân sủng và nhờ
lòng tin mà anh em được cứu độ: đây không phải bởi sức anh em,
mà là một ân huệ của Thiên Chúa; (9) cũng
không phải bởi việc anh em làm, để không ai có thể hãnh diện.
· TIN MỪNG: Ga 3,14-21
Đức Giêsu nói chuyện với ông Nicôđêmô
Khi ấy, Đức Giêsu nói với ông Nicôđêmô: (14)
«Như ông Môsê đã giương cao con rắn trong sa mạc, Con
Người cũng sẽ phải được giương cao như vậy, (15)
để ai tin vào Người thì được sống muôn đời.
(16) Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã
ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết,
nhưng được sống muôn đời. (17) Quả vậy, Thiên
Chúa sai Con của Người đến thế gian, không phải để lên án thế
gian, nhưng là để thế gian, nhờ Con của Người, mà được cứu độ.
(18) Ai tin vào Con của Người, thì không bị
lên án; nhưng kẻ không tin, thì bị lên án rồi, vì đã không tin
vào danh của Con Một Thiên Chúa. (19) Và đây
là bản án: ánh sáng đã đến thế gian, nhưng người ta đã chuộng
bóng tối hơn ánh sáng, vì các việc họ làm đều xấu xa.
(20) Quả thật, ai làm điều ác, thì ghét ánh sáng và
không đến cùng ánh sáng, để các việc họ làm khỏi bị chê trách.
(21) Nhưng kẻ sống theo sự thật, thì đến cùng
ánh sáng, để thiên hạ thấy rõ: các việc của người ấy đã được
thực hiện trong Thiên Chúa».
Câu hỏi gợi ý:
1. Con người tội lỗi và rất yếu đuối, nhưng Thiên Chúa có hy
vọng biến đổi con người trở nên tốt, nên thánh thiện hơn không? Ngài
kết án hay tìm cách giáo hóa con người? Ngài đã làm gì để giáo hóa?
2. Những nỗ lực của các nhà giáo dục có khả năng hữu hiệu biến
người thụ giáo nên tốt lành thánh thiện không? Các nhà giáo dục có
ban được sức mạnh cho những người thụ giáo với mình không? Còn Đức
Giêsu, Ngài có làm được điều đó không? Với điều kiện gì về phía ta?
3. Chúng ta vẫn tự hào rằng mình tin vào Đức Giêsu, nhưng tại
sao chúng ta xem ra vẫn còn rất là yếu đuối trước tội lỗi? Có điều
gì không ổn trong đức tin của ta không?
CHIA SẺ
1. Con người có thể thay đổi:
người xấu thành người tốt
Sống trên đời, ta thấy ở bất cứ môi trường nào (đạo, đời), trong bất
kỳ lãnh vực nào (chính trị, văn hóa, kinh tế, xã hội), trong bất kỳ
cấp độ địa vị nào (cao, thấp), tuổi tác nào (già, trẻ)… cũng đều có
người tốt kẻ xấu, người nhiều thiện chí kẻ lắm ác ý, người trung kẻ
nịnh, v.v… Tình trạng khác biệt đó không luôn luôn cố định mà có thể
biến đổi: người tốt có thể biến thành người xấu, hay ngược lại. Thật
vậy, có người rất ác rất xấu, nhưng sau một biến cố nào đó, gặp một
ai đó, đọc một cuốn sách nào đó, hoặc sống trong một môi trường mới
nào đó, người đó thay đổi hoàn toàn, trở thành một người rất hiền
rất tốt. Chẳng hạn, trong Kinh Thánh có những người như Maria
Mađalêna (x. Mt 26,6-13), người trộm lành (Lc 23,39-43); trong lịch
sử Giáo Hội có những người như Augustinô…
2. Vai trò của giáo dục
Chúng ta cần phải nắm lấy chân lý này: con người có thể biến
đổi, từ xấu thành tốt, cũng như từ tốt thành xấu. Chính vì
thế, vấn đề giáo dục rất quan trọng và cần thiết, nó đem lại hy vọng
cho Giáo Hội và xã hội. Con người – mà tự do đã bị tội lỗi làm tổn
thương – nếu không được giáo dục, sẽ rất yếu đuối, dễ bị lôi cuốn
vào vòng tội lỗi: điều thiện mình muốn làm thì lại không làm, mà
điều ác mình không muốn làm thì lại cứ làm (x. Rm 7,15-20). Được
giáo dục, con người có thêm sức mạnh để làm điều thiện và tránh điều
ác hơn. Tuy nhiên, khả năng này rất giới hạn.
Chính dựa trên khả năng thay đổi này mà có những nỗ lực giáo dục,
chuyển hóa con người: nhiều nỗ lực đã thành công vẻ vang, nhưng cũng
có nhiều nỗ lực không đi đến kết quả. Để giáo hóa, các nhà giáo dục
thường dùng những phương tiện tự nhiên của con người: dạy lý thuyết,
khích lệ, dỗ dành, đe dọa, thưởng phạt…
3. Đức Giêsu đến để cải hóa,
cứu độ con người bằng đức tin
Thiên Chúa cũng quan niệm con người có thể thay đổi và nhờ đó được
cứu rỗi. Khi thế gian bị tội lỗi làm hư hỏng, Thiên Chúa đã không
lên án và hủy diệt thế gian, nhưng đã «sai Con của Người đến thế
gian, không phải để lên án thế gian, nhưng là để thế gian, nhờ Con
của Người, mà được cứu độ». Thiên Chúa vẫn hy vọng và chờ đợi
con người thay đổi. Vì cho dù tự do của con người đã bị tội lỗi hủy
hoại phần nào, khiến con người sẵn sàng làm nô lệ cho điều ác, nhưng
con người vẫn còn phần nào tự do. Con người vẫn có thể chọn lựa giữa
điều thiện và điều ác, giữa Thiên Chúa và những gì khác với Ngài.
Ngài đã đi bước trước để làm cho hy vọng biến đổi con người thành
hiện thực, bằng cách sai Đức Giêsu, Con của Ngài, đến trần gian. Sứ
mạng của Đức Giêsu cũng là giáo hóa con người: Ngài đến để cải hóa
người tội lỗi (x. Mt 9,13; Lc 5,32), biến họ nên thánh thiện (x. Rm
6,22), và hơn thế nữa, giải thoát con người khỏi ách thống trị của
tội lỗi (x. Mt 1,21; Mc 2,17; Rm 6,6.18; Dt 9,26b; 1Ga 1,7b). Ngài
còn có quyền tha tội (Mt 9,5-6; Mt 26,28; Cv 10,43; Cl 1,14), và ban
ơn cứu rỗi (x. Lc 19,9; Ga 4,42; Cv 4,12; 13,23 ). Nhưng Ngài cải
hóa và cứu độ con người bằng đức tin: «Ai tin thì
sẽ được cứu độ» (Mc 16,16; x. Cv 16,31).
Đức Giêsu đến không phải để đem đến một lý thuyết giáo dục, một
triết lý mới để con người theo. Ngài đến để cứu con người khỏi xiềng
xích của tội lỗi, khỏi ách thống trị của tội lỗi và sự chết, là
những thứ khiến con người đâm ra bạc nhược, ý chí yếu đuối. Ngài đến
để đem lại sức mạnh cho con người, nhờ đó con người có thể đủ sức
mạnh để thực hiện những điều thiện mình muốn làm, và nói «không»
với những điều ác mình không muốn làm (x. Rm 7,15-20). Để có được
sức mạnh đó, con người không cần phải học hỏi lý này thuyết nọ. Điều
duy nhất và hết sức quan trọng con người phải làm để có được sức
mạnh ấy là hoàn toàn tin tưởng vào Ngài, như bài Tin Mừng hôm nay
xác quyết: «Ai tin vào Người thì được sống muôn đời», «Ai
tin vào Con của Người thì không bị lên án». Như vậy, sức mạnh
đến từ đức tin, tin vào Đức Giêsu Kitô.
4. Giới hạn của giáo dục
Bất kỳ nhà giáo dục nào trên thế giới cũng đều nhận thấy khả năng
giáo hóa của giáo dục rất giới hạn. Giáo dục có thể rất thành công
trong việc dạy cho con người biết tất cả điều nào tốt, điều nào xấu,
điều nào phải làm, điều nào nên tránh. Nhưng có thể một người biết
rất rõ những điều ấy, và thành thật mong muốn làm theo sự hiểu biết
ấy, vẫn cảm thấy không đủ năng lực để thực hiện. Người ấy vẫn cảm
thấy có một lực nào đó ở ngay bên trong mình khiến mình làm ngược
lại. Nghĩa là lực ấy cản trở mình làm điều tốt, và thúc đẩy mình làm
điều xấu. Khốn thay, cái lực xấu ác ấy nhiều khi lại thắng và làm tê
liệt được sức mạnh của ý chí. Đó chính là điều mà thánh Phaolô cảm
nghiệm rất rõ nơi bản thân ông, và ông gọi cái lực xấu ác ấy là «tội»:
«Điều tôi muốn, thì tôi không làm, nhưng điều tôi ghét, thì tôi
lại cứ làm. Nếu tôi cứ làm điều tôi không muốn, thì (…) không còn
phải là chính tôi làm điều đó, nhưng là tội vẫn ở trong tôi. (…)
Muốn sự thiện thì tôi có thể muốn, nhưng làm thì không. Sự thiện tôi
muốn thì tôi không làm, nhưng sự ác tôi không muốn, tôi lại cứ làm.
Nếu tôi cứ làm điều tôi không muốn, thì không còn phải là chính tôi
làm điều đó, nhưng là tội vẫn ở trong tôi» (Rm 7,15-20). Đây
chính là nguyên nhân của mọi bi thảm trên trái đất: kẻ tội lỗi nhất
thế giới vẫn luôn luôn phân biệt điều tốt điều xấu, vẫn luôn ao ước
làm điều tốt, vẫn mong trở nên trở nên người tốt, nhưng không làm
nổi. Vì lực xấu ác kia quá mạnh, đã lôi kéo, thúc đẩy người ấy làm
những điều hắn không muốn. Lực ấy mạnh đến nỗi hắn dường như chỉ
biết tuân theo, ý chí yếu đuối của hắn không cưỡng lại được.
5. Sức mạnh và sự cứu rỗi đến
từ đức tin vào Đức Giêsu
Trước tình trạng bi thảm ấy, thánh Phaolô đã phải kêu cứu: «Tôi
thật là một người khốn nạn! Ai sẽ giải thoát tôi khỏi thân xác phải
chết này?» (Rm 7,24). Và may mắn thay, ông đã nhận ra
người có khả năng cứu ông: «Tạ ơn Thiên Chúa, nhờ Đức Giêsu
Ki-tô, Chúa chúng ta!» (7,25). Điều này đã được Đức Giêsu xác
định với Nicôđêmô trong bài Tin Mừng hôm nay: «Ai tin vào Con
Người thì được sống muôn đời», «Ai tin vào Con của Người thì
không bị lên án». Trong bài đọc hai, thánh Phaolô cũng xác nhận
điều ấy: «Chính do ân sủng và nhờ lòng tin mà anh em được cứu độ:
đây không phải bởi sức anh em, mà là một ân huệ của Thiên Chúa».
Như vậy, muốn được cứu khỏi tình trạng yếu đuối, nô lệ tội lỗi, điều
quan trọng là tin vào Đức Giêsu Kitô.
Đức tin tạo nên sức mạnh: «Mọi sự đều có thể đối với người tin»
(Mc 9,23), vì «nếu anh em có lòng tin lớn bằng hạt cải, thì dù
anh em có bảo cây dâu này: “Hãy bật rễ lên, xuống dưới biển kia mà
mọc”, nó cũng sẽ vâng lời anh em» (Lc 17,6). Khả năng làm được
tất cả mọi sự ấy không phải là khả năng của bản thân ta, vì như Đức
Giêsu nói: «Không có Thầy, anh em chẳng làm gì được» (Ga
15,5), mà là quyền năng của Thiên Chúa, «vì đối với Thiên Chúa,
không có gì là không thể làm được» (Lc 1,27). Vì thế, khi tin
thật sự vào Đức Giêsu, Đấng ban sức mạnh, ta có thể nói như thánh
Phaolô: «Với Đấng ban sức mạnh cho tôi, tôi có thể làm được tất
cả mọi sự» (Pl 4,13).
Tin vững vàng vào Đức Giêsu, ta sẽ thật sự trở nên mạnh mẽ. Nhưng
hãy xem, biết bao người mang danh là tin Đức Giêsu, vẫn cảm thấy
mình còn yếu đuối, còn nô lệ cho tội lỗi. Vậy, vấn đề mà ta cần phải
nghiêm túc đặt lại, là ta đã thật sự tin vào Đức Giêsu chưa,
hay ta chỉ mang danh là tin Ngài thôi? Đức tin của ta vào Ngài là
thứ đức tin nào: đức tin rẻ tiền (tin hờ, tin ngoài
miệng) hay đức tin đắt giá (tin thật, bằng hành động, bằng
đời sống dấn thân thật sự)? Rất nhiều Kitô hữu cảm thấy an tâm vì
tưởng rằng khi tuyên xưng ngoài miệng rằng mình tin thì có nghĩa là
mình đã tin. Thật ra, tin là một việc quan trọng, nhưng
tin thế nào còn quan trọng hơn rất nhiều. Tin mà vẫn nghi
nan trong lòng thì chẳng có tác dụng. Hãy xem gương của Phêrô, khi
thấy Đức Giêsu đi trên mặt nước đến với thuyền của mình, nhờ tin
vững chắc vào Thầy mình, ông đi được trên mặt nước đến với Ngài.
Nhưng khi thấy gió thổi, ông đâm sợ và nghi nan trong lòng. Lập tức
ông bị chìm xuống (x. Mt 14,25-31).
CẦU NGUYỆN
Lạy Cha, con đã mang danh là tin vào Cha, vào Đức Giêsu biết bao
nhiêu năm nay. Nhưng thử hỏi đức tin của con đã biến đổi con thế nào?
Con đã thật sự tốt hơn, mạnh mẽ hơn những người không tin chưa? Đáng
lẽ có đức tin, con phải vượt hơn họ xa lắm! Phải chăng, con mới chỉ
mang danh là tin, chứ chưa thật sự tin? Xin Cha hãy ban cho con đức
tin đích thật, một đức tin được minh chứng bằng hành động thật sự.
Gs. Nguyễn Chính Kết