Đức Giêsu tự đồng hóa mình
với Thiên Chúa và với tha nhân của
ta
Chúa Nhật thứ 7
Thường Niên (19-2-2006)
ĐỌC LỜI CHÚA
· Is 43,18-19.21-22.24b-25: (25) Vì danh dự của
Ta, Ta sẽ xoá bỏ các tội phản nghịch của ngươi, và không còn nhớ đến
lỗi lầm của ngươi nữa.
· 2Cr 1,18-22: (18) Xin Thiên Chúa trung thành
chứng giám cho chúng tôi! Lời chúng tôi nói với anh em chẳng phải
vừa là «có» vừa là «không». (19)
Vì Đức Kitô Giêsu, Con Thiên Chúa, Đấng mà chúng tôi rao giảng cho
anh em, đã không vừa là «có» vừa là «không»,
nhưng nơi Người chỉ toàn là «có».
· TIN MỪNG: Mc 2,1-12
Đức Giêsu chữa người bại liệt
(1) Vài ngày sau, Đức Giêsu trở lại thành Caphácnaum.
Hay tin Người ở nhà, (2) dân chúng tụ tập lại,
đông đến nỗi trong nhà ngoài sân chứa không hết. Người giảng lời cho
họ. (3) Bấy giờ người ta đem đến cho Đức Giêsu một
kẻ bại liệt, có bốn người khiêng. (4) Nhưng vì dân
chúng quá đông, nên họ không sao khiêng đến gần Người được. Họ mới
dỡ mái nhà, ngay trên chỗ Người ngồi, làm thành một lỗ hổng, rồi thả
người bại liệt nằm trên chõng xuống. (5) Thấy họ
có lòng tin như vậy, Đức Giêsu bảo người bại liệt: «Này con,
con đã được tha tội rồi».
(6) Nhưng có mấy kinh sư đang ngồi
đó, họ nghĩ thầm trong bụng rằng: (7) «Sao
ông này lại dám nói như vậy? Ông ta nói phạm thượng! Ai có quyền tha
tội, ngoài một mình Thiên Chúa?» (8) Tâm
trí Đức Giêsu thấu biết ngay họ đang thầm nghĩ như thế, Người mới
bảo họ: «Sao trong bụng các ông lại nghĩ những điều ấy?
(9) Trong hai điều: một là bảo người bại liệt: «Con
đã được tha tội rồi», hai là bảo: “Đứng dậy, vác chõng mà đi»
điều nào dễ hơn? (10) Vậy, để các ông biết: ở dưới
đất này, Con Người có quyền tha tội…» Đức Giêsu bảo người bại
liệt: (11) «Ta truyền cho con: Hãy đứng dậy,
vác chõng mà về!» (12) Người bại liệt đứng
dậy, và lập tức vác chõng đi ra trước mặt mọi người, khiến ai nấy
đều sửng sốt và tôn vinh Thiên Chúa. Họ bảo nhau: «Chúng ta
chưa thấy vậy bao giờ!»
CHIA SẺ
Câu hỏi gợi ý:
1. Đức Giêsu có chứng tỏ Ngài có quyền tha tội không? Chứng tỏ
bằng cách nào? Nếu chỉ một mình Thiên Chúa mới có quyền tha tội
thì ta phải kết luận thế nào về Đức Giêsu?
2. Các kinh sư đã cố tình không nhận ra Đức Giêsu chính là
Thiên Chúa khi Ngài tỏ ra có quyền năng tha tội. Có bao giờ
chúng ta cũng cố tình không nhận ra Thiên Chúa hay Đức Giêsu
trong tha nhân sống chung quanh ta không? hay trong những người
Ngài đang dùng để hoạt động cho thế giới hay trong Giáo Hội
không?
3. Nếu có ai xúc phạm đến bạn, nhưng lại có ai đó – cha mẹ,
thầy dạy, v.v… – tha tội cho người ấy thay cho bạn, thì bạn nghĩ
thế nào? Người ấy làm như thế có đúng không? Bạn nghĩ thế nào về
việc Đức Giêsu tha tội cho người này người kia khi họ xúc phạm
đến một người khác nữa không phải là Ngài?
1.
Đức Giêsu có quyền tha tội
Khi nghe Đức Giêsu nói với người bị bại liệt: «Này con, con
đã được tha tội rồi», lập tức các kinh sư Do Thái cảm thấy
câu nói ấy có vấn đề. Họ chỉ thắc mắc thầm trong bụng: «Sao
ông này lại dám nói như vậy? Ông ta phạm thượng! Ai có quyền tha
tội, ngoài một mình Thiên Chúa?» Phải nói rằng thắc mắc như
vậy là rất hợp lý, vì tội là điều phạm đến Thiên Chúa, là vi
phạm luật lệ do Thiên Chúa ban hành, nên chỉ một mình Thiên Chúa
mới có quyền tha tội mà thôi. Tôi nghĩ rằng thắc mắc như thế
hoàn toàn không có gì đáng trách, mà trái lại còn đáng khen nữa.
Trước thắc mắc ấy, nhiệm vụ của Đức Giêsu là phải chứng tỏ cho
họ thấy câu nói của mình vừa rồi là đúng hay sai. Và Ngài đã
chứng tỏ bằng một sự kiện hết sức ngoạn mục là làm cho «người
bại liệt đứng dậy, và lập tức vác chõng đi ra trước mặt mọi
người», sau khi ra lệnh cho anh ta: «Ta truyền cho con:
Hãy đứng dậy, vác chõng mà về!»
Như vậy, Ngài đã chứng tỏ cho các kinh sư có mặt ở đấy rằng Ngài
có quyền tha tội bằng một phép lạ mà chỉ có thần linh mới có thể
làm được. Nếu chỉ một mình Thiên Chúa có quyền tha tội, mà Ngài
đã chứng tỏ bằng một sự kiện trước mắt là mình đã tha tội một
cách hữu hiệu, thì kết luận hợp lý chỉ có thể là Ngài chính là
Thiên Chúa, hay Thiên Chúa với Ngài là một (lập luận số 1).
2.
Thiên Chúa có thể mặc lấy những hình dạng ta không ngờ
a) Thiên Chúa hiện thân trong tha nhân của ta
Trước sự kiện ấy, đáng lẽ các kinh sư phải nhận ra Ngài là ai,
nhưng họ lại cố tình không nhận ra điều ấy. Có lẽ tâm lý của họ
là không thể nào tưởng tượng được một Thiên Chúa toàn năng cao
cả lại có thể mặc lấy hình dạng một con người rất bình dị, thậm
chí có vẻ thuộc một giai cấp kém hơn họ, học hành hay bằng cấp
không bằng họ. Đặt mình vào địa vị của họ, chắc hẳn rất nhiều
người trong chúng ta – cả tôi nữa – cũng sẽ suy nghĩ và hành
động như họ. Chính vì thế, tôi nghĩ rằng chúng ta cần phải rút
ra bài học cho mình: Thiên Chúa có thể mặc lấy hình dạng mà trí
tưởng tượng ta không ngờ tới được. Đặc biệt nhưng cũng thông
thường nhất, Ngài mặc lấy hình dạng của những tha nhân sống
chung quanh ta, bên cạnh ta, nhất là những người đang chịu đau
khổ, bị khinh rẻ và áp bức bất công vì nghèo hèn mà không nói
lên được…
b) Thiên Chúa hiện thân nơi những người Ngài sai đến
Một trong những lỗi thông thường nhất của chúng ta – tương tự
như lỗi của các kinh sư nói trên – là chúng ta khó có thể chấp
nhận những người đại diện cho Thiên Chúa ở trần gian lại là
những người kém hơn mình mặt này mặt nọ, thậm chí rất nhiều mặt.
Còn các nhà lãnh đạo xã hội hay tôn giáo cũng khó có thể nhận ra
các ngôn sứ của Thiên Chúa trong thời đại mình khi thấy họ thuộc
giai cấp kém hơn mình, hoặc nói những điều mà theo sự hiểu biết
của mình thì khó mà chấp nhận được.
Thật ra, nếu các ngôn sứ mà nói đúng như mọi người vẫn nghĩ, vẫn
quan niệm, thì có bao giờ họ lại bị bách hại, bạc đãi? Nhưng
theo Đức Giêsu, ngôn sứ đích thực thì hầu như bao giờ cũng bị
thế gian bạc đãi (x. Lc 6,23), vì họ luôn luôn đến để nâng cao
trình độ tâm linh của con người lên. Điều đó buộc mọi người phải
thay đổi quan niệm cũ. Điều này là nguyên nhân chính khiến các
ngôn sứ bị người đồng thời bách hại vì họ hiểu lầm các ngôn sứ
là phá hoại. Những người chấp vào quan niệm cũ chắc chắn sẽ bị
vấp phạm và gây vấp phạm (x. Lc 20,18; Mt 11,6; 15,12; Mc 6,3).
Nếu đọc kỹ Lời Chúa, chúng ta sẽ rút ra được những tiêu chuẩn
đúng đắn để phân biệt và nhận ra ngôn sứ thật. Người ta nhận lầm
ngôn sứ giả là ngôn sứ thật và ném đá hay kết án những ngôn sứ
thật chính vì người ta đã dựa vào những tiêu chuẩn của con người.
Đương nhiên không phải ai nói khác với quan niệm chung của mọi
người cũng đều là ngôn sứ.
3. Đức Giêsu có thể tha cả những tội
ta phạm tới tha nhân
Trở lại việc Đức Giêsu có quyền tha tội. Trên nguyên tắc, tội
phạm tới ai, thì chỉ có người ấy mới có quyền tha. Thật là phi
lý khi A xúc phạm hay gây thiệt hại cho B, mà C – một người khác
– lại thay cho B để tha lỗi cho A. Cho dù C là cha mẹ hay chủ
nhân của B, thì việc tha lỗi dùm như thế khó có thể chấp nhận
được đối với những ai đòi hỏi sự hợp lý. Ta thấy tòa án ngoài
đời không hề có quyền tha tội cho ai khi người ấy thật sự có tội.
Nếu tòa án tuyên bố bị can trắng án là do tòa án chứng minh được
người ấy vô tội. Nếu bị can có tội mà tòa án vẫn tha là tòa án
đã vi phạm luật pháp. Vậy ta phải giải thích thế nào về việc Đức
Giêsu tha cho ta những tội hay sự xúc phạm ta làm cho người khác
chứ không phải làm cho Ngài?
Có hai điều có thể giả định: một là Ngài làm như thế là phi lý,
hai là Ngài làm như thế là hữu lý. Là Kitô hữu, chắc chắn chúng
ta không thể chấp nhận Ngài phi lý được. Ngài không thể phi lý!
Vì thế, nếu ta thấy việc Ngài tha tội dùm cho người khác là phi
lý thì chính vì ta chưa thấy được sự hợp lý của nó mà thôi. Sự
hợp lý đó nằm ở chỗ nào?
Lập luận sau đây (số 2) cũng tương tự như lập luận trên (số 1).
Nếu chỉ có người bị xúc phạm mới có quyền tha cho người xúc phạm
mình, mà chính Đức Giêsu lại cho rằng mình có quyền tha như vậy,
thì kết luận hợp lý phải là: Ngài chính là người bị xúc phạm,
hay nói rõ hơn người bị xúc phạm và Ngài chỉ là một. Nói cách
khác, khi ta xúc phạm đến tha nhân của ta, là ta xúc phạm đến
chính Đức Giêsu: chính Ngài bị xúc phạm, thậm chí còn nhiều hơn
cả người đang được coi là bị xúc phạm nữa. Thật vậy, nhiều lần
trong Tin Mừng Ngài đã tự đồng hóa Ngài với tha nhân của ta,
chẳng hạn: «Ta bảo thật các ngươi: mỗi lần các ngươi làm (hay
không làm) như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của
Ta đây, là các ngươi đã làm (hay không làm) cho chính Ta
vậy» (Mt 25,40.45).
Rất có thể chúng ta cũng hành động tương tự như những kinh sư Do
Thái trong bài Tin Mừng hôm nay: cố tình không nhận ra Thiên
Chúa hay Đức Giêsu ở trong hình dạng của những người anh chị em
đang sống chung quanh ta.
CẦU NGUYỆN
Lạy Cha, lời của Đức Giêsu thật là rõ ràng cho con thấy tha nhân
chung quanh con chính là hình ảnh, là hiện thân của Cha, của Đức
Giêsu. Nhưng than ôi, con cũng cứng lòng không kém gì các kinh
sư xưa, cố tình không nhìn nhận như vậy, chỉ vì họ nhiều khi khó
thương quá, hèn kém quá. Xin cho con nhận ra sai sót của con và
tu sửa lại.
Gs. Nguyễn Chính Kết