Đức
tin rất cần thiết
để ta
có khả năng phục vụ tha nhân
Chúa Nhật thứ 13 Thường Niên
(2-7-2006)
ĐỌC LỜI CHÚA
· Kn 1,13-15; 2,23-24: Thiên Chúa sáng tạo con người cho
họ trường tồn bất diệt. Họ được Người dựng nên theo hình ảnh bản
tính Người.
· 2Cr 8,7.9.13-15: Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, đã có
lòng quảng đại như thế nào: người vốn giầu sang phú quí, nhưng đã tự
trở nên nghèo khó vì anh em, để lấy cái nghèo của mình làm cho anh
em trở nên giầu có.
· TIN MỪNG : Mc 5, 21-43
Đức Giêsu chữa một phụ nữ bị băng huyết
và cho con gái ông Gia-ia sống lại
(21) Đức Giêsu xuống thuyền lại trở sang bồ bên kia.
Một đám rất đông tụ lại quanh Người. Lúc đó, Người đang ở trên bờ
Biển Hồ. (22) Có một ông trưởng hội đường tên là
Gia-ia đi tới. Vừa thấy Đức Giê-su, ông ta sụp xuống dưới chân
Người, (23) và khẩn khoản nài xin: «Con bé
nhà tôi gần chết rồi. Xin Ngài đến đặt tay lên cháu, để nó được cứu
thoát và được sống». (24) Người liền ra đi
với ông. Một đám rất đông đi theo và chen lấn Người.
(25) Có một bà
kia bị băng huyết đã mười hai năm,
(26) bao phen khổ sở
vì chạy thầy chạy thuốc đã nhiều đến tán gia bại sản, mà vẫn tiền
mất tật mang, lại còn thêm nặng là khác.
(27) Được nghe đồn về
Đức Giêsu, bà lách qua đám đông, tiến đến phía sau Người, và sờ vào
áo của Người. (28)
Vì bà tự nhủ: «Tôi mà sờ
được vào áo Người thôi, là sẽ được cứu».
(29) Tức khắc,
máu cầm lại, và bà cảm thấy trong mình đã được khỏi bệnh.
(30) Ngay lúc đó, Đức
Giêsu thấy có một năng lực tự nơi mình phát ra, Người liền quay lại
giữa đám đông mà hỏi: «Ai đã
sờ vào áo tôi?»
(31) Các môn đệ thưa:
«Thầy coi, đám đông chen lấn
Thầy như thế mà Thầy còn hỏi: “Ai đã sờ vào tôi?”».
(32) Đức Giêsu
ngó quanh để nhìn người phụ nữ đã làm điều đó.
(33) Bà này sợ phát
run lên, vì biết cái gì đã xẩy ra cho mình. Bà đến phủ phục trước
mặt Người, và nói hết sự thật với Người.
(34) Người nói với bà
ta: «Này con, lòng tin của
con đã cứu chữa con. Con hãy về bình an và khỏi hẳn bệnh».
(35) Đức Giêsu còn đang nói, thì có mấy người từ nhà
ông trưởng hội đường đến bảo: «Con gái ông chết rồi, làm
phiền Thầy chi nữa?» (36) Nhưng Đức Giêsu
nghe được câu nói đó, liền bảo ông trưởng hội đường: «Ông
đừng sợ, chỉ cần tin thôi». (37) Rồi Người
không cho ai đi theo mình, trừ ông Phêrô, ông Giacôbê và em ông này
là ông Gioan. (38) Các ngài đến nhà ông trưởng hội
đường. Đức Giêsu thấy người ta khóc lóc, kêu la ầm ĩ. (39)
Người bước vào nhà và bảo họ: «Sao lại náo động và khóc lóc
như vậy? Đứa bé có chết đâu, nó ngủ đấy!». (40)
Họ chế nhạo Người. Nhưng Người bắt họ ra ngoài hết, rồi dẫn cha mẹ
đứa trẻ và những kẻ cùng đi với Người vào nơi nó đang nằm.
(41) Người cầm lấy tay nó và nói: «Ta-li-tha-kum»,
nghĩa là : «Này bé, Thầy truyền cho con: trỗi dậy đi!»
(42) Lập tức con bé đứng dậy và đi lại được, vì nó
đã mười hai tuổi. Và người ta kinh ngạc sững sờ. (43)
Đức Giêsu nghiêm cấm họ không được để một ai biết việc ấy, và bảo họ
cho con bé ăn.
CHIA SẺ
Câu hỏi gợi ý :
1. Tại sao dân chúng theo Đức Giêsu đông như thế? Họ hy vọng
nơi Ngài điều gì? Những người đau khổ quanh ta có thường hy vọng nơi
ta điều gì không? Tại sao?
2. Đức tin rất cần thiết để nhận được cứu giúp từ Thiên Chúa.
Nhưng để cứu giúp tha nhân như Đức Giêsu, đức tin có cần thiết cho
ta không? Muốn có một đức tin mạnh mẽ để cứu giúp tha nhân, ta phải
làm thế nào?
Suy tư gợi ý :
1. Tại sao người ta theo Đức Giêsu đông
thế?
Nhân loại thời nào cũng chìm đắm trong đau khổ. Con người có đủ mọi
thứ khổ: giàu cũng khổ, nghèo cũng khổ; có địa vị cũng khổ, không có
địa vị cũng khổ; có con cũng khổ, không có con cũng khổ; bệnh thì
khổ đã đành, mà không bệnh cũng vẫn thấy khổ… Vì thế, biết ai có thể
giúp mình thoát khổ thì mình sẽ chạy đến người ấy. Vì thế, sở dĩ rất
đông người đi theo Đức Giêsu vì Ngài luôn luôn có lòng cứu giúp
những ai đau khổ, đồng thời Ngài cũng có quyền năng giúp họ thoát
khổ.
Chung quanh ta cũng thế, có biết bao người đang đau khổ, nhiều người
đau khổ tột cùng. Nhưng có được bao nhiêu người chạy đến với ta, hy
vọng ta cứu giúp họ? Họ không hy vọng nơi ta, vì ta chưa có đủ lòng
yêu thương để sẵn sàng hy sinh cứu giúp họ, và cũng vì ta không có
khả năng cứu giúp họ nữa.
2. Điều kiện phải có để có thể cứu giúp
tha nhân đau khổ
Muốn cứu giúp những người đau khổ, điều quan trọng trước tiên là
chính ta phải yêu thương họ, thật sự muốn cứu giúp họ, đồng thời sẵn
sàng hy sinh, chấp nhận thiệt thòi, đau khổ cho họ. Đức Giêsu yêu
thương mọi người đến nỗi sẵn sàng chịu đau khổ và chết cho họ. Tình
yêu đích thực và mãnh liệt ấy đã thúc đẩy Ngài «đi tới đâu thì
thi ân giáng phúc tới đó và chữa lành mọi kẻ bị ma quỉ kiềm chế»
(Cv 10, 38). Tại sao một người mẹ dám chạy vào trong một căn nhà
đang cháy để cứu con mình đang khi những người khác mạnh mẽ hơn lại
không dám? Vì bà yêu thương con bằng một tình yêu mãnh liệt, sẵn
sàng hy sinh cả mạng sống cho con mình.
Điều quan trọng thứ hai là ta phải có khả năng cứu giúp họ. Không có
khả năng ấy thì có muốn cứu giúp họ cũng không được. Nếu người mẹ
vừa nói trên bị què chân không đi được thì dù có yêu con mãnh liệt,
bà cũng không thể chạy vào căn nhà cháy được. Nhưng làm sao để có
khả năng cứu giúp ấy? Nhờ đâu mà Đức Giêsu có khả năng ấy?
3. Nhờ đâu mà Đức Giêsu có khả năng cứu giúp người khác?
Nếu có ai hỏi ta câu ấy, ta thường trả lời: Ngài là Thiên Chúa đầy
quyền năng, làm gì cũng được, vì «đối với Thiên Chúa, không có gì
là không thể làm được» (Lc 1,37). Nói thế rất đúng, nhưng ta
quên rằng Ngài cũng hoàn toàn là con người, cũng bị giới hạn như
chúng ta khi Ngài nhập thể làm người. Ngài cũng sợ hãi, cũng yếu
đuối, mệt nhọc, buồn bã, cũng bị cám dỗ, bị thử thách về đức tin, về
lòng trung thành… như chúng ta.
Trong bài Tin Mừng, Đức Giêsu nói với những người được Ngài cứu
giúp: «Lòng tin của con đã cứu chữa con» (Mc 5,34), «Ông
đừng sợ, chỉ cần tin thôi» (5,37). Như vậy, để được cứu giúp,
đức tin là chuyện tối cần thiết. Và đó cũng là điều kiện tối cần để
có khả năng cứu giúp người khác. Tuy Thánh Kinh không nói trực tiếp
như thế, nhưng ta có thể suy ra từ những lời của Đức Giêsu như: «Nếu
anh em có lòng tin lớn bằng hạt cải, thì dù anh em có bảo cây dâu
này hãy bật rễ lên, xuống dưới biển kia mà mọc, nó cũng sẽ vâng lời
anh em» (Lc 17,5-6). Ngài nói ra câu ấy vì chính Ngài đã
cảm nghiệm được chân lý ấy khi tin vào quyền năng của Thiên Chúa ở
trong Ngài. Thánh Phaolô cũng nói: «Tôi có thể làm được tất cả
nhờ Đấng ban sức mạnh cho tôi» (Pl 4,13). Cũng vậy, chúng
ta có thể làm được tất cả nhờ tin vào quyền năng của Thiên Chúa
trong bản thân chúng ta. Chính nhờ tin vào quyền năng vô biên của
Thiên Chúa, cộng với tình yêu và ý chí mãnh liệt muốn cứu giúp tha
nhân mà Đức Giêsu có thể chữa lành bệnh tật, đuổi quỷ cho tha nhân,
và làm cho người đã chết sống lại. Chúng ta chưa có sức mạnh, chưa
làm được những gì chúng ta muốn, chính vì niềm tin vào Thiên Chúa
của chúng ta quá yếu kém. Chúng ta chỉ tuyên xưng đức tin mạnh mẽ,
rao giảng hùng hồn đức tin ấy, chứ thật sự chúng ta chưa tin đủ vào
quyền năng của Thiên Chúa. Đức tin của chúng ta mới chỉ là đức tin
lý thuyết chứ chưa phải là đức tin sống động, đích thực.
4. Làm để có đức tin sống động, đích thực?
Muốn tin mãnh liệt và thật sự vào một người nào, ta phải thử nghiệm
tính đáng tin của người ấy. Nếu không, ta chỉ là một kẻ cả tin và
rất dễ bị lừa dối. Giả như ta là giám đốc một công ty, khi muốn nhận
một ai làm quản lý tiền bạc cho mình, hay khi muốn làm ăn lớn với
một người khác, ta phải làm gì? Ta cần thử nghiệm tính đáng tin của
người đó. Sau khi thử nghiệm cách thật khéo léo, sáng suốt, ta mới
dám tin người ấy. Chẳng hạn, ta thử tạo cho người ấy những cơ hội để
họ có thể gian lận hay ăn trộm của mình. Ban đầu thử họ bằng một món
tiền nhỏ, rồi đến những món tiền lớn hơn, rồi đến những món tiền
thật lớn, nếu người ấy vẫn không hề tỏ ra một dấu hiệu muốn gian
lận, thì ta mới dám nhận họ làm việc hay làm ăn với mình. Và trong
quá trình làm việc hay làm ăn với họ, nếu họ vẫn tỏ ra ngay thẳng,
chân thật, thì ta mới giao cho người ấy những công việc quan trọng
hơn, hay làm ăn lớn hơn với người ấy.
Cũng vậy, muốn đức tin ta thật sự lớn mạnh chứ không chỉ lớn mạnh
trên nguyên tắc hay lý thuyết, ta cũng phải sống đức tin của mình
trong những chuyện rất cụ thể hằng ngày. Ban đầu ta cần thật sự dấn
thân tin tưởng vào quyền năng Thiên Chúa trong những trường hợp nho
nhỏ đòi hỏi sự tin tưởng phó thác. Chắc chắn ta sẽ cảm nghiệm được
quyền năng của Ngài tỏ ra những trường hợp ấy nếu ta dám thật
sự tin tưởng phó thác cho Ngài. Nhờ kinh nghiệm đó, ta dám
dấn thân tin tưởng Ngài trong những trường hợp lớn hơn,
và rồi sẽ cảm nghiệm được quyền năng của Ngài trong những trường hợp
lớn hơn ấy. Cứ tiếp tục như thế, niềm tin của ta vào Thiên Chúa sẽ
lớn mạnh theo thời gian. Nếu không thực nghiệm như
vậy, đức tin của ta mãi mãi vẫn chỉ là thứ đức tin lý thuyết, chưa
phải là thứ đức tin thực nghiệm và sống động.
Người viết bài này đã và đang thử nghiệm như vậy, nhờ đó ngày càng
chứng nghiệm được sự hữu hiệu của niềm tin vào quyền năng và sự quan
phòng của Thiên Chúa. Điều này tùy thuộc rất nhiều vào việc tôi
có “dám” dấn thân thật sự cho niềm tin trong những biến
cố hay thử thách lớn hơn mà Ngài để xảy đến cho cuộc đời tôi hay
không. Đặc biệt trong những việc đòi hỏi tôi phải “dám” bất
chấp nguy hiểm, bấp bênh… để dấn thân làm theo đòi hỏi
của lương tâm, của thánh ý Ngài. Nếu tôi vẫn cố bám vào
những bảo đảm của trần gian mà không dám liều làm theo
thánh ý Ngài, tôi sẽ không chứng nghiệm được quyền năng của Ngài
trong những trường hợp ấy, và niềm tin của tôi sẽ ngừng tại đấy,
không phát triển nữa. Nhưng quả thật, bất cứ trường hợp dấn thân
nào, tôi cũng đều nhận thấy quyền năng của Thiên Chúa được thể hiện
thật sự. Nhờ đó, đức tin của tôi ngày càng tăng trưởng và trở nên
vững mạnh hơn.
CẦU NGUYỆN
Lạy Cha, sống theo một thứ đức tin rẻ tiền, không dám hy sinh, không
muốn chấp nhận mất mát thiệt thòi gì vì đức tin ấy, mà cứ mong muốn
được bảo đảm, được an toàn, thì rất dễ, và đức tin ấy không phát
triển được. Mãi mãi đó là một thứ đức tin lý thuyết, giả hiệu hay «đức
tin chết», không ích lợi cho ai cũng như cho chính bản thân. Xin
giúp con dám thật sự liều sống theo đức
tin của mình trong đời sống hằng ngày, nhất là trong những gì lương
tâm và thánh ý Cha đòi hỏi, để con cảm nghiệm được sự quan phòng bảo
vệ đầy quyền năng của Cha cùng với sự an bình và niềm hạnh phúc
trong tâm hồn phát xuất từ sự dám liều ấy. Có như thế, đức tin của
con mới ngày càng thăng tiến để có thể hữu ích cho Cha, cho tha
nhân, và cho bản thân con.
Gs. Nguyễn Chính Kết