Đức
tin tạo nên sức mạnh tinh thần
để
thành công trong đời sống tâm linh và trần thế
Chúa
Nhật thứ 20 Thường Niên (14-8-2005)
ĐỌC LỜI CHÚA
· Is 56,1.6-7:
(6) Người ngoại bang nào
gắn bó cùng Đức Chúa để phụng sự Người và yêu mến Thánh Danh
(7) đều được Ta
dẫn lên núi thánh và cho hoan hỷ nơi nhà cầu nguyện của Ta.
· Rm 11,13-15.29-32:
(13) Tôi xin ngỏ lời với
anh em là những người gốc dân ngoại. Với tư cách là Tông Đồ các dân
ngoại, (14)
tôi làm cho anh em đồng bào tôi phải ganh tị, và tôi cứu được một số
anh em đó.
· TIN MỪNG:
Mt 15,21-28
Đức Giêsu chữa con gái người đàn bà
Canaan
(21)
Ra khỏi đó, Đức Giêsu lui về miền Tia và Xiđôn, (22)
thì này có một người đàn bà Canaan, ở miền ấy đi ra, kêu lên rằng:
«Lạy Ngài là con vua Đavít, xin dủ lòng thương tôi! Đứa con
gái tôi bị quỷ ám khổ sở lắm!» (23)
Nhưng Người không đáp lại một lời.
Các môn đệ lại gần xin với Người
rằng: «Xin Thầy bảo bà
ấy về đi, vì bà ấy cứ theo sau chúng ta mà kêu mãi!»
(24) Người đáp: «Thầy chỉ được sai đến với
những con chiên lạc của nhà Ítraen mà thôi». (25)
Bà ấy đến bái lạy mà thưa Người rằng: «Lạy Ngài, xin cứu giúp
tôi!» (26) Người đáp: «Không nên lấy
bánh dành cho con cái mà ném cho lũ chó con». (27)
Bà ấy nói: «Thưa Ngài, đúng thế, nhưng mà lũ chó con cũng
được ăn những mảnh vụn trên bàn chủ rơi xuống». (28)
Bấy giờ Đức Giêsu đáp: «Này bà, lòng tin của bà mạnh thật. Bà
muốn sao thì sẽ được vậy».
Từ giờ đó, con gái bà được khỏi.
CHIA SẺ
Câu hỏi gợi ý:
1. Tại sao Đức Giêsu đối xử với
người phụ nữ Canaan có vẻ như thiếu tình người và cũng mang tính
phân biệt chủng tộc chẳng khác gì những người Pharisêu đối xử với bà?
2. Đức Giêsu không làm được
nhiều phép lạ cho những người Do Thái ở Nadarét (x. Mt 13,58), thế
mà Ngài lại làm được phép lạ cho người phụ nữ ngoại giáo này. Tại
sao? Việc biểu lộ quyền năng của Ngài cho họ hệ tại điều gì?
3. Trên đời, có những người tinh
thần rất mạnh mẽ, làm được nhiều việc tốt đẹp, to tát, và làm việc
gì cũng dễ thành công. Nhưng cũng có những người tinh thần rất yếu
đuối, dễ nản chí, làm việc gì cũng dễ thất bại. Họ khác nhau chủ yếu
ở điểm nào? Nguyên nhân chủ yếu là gì?
Suy tư gợi ý:
1. Bối cảnh bài Tin
Mừng
Miền Tia và Siđôn – nơi Đức Giêsu và
các môn đệ Ngài đến trong bối cảnh bài Tin Mừng này – cũng như miền
Cana, là những miền đất của dân ngoại nằm trong lãnh thổ Do Thái.
Tương tự như Chợ Lớn là vùng dân cư người Hoa, Phan Rang là vùng của
người Chàm tại Việt Nam. Người Do Thái, đặc biệt người Pharisêu, coi
dân ngoại bang hay ngoại giáo là những người tội lỗi, bị ô uế về mặt
tâm linh, nên họ khinh bỉ ra mặt. Thái độ này tương tự như của người
Bàlamôn ở Ấn Độ đối với tiện dân Paria: ngay cả bóng do mặt trời của
những người này ngả trên người họ cũng khiến họ phải về nhà tẩy uế.
Người phụ nữ đến với Đức Giêsu trong bài Tin Mừng là người Cana, là
người ngoại bang và cũng là ngoại giáo. Vì thế, khi đến với Đức
Giêsu là người Do Thái, bà đã mường tượng trước thái độ kém thân
thiện có thể có của Đức Giêsu đối với bà. Do đó sau khi yêu cầu Ngài
chữa bệnh cho con gái bà, bà không ngạc nhiên khi thấy Đức Giêsu im
lặng không đáp, và các môn đệ Ngài tỏ thái độ không muốn bà làm
phiền Ngài.
Thái độ của Đức Giêsu, nếu không hiểu,
ta có thể kết luận rằng Ngài thiếu tình người vì Ngài đã tỏ ra không
sẵn sàng giúp bà chỉ vì bà là dân ngoại: «Thầy chỉ được sai đến
với những con chiên lạc của nhà Ítraen mà thôi», thậm chí còn ví
dân ngoại như bà là chó nữa: «Không nên lấy bánh dành cho con cái
mà ném cho lũ chó con». Thật ra, Ngài muốn thử thách niềm tin
của bà vào Ngài, bằng cách thử làm cho bà nản lòng xem thái độ bà
thế nào. Vì điều kiện để Ngài có thể chữa lành con gái của bà theo
như ý bà xin là bà phải có đức tin mạnh mẽ. Nếu bà không có đức tin,
Ngài không thể giúp bà được gì cả. Thật vậy, khi Ngài về quê hương
của mình là Nadarét, Tin Mừng cho biết: «Người không làm nhiều
phép lạ tại đó, vì họ không tin» (Mt 13,58). Vì thế, việc thử
thách đức tin của bà là chuyện cần thiết. Và Ngài đã thử bà bằng
cách tỏ ra coi thường bà giống như những người Do Thái khác vẫn đối
xử với bà. Nhưng bà đã vượt qua thử thách ấy, bà đã thắng được lòng
tự ái dân tộc của bà và không nản lòng. Điều ấy chứng tỏ bà tin vào
quyền năng và tình thương của Ngài. Vì thế, Ngài đã cho bà được toại
nguyện. Ngài nói: «Này bà, lòng tin của bà mạnh thật. Bà muốn sao
thì sẽ được vậy». Và con gái bà đã được khỏi ngay lúc ấy.
2. Điều quan trọng
là phải có đức tin
Để một phép lạ hay lời cầu xin được
thành tựu, cần hai yếu tố: quyền năng Thiên Chúa và niềm
tin của con người. Yếu tố đầu không còn là vấn đề, vì Thiên Chúa
luôn sẵn sàng ban ơn cứu giúp con người vì tình thương vô biên của
Ngài. Vì thế, yếu tố quyết định thành tựu hay không nằm ở phía con
người: con người có đủ niềm tin hay không. Thật vậy, mỗi lần Ngài
chữa bệnh thành công cho một người nào, Ngài không nói «Ta đã cứu
chữa con» cho dù nói như vậy rất đúng, mà nói «Lòng tin của
con đã cứu chữa con» (Mt 9,22; Lc 17,19). Thiếu đức tin về phía
con người, dù Ngài có muốn cứu giúp, Ngài cũng không làm được, như
trường hợp Ngài về Nadarét, Ngài đã không biểu lộ quyền năng của
Ngài được vì dân chúng thiếu đức tin, cho dù dân ở đây đều là người
cùng tôn giáo với Ngài (x. Mt 13,58). Khi con người có đức tin, cho
dù là người ngoại giáo, Ngài vẫn thực hiện được những phép lạ. Đây
là một điều đáng cho ta suy nghĩ về khả năng nhận được ơn cứu độ:
người theo tôn giáo chân chính mà thiếu đức tin và tình yêu có thể
không được ưu tiên nhận ơn cứu độ cho bằng người ngoại giáo nhưng có
đức tin và tình yêu, biết sống theo tinh thần của Đức Giêsu.
Khi có đức tin mạnh mẽ, thì điều ta
mong muốn sẽ thành tựu: «Nếu anh em có lòng tin lớn bằng hạt cải
thôi, thì dù anh em có bảo núi này: “rời khỏi đây, qua bên
kia!” nó cũng sẽ qua, và sẽ chẳng có gì mà anh em không làm
được» (Mt 17,20). Gương của Phêrô khi ông đi trên mặt nước (x.
Mt 14,28-31) cho ta thấy: sở dĩ ông làm được chuyện ấy vì ông tin
vững chắc rằng ông sẽ làm được với sự trợ giúp của Chúa. Nhưng đang
đi trên mặt nước ngon lành, bỗng thấy gió thổi, ông liền nghi ngờ,
thế là ông bị chìm xuống ngay lập tức trước mặt Đức Giêsu. Điều ấy
cho thấy rõ ràng ông đi được trên nước là vì ông tin vững mạnh, và
ông bị chìm xuống là vì lúc ấy ông thiếu đức tin. Như vậy có thể nói:
không phải ông đi trên nước mà đi trên đức tin của mình. Đức tin của
ta chính là mặt đất để ta bước đi trong đời sống tâm linh của mình.
3. Tại sao những
ước nguyện của ta lại không thành tựu?
Sở dĩ ta ước nguyện, quyết tâm mà
không thành tựu, chính vì ta thiếu niềm tin, tin không đủ mạnh. Vì
đức tin của ta nhiều khi chỉ là thứ đức tin được chấp nhận một cách
lý thuyết hay chỉ được tuyên xưng mạnh mẽ ngoài miệng thôi. Đó là
thứ đức tin bằng lời nói chứ không phải đức tin bằng hành động. Nếu
có đức tin thật sự và vững vàng, ta sẽ có một sức mạnh tinh thần rất
đáng kể, và đời sống của ta chắc chắn sẽ thay đổi theo chiều hướng
lạc quan. Về tinh thần, người mạnh mẽ và người yếu đuối khác nhau ở
chỗ: người mạnh mẽ là người dám tự tin vào mình, tin mình có sức
mạnh và khả năng thực hiện nhiều việc, còn người yếu đuối không dám
tự tin vào mình. Sự tự tin vào bản thân mình của người Kitô hữu được
xây dựng trên niềm tin vững chắc vào tình yêu và quyền năng của
Thiên Chúa.
Người có đức tin mạnh mẽ không chỉ tin
bằng lời nói, mà tin bằng hành động thực tế. Họ tin rằng Thiên Chúa
yêu thương họ vì bản chất Ngài là tình yêu (x.1Ga 4,8.16), Ngài
không thể không yêu thương, không thể lãnh đạm với những nhu cầu
khẩn thiết của họ. Và tình yêu của Ngài là thứ tình yêu đầy quyền
năng, không sự gì là không làm được (x. Lc 1,37). Vì thế, khi họ kết
hiệp với Ngài bằng đức tin và tình yêu, thì tình yêu của họ cũng sẽ
trở thành một thứ tình yêu quyền năng, có khả năng làm được mọi việc.
Họ sẽ có kinh nghiệm y như Phaolô: «Tôi có thể làm được mọi sự
nhờ Đấng ban sức mạnh cho tôi» (Pl 4,13). Tuy nhiên, để có được
kinh nghiệm về sức mạnh như Phaolô, điều kiện tiên quyết là họ phải
từ bỏ chính mình, coi nhẹ «cái tôi» của mình, đồng thời ý
thức sự hư vô và bất năng của mình đã. Ý thức sự bất năng của mình
là nhận thức rằng nếu không nhờ vào quyền năng của Thiên Chúa, họ sẽ
không làm được gì cả: «Không có Thầy, anh em chẳng làm gì được»
(Ga 15,5). Vì thế, không bao giờ họ hãnh diện hay lên mặt với ai khi
mà tất cả những gì họ làm được đều nhờ vào quyền năng của Thiên Chúa.
Nhờ đó, lời cầu nguyện của họ trước Thiên Chúa rất đắt giá vì tâm
hồn họ tràn đầy tình yêu, không mang tính vị kỷ, và cũng tràn đầy
tin tưởng vào tình yêu và quyền năng của Ngài. Họ sẽ được Thiên Chúa
đối xử với họ như đã đối xử với Abraham: «Ta sẽ chúc phúc những
ai chúc phúc ngươi; Ai nhục mạ ngươi, Ta sẽ nguyền rủa. Nhờ ngươi,
mọi gia tộc trên mặt đất sẽ được chúc phúc» (St 12,3).
Đương nhiên, không phải những người
tin vững vàng vào Thiên Chúa thì sẽ không gặp khó khăn, thử thách,
nghịch cảnh hay đau thương. Những thứ này luôn luôn là những dụng cụ
Thiên Chúa dùng để thánh hóa những người Ngài yêu thương, kể cả Đức
Giêsu, Con của Ngài. Họ càng vững mạnh trong đức tin thì họ càng
được Thiên Chúa thử thách, để khi vượt thắng những thử thách ấy, đức
tin của họ vào Ngài sẽ vững mạnh hơn, và họ được Ngài chúc phúc hơn.
Bí quyết để họ vượt qua thử thách chính là đặt niềm tin vào Thiên
Chúa nhiều hơn nữa. Nếu họ không vượt qua được thử thách vì chưa
mạnh tin đủ thì đức tin của họ sẽ bị suy giảm. Mỗi lần được thử
thách là một dịp để họ chiến thắng nếu họ dám tin vào Chúa, để sau
đó đức tin họ vững mạnh hơn. Nhưng thử thách cũng sẽ là dịp để họ
thất bại nếu họ không đặt đủ niềm tin vào Ngài, và đức tin của họ sẽ
ngày càng bị suy yếu, sự tự tin nơi bản thân và sức mạnh tinh thần
của họ cũng sẽ giảm đi. Vì thế, điều quan trọng là ta phải củng cố
đức tin của mình mỗi ngày, và kiên trì với đức tin khi bị thử thách.
CẦU NGUYỆN
Lạy Cha, người phụ nữ Canaan là người
ngoại giáo, nhưng lại tin tưởng vững chắc vào tình yêu quyền năng
của Đức Giêsu, nên bà đã đạt được ý nguyện của bà. Còn những người
cùng quê hương, cùng tôn giáo với Ngài ở Nadarét lại không đạt được
điều ấy. Xin cho con ý thức sự quan trọng của đức tin và tình yêu
đối với Cha, với Đức Giêsu và với con người, trong đời sống tâm linh
của con. Đừng để con quá cậy vào tôn giáo chân chính của mình mà
quên đi điều cần thiết hơn rất nhiều là đức tin và tình yêu của con.
Thiếu nó, đời sống tâm linh của con sẽ bị hụt hẫng, không phát triển
được, và đời sống của con sẽ không có giá trị trước mặt Cha.
Gs. Nguyễn Chính Kết